Ông già tóc bạc nhanh chóng xem hết tập tài liệu rồi quay người về phía người con trai lớn vừa ngất đi vì đau đớn lập tức bị Hồng Ưng đánh cho tỉnh lại. Ông già cất giọng trầm trầm: "Khúc Vi đang ở đâu?"
Ông già là người trải qua phong ba bão táp mấy chục năm, sau khi đọc tập tài liệu, ông ta đã đại khái hiểu ra vấn đề. Nhiều năm trở lại đây, Khúc gia đều do con trai lớn tức người đàn ông trung niên vừa bị bẻ gãy tay làm lão đại. Tất cả tin tức về Khúc Gia đều do người con trai này nắm giữ và làm chủ. Tề Mặc biết tin về Khúc Vi, không có lý nào con trai lớn của Khúc gia lại không biết. Ông ta cứ chối đây đẩy, chỉ là vì không muốn giải thích rõ với Tề Mặc.
Người đàn ông trung niên run rẩy, ông ta đau đến mức nước mắt sắp rơi ra ngoài. Ông ta lắc đầu: "Con không biết. Ba, con thật sự không biết".
Tề Mặc đứng dậy cất giọng lạnh lùng: "Các người đừng tưởng tôi hứa không động đến các người là các người có thể muốn làm gì thì làm. Rất tốt, tôi chỉ đợi ông không chịu khai ra. Hồng Ưng, giết sạch cho tôi. Không một người nào là Tề Mặc này không thể tìm ra". Vừa nói, hắn vừa chuẩn bị đi ra ngoài.
Hồng Ưng đáp lời: "Vâng ạ, đừng để chừa một ai". Nói xong anh ta giơ tay ra hiệu.
Ông già liền xông về phía người đàn ông trung niên, túm cổ áo ông ta nói tức giận: "Mau nói đi, Khúc Vi đang ở đâu? Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?"
Người đàn ông trung niên dù rất sợ hãi nhưng vẫn tỏ ra không khuất phục: "Ba đừng sợ. Nó đã hứa với em gái rồi, nó không thể động đến Khúc gia chúng ta. Nó không dám, nó không....dám". Bị đôi mắt lạnh lùng của Tề Mặc chiếu tướng, giọng nói người đàn ông trung niên ngày càng nhỏ dần, ngày càng mất đi sự tự tin.
Tề Mặc nhếch miệng nở nụ cười tàn nhẫn: "Ông đã cho tôi một lý do ra tay rất tốt. Các người chắc cũng biết, việc tôi muốn làm nhất trong cuộc đời là san bằng mảnh đất này, giết sạch người nhà họ Khúc để các người tuyệt tử tuyệt tôn".
Nghe mấy câu nói trên, Ly Tâm đột nhiên hiểu ra vấn đề. Người Tề Mặc giữ lời hứa có lẽ là mẹ ruột của hắn. Hắn hứa với mẹ không động đến Khúc gia. Vì vậy bao nhiêu năm qua, dù hắn có oán hận và căm thù đến mức nào, hắn cũng không động đến Khúc gia. Khúc gia hiển nhiên biết điều đó nên cũng không gây chuyện với Tề Gia. Nếu hôm nay không phải vì Khúc Vi mất tích, hai nhà chắc sẽ mãi mãi "nước sông không phạm nước giếng".
Nghe giọng nói lạnh lẽo của Tề Mặc, cảm nhận được nỗi thù hận tới tận xương tủy của Tề Mặc, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy Tề Mặc cũng không đến nỗi nào. Chỉ vì một câu nói, một lời hứa mà hắn phải đè nén bản thân suốt bao nhiêu năm. Đối với một người có tính cách như Tề Mặc, chuyện này chắc chắn không dễ dàng. Hóa ra đây chính là chữ tín của Tề Mặc, chữ tín giúp hắn nổi tiếng trong giới buôn bán vũ khí, khi đã nhận lời là phải làm bằng được dù trả một cái giá đắt như thế nào. Đây cũng là gốc rễ làm người của hắn, tuy mâu thuẫn nhưng là định luật không thay đổi.
"Mau nói đi. Anh hãy cho biết Khúc Vi đang ở đâu. Anh có muốn chết cũng đừng đưa chúng tôi chết cùng. Anh muốn hưởng toàn bộ của cải của Khúc gia, ít nhất cũng phải giữ mạng sống của mình chứ. Anh mau nói đi". Hai người đàn ông và một người phụ nữ đứng ngoài cửa bất chấp thể diện, xông vào trong đá người đàn ông trung niên đang gục trên mặt đất.
Tề Mặc không có ý dừng lại, sải bước dài đi qua đại sảnh ra bên ngoài. Tất cả mọi người đều biết, chỉ cần Tề Mặc bước chân ra khỏi cửa lớn, một trận giết chóc sẽ bắt đầu. Tề Gia là gia tộc hàng đầu trong giới hắc đạo, Khúc gia chắc chắn không phải là đối thủ của Tề Gia. Mấy người ở trong phòng tiếp tục công kích người đàn ông trung niên.
Ly Tâm đi sau Tề Mặc, cô nhìn mấy người của Khúc gia bằng ánh mắt coi thường. Lời nói của họ cô nghe thấy rõ. Chỉ vì tài sản và quyền lợi, dù là anh em bọn họ cũng bất chấp. Khúc gia đúng là một gia tộc đáng thương, tiền và quyền lợi quan trọng như vậy sao?
Tuy không hiểu tại sao người chỉ biết đi đào cổ mộ như Khúc Vi lại trở thành kẻ thù của lão đại tạm thời ở Khúc Gia nhưng nhất định Tề Mặc đã sớm đoán ra. Ly Tâm dõi theo bóng lưng Tề Mặc, một khi hắn có thể leo lên vị trí quyền lực cao nhất, chắc hắn cũng biết rõ những vụ đấu đá nội bộ.
"Ở Ai Cập, ở Ai Cập. Chú ấy mất dấu vết ở trong một tòa Kim tự tháp, cụ thể thế nào tôi không biết rõ. Tôi cũng mới nhận được tin. Tôi không muốn giết chú ấy, tôi không muốn giết chú ấy". Tề Mặc vừa bước một chân ra khỏi cửa, đằng sau có tiếng hét lớn. Ly Tâm quay đầu nhìn, thấy những họng súng đen ngòm đang chĩa về phía người của Khúc gia, thảo nào người đàn ông trung niên chịu khai ra, dù sao mạng sống của bản thân vẫn quan trọng hơn.
"Tốt nhất đừng để tôi bắt lần thứ hai". Tề Mặc để lại một câu nói lạnh lùng, tiếp tục đi ra ngoài. Cả đám thuộc hạ của Tề Mặc đều rút súng nhắm vào đại sảnh và đi giật lùi theo Tề Mặc.
Ông già tóc bạc nhìn Tề Mặc khuất dạng ở cửa lớn rồi quay sang bốn người trung niên trong đại sảnh, ông ta cau mày lên tiếng: "Các anh các chị muốn tranh đoạt như thế nào thì đó là việc của các anh các chị. Muốn ngồi lên vị trí của tôi thì hãy chứng tỏ thực lực của mình, sau này đừng gây chuyện với thằng đó. Nó là người các anh các chị không dây được đâu". Nói xong, ông già thở dài rồi quay người đi ra ngoài. Ông chống gậy bước nặng nhọc như già đi mấy tuổi, hoàn toàn không còn là dáng người thẳng như lúc mới vào.
***
"Đi Ai Cập". Tề Mặc ngồi vào trong xe ô tô, sắc mặt hắn lộ vẻ chán ghét và có chút bất lực.
Đây là lần đầu tiên Ly Tâm thấy vẻ bất lực trên gương mặt Tề Mặc. Đây là biểu hiện không nên có ở Tề Mặc, cảm giác này rất khó chịu. Tề Mặc chẳng phải là người không bao giờ bị đánh đổ hay sao?
Ly Tâm liền mở miệng: "Lão đại, lão đại muốn đi tìm thì đi, không muốn đi thì thôi. Lão đại đừng bày ra bộ mặt đó, không hay chút nào".
Tề Mặc bất giác quay sang nhìn Ly Tâm, thấy cô cau mày không hài lòng. Trên gương mặt cô là ánh thái dương không bao giờ tắt, khiến người đối diện cảm thấy ấm áp rất dễ chịu. Tề Mặc bất giác không rời mắt khỏi Ly Tâm.
Ly Tâm tự giác ngồi sát bên cạnh Tề Mặc, ngoan ngoãn làm gối ôm của hắn. Lúc này cặp chân mày Tề Mặc mới từ từ giãn ra, hắn nhanh chóng khôi phục lại bộ dạng trước kia. Vẻ bất lực, chán ghét, oán hận hoàn toàn biến mất trên gương mặt Tề Mặc. Bây giờ hắn chỉ còn lại sự lạnh lùng và bá khí.
Hồng Ưng và Hoàng Ưng ngồi ở phía trước đưa mắt nhìn nhau, thở phào nhẹ nhõm. Tề Mặc bây giờ mới đúng là lão đại của bọn họ, là người máu lạnh vô tình tung hoành hắc đạo.
Về chuyện Khúc gia, Tề Mặc hứa không động đến bọn họ chứ không phải Hồng Ưng hay Hoàng Ưng. Đối với Tề Gia hay đám Hồng Ưng, hủy diệt một gia tộc, khiến gia tộc đó mãi mãi không thể trở mình là một việc quá nhẹ nhàng.
Tề Mặc nhắm mắt ôm chặt Ly Tâm, Ly Tâm chăm chú theo dõi hai người đàn ông ngồi ở phía trước im lặng giao lưu bằng ánh mắt. Cô không quan tâm đến chuyện này, mặc bọn họ muốn làm gì Khúc gia thì làm, không liên quan gì đến cô. Ly Tâm cũng không rỗi rơi tìm hiểu, tất nhiên càng không phản đối. Chỉ cần không động đến cô, ai muốn làm sao cũng được.
Nghĩ đến chuyến đi sắp tới, Ly Tâm cảm thấy rất phấn chấn. Ai Cập, Kim Tự Tháp đều là danh thắng nổi tiếng thế giới. Dù học vấn của Ly Tâm không ra sao, cô cũng từng nghe nói đến những địa danh này. Hơn nữa ở đó tuyệt đối an toàn, chắc chắn không có bộ tộc ăn thịt người....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: