pacman, rainbows, and roller s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cướp anh từ tay định mệnh - Lengkeng


- Vũ Huy sẽ khỏi! Chắc chắn vậy! Chắc chắn cậu ấy sẽ dứng dậy được. Sẽ lại hoạt bát, nhanh nhẹn và yêu đời như trước đây!

Quân quay lại nhìn Dương. Ánh mắt cô vẫn dịu vợi nơi một khoảng mông lung và xa xôi lắm. Quân nắm chặt lon coca ban nãy định mang cho Dương trong tay, chìa ra.

- Cho tôi “phá hoại” môi trường tí nhé!

Dương nhìn lon coca trong tay Quân, ngước nhìn anh không hiểu ý. Quân vung tay ném mạnh, chao nghiêng, xoay tròn rồi mất hút giữa biển nước mênh mông.

- Bắt đầu bằng cái này, ở đây thì cũng kết thúc bằng cái này, ở đây. Quên đi và sống như cô muốn! Được chứ?
Dương không đáp lại lời Quân, cô lùi ra xa anh một chút, ngồi khuỵu xuống đường, ôm chặt đầu, gió vờn nhẹ mái tóc rối bù của cô. Và Dương hét… hét lên như muốn vứt bỏ mọi thứ đang xoay xoay trong đầu cô:

- Aaaaaaaaaaaaa…….aaaaaaaa

Cô cứ hét vậy cho đến khi cổ họng khô khốc và không còn hét được nữa. Nước mắt không chảy, mọi thứ trống vắng và khô khốc quá. Dương ngồi vậy mặc ánh đèn vụt sáng, màu vàng ươm kết tủa dưới mặt nước càng khiến lòng người thêm se sắt.
Một bàn tay xòe ra trước mặt cô!

Dương ngước lên nhìn Quân, anh khẽ gật đầu. “Ừ, đứng lên, đứng lên thôi, đứng lên được rồi” Dương tự nói với chính mình như cảm nhận được sự khích lệ của Quân. Cô cười, nụ cười mếu nhưng đầy quyết tâm. Cô đặt tay mình vào tay Quân, anh nắm chặt… Kéo cô đứng dậy.

Dương bật cười, Quân cũng bật cười. Họ đứng đó nhìn nhau, nhìn trời, nhìn sông mà cười. Không hiểu lý do cũng không cần lý do. Chỉ là khi bên nhau họ có cảm giác được thấu hiểu, được sẻ chia, cho buồn phiền bay hết đi và niềm vui ở lại mãi.

- Cho tôi xuống đây được rồi!

Thụy Dương quay sang nhìn Hoàng Quân ra hiệu cho xe dừng lại ngay ở đầu đườg An Dương.

- Ừ! Tôi vẫn chưa biết nhà cô!
- Cũng chẳng để làm gì! Buồn và u ám lắm!
- Rồi! Cô về nghỉ đi!

Hoàng Quân dừng lại nhìn dáng đi bé nhỏ của Dương lẫn vào cái mập mờ của bóng tối cho đến khi khuất dạng nơi ngã rẽ mới quay xe. Hoàn toàn không để ý một chiếc ô tô đang đậu ngay gần đấy. Trong xe hai người đeo kính đen đã theo dõi anh cả buổi chiều.

- Thưa đại ca, hắn đã rời khỏi cô gái! Chúng ta làm gì tiếp theo?
- Về nhà ôm vợ mày ngủ đi!
- Ơ đại ca? Không hành động ạ?

Đầu dây bên kia là một kẻ không lạ mặt nhưng gương mặt hắn lúc này khác hẳn vẻ thường ngày, đằng đằng sát khí đến đáng sợ: “ Đến lúc mày phải trả giá cho tất cả rồi, thằng khốn!” Điếu thuốc lá dụi thẳng xuống kính bằng một lực tay mạnh mẽ.

Hoàng Quân bấm nút mở cửa kính, gió Hồ Tây tràn vào mát lạnh cả gáy tóc. Anh đưa tay vặn nhẹ, những giai điệu êm đềm của “River flows in you” khiến lòng anh bình lặng. Anh nghĩ về Dương, về cô gái ngất xỉu trước xe anh hôm ấy, về cô gái hai lần ngủ trên giường anh, cô gái hai lần anh bế gọn trong tay, cô gái với nụ cười nhiều uẩn khúc và đôi mắt lạnh lùng nhưng đầy sức hút. Đột nhiên anh mỉm cười, nụ cười đến tự nhiên lắm cũng nhẹ nhõm lắm.

Tiếng điện thoại rung lên, màn hình báo số người gọi đến, nụ cười vụt tắt, Hoàng Quân cho tai nghe vào tai, là chú Lễ, trợ lý của ba anh.

- Vâng! Tôi nghe đây ạ!
- Cậu về khách sạn ngay nhé! Ông chủ đang đợi cậu!
- Nhanh vậy sao?
- Cậu Quân?
- À không! Tôi về ngay đây!

Quân biết lần này ba anh về để làm gì! Có những “quả bom” từ quá khứ đã hẹn ngày bung nổ… Chỉ có điều bao nhiêu năm đó người ta đã muốn quên vẫn không được phép quên, muốn vứt bỏ vẫn không được vứt bỏ, muốn sống thanh thản một chút nhưng ám ảnh quá khứ vẫn cứ từng đêm gào thét. Quân dừng xe trước cổng khách sạn, ngồi im một lúc lâu, đưa tay bưng mặt, nhắm nghiền mắt. Giá như đừng phải đối mặt như lúc này

Quân không ngạc nhiên khi đứng cạnh bảo vê khách sạn là vài bóng vệ sĩ áo đen ngay lối vào. Quân cởi chiếc bao tay da ném cho một tên đứng gần nhất, ra hiệu mang xe về gara.

Cổng thang máy mở ra, tầng 11 khách sạn đầy những bóng áo đen, cúi rạp người khi Quân đi qua. Không lạ lùng gì, ba anh đã bao hết tầng 11 . Đột nhiên Quân thấy khó chịu, nói như Dương liệu có phải cảm giác thèm một cảm giác sống bình thường hơn chăng. Những vệ sĩ kia chẳng bao giờ biết cười, chẳng bao giờ biết rợn mình trước một phát sung hay một nhát dao. Họ ở bên ba con anh mỗi ngày nhưng hẳn rằng chẳng có chút cảm giác gì. Tiến Minh đứng ở cửa đợi anh. Dù sao cũng còn một thằng để gọi là bạn.

- Quân! Mày vào đi! Ông chủ về 30 phút rồi đấy!
- Mày không canh chừng mấy bar cho tao, Về đây làm gì?
- Tao đến xem mày có cần giúp gì không?

Hoàng Quân không nói, đập tay lên vai Minh rồi tiến thẳng vào trong. Ba anh đang đứng quay lưng lại phía Quân, im lặng nơi cửa sổ, tay xoay xoay chiếc nhẫn ngọc bích nơi ngón áp út như thường lệ. Quân khẽ lúc lắc đầu kêu răng rắc, mặt lạnh tanh, ngồi xuống chiếc ghế bên trái, rút một điếu thuốc. Dưới làn khói mờ phả ra, không còn nhận ra một Hoàng Quân dịu dàng, an lành bên cạnh Thụy Dương nữa. Gương mặt anh lúc này lạnh lùng đến phát sợ. Đúng! Là gương mặt lần đầu tiên gạt Nhã Thư nhất quyết không để chạm vào người.

- Ba về sớm hơn con nghĩ! Chuyên bên đó không có ba ổn chứ ạ?
- Ta đã sắp xếp ổn thỏa. Con không cần thiết phải bận tâm!

Hoàng Quân gật gật đầu, kéo lại cổ áo rồi tiếp:

- Chuyện công việc ở đây cũng ổn cả! Các tụ điểm vẫn hoạt động bình thường. Công an càn quét khá mạnh nhưng một loạt tụ điểm, bar, vũ trường của ta ở đây vẫn đang rục rịch mở thêm các cơ sở. Casino ở Hải Phòng còn cũng có qua kiểm tra. Nói chung, có cậu Minh ở đây hỗ trợ con, ba có thể yên tâm!

Ông Năm đưa mắt nhìn quanh một lượt. Dù đã trên 50 nhưng đôi mắt, sắc mặt và vầng trán vẫn thể hiện một sự tinh anh hiếm thấy. Ông nheo mắt nhìn Tiến Minh một lát, tư lự hồi lâu rồi gật gật đầu.

- Cho con về đây, ta cũng đã hoàn toàn yên tâm về công việc. Còn chuyện này nữa…Cũng là lí do ta về đây lần này.
Ông Năm ngưng lại trong tích tắc. Hoàng Quân thở dài rồi khoát tay ra hiệu cho chú Lễ dẫn toàn bộ bọn đàn em ra ngoài. Cánh cửa khép lại. Ông Năm lại đứng dậy về lại vị trí cửa sổ như ban nãy. Ánh mắt xa xăm hướng về phía trước, ánh mắt này giống một ai đó lắm, mà Hoàng Quân trong chốc lát vụt quên.
- Con tìm thấy út Tùng chưa?
- Rồi thưa ba! Nó vẫn ở chỗ cũ, vẫn quán cũ thôi ạ! Có vẻ hài lòng với/ cuộc sống hiện tại.

Ông Năm đập mạnh tay xuống bàn, không hề quay lại nhưng Hoàng Quân biết ông đang giận:

- Hài lòng! Hài lòng ư? Bỏ hết mọi thứ để về với cái quán chưa đầy 20 mét vuông đó! Hài lòng! Nó cũng nhu nhược như mẹ nó vậy! Suốt ngày chỉ hoa lá, vườn tược.

Quân không lên tiếng, nhưng lúc biết cần im lặng, Hoàng Quân luôn làm việc đó rất hoàn hảo. Đó là điểm khác nhau rất lớn của anh và Tùng.

- Chuyện của nó gác lại đó đã. Ta muốn nó về lúc nào nó khắc phải về lúc đấy. Còn địa chỉ hôm qua con tìm ra chưa?
- Dạ! Chưa ba! Chiều nay con có việc nên chưa qua đó được nhưng con có cho bọn đàn em đi xem xét trước thì được biết căn nhà đó không có gì quá đặc biệt!
- Không có gì đặc biệt nhưng rất quan trọng với ta. Con đến đó và lấy lại căn nhà đó đi! Toàn bộ giấy tờ nhà đứng tên con!
- Tên con?
- Đừng hỏi lại những cái đã biết! Đi làm việc của con đi! Ta cần nghỉ ngơi!

Hoàng Quân chỉ hỏi lại nhưng hoàn toàn không bất ngờ. Ba anh làm gì vốn anh không quan tâm cũng không nhiều chuyện. Miễn là làm xong và ba anh không cần bận tâm nữa. Đây không phải lần đầu tiên một căn nhà được đứng tên ai đó trong gia đình anh không rõ ràng, cũng chẳng cần thiết phải rõ ràng. Nếu ba anh muốn, đương nhiên nó thuộc về ông, gia đình ông và người ông muốn nó thuộc về. Bằng cách này hay cách khác....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây