Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cướp anh từ tay định mệnh - Lengkeng

- Sau này mẹ ,chị thay em chăm sóc nhé! Với em mẹ mãi là mẹ, dù có chuyện gì đi nữa.
Một lúc rất lâu cho trái tim chênh vênh về đúng những nhịp đập. Thụy Dương mới lên tiếng.
- Thư à!... Vũ Huy… nhờ cả vào em!

Tim Nhã Thư khựng lại ở từ “em” cuối cùng. Tay chợt buông thõng. Lâu lắm rồi không hiểu từ bao giờ Nhã Thư đã sợ Thụy Dương không còn nhớ từ ấy nữa. Cuối cùng họ vẫn là chị em, là chị ems au tất cả những biến cố. Là chị em, dẫu không chung dòng máu nhưng chung một người cha mà họ yêu hơn tất thảy trên đời, chung một người mẹ dẫu toan tính nhưng yêu thương không giả dối, chung một ngôi nhà ăm ắp những kỉ niệm ấu thơ. Nhã Thư không trả lời, cô đáp lại cái nhìn đợi chờ của Dương bằng cái gật đầu chắc chắn.

5h sáng! Thụy Dương thấy mình đã ngủ gục trên ghế từ bao giờ. Ngoài trời đã hết mưa, mưa kéo đi những ảm đạm của bầu trời trả lại một không khí dễ chịu hơn bao giờ hết. Thụy Dương đứng dậy nhìn mình trong gương hồi lâu rồi đột nhiên kéo cửa tủ. Cô cúi xuống buộc lại dây giày cho bộ quần áo thể thao nhẹ. Chỉ là đột nhiên thèm ra ngoài đến vậy.

Kít. Tiếng oto phanh lại, ra rà đi bên Dương khi cô chạy chậm lại ven Hồ Tây lộng gió.

- Này, người đẹp, em là cô gái hay …Thị Nở?

Thụy Dương quay lại, cau có nhìn chàng trai đang chọc ghẹo cô, rồi đột nhiên bật cười. Gió bay bay những sợi tóc ngắn ương bướng, gió làm rạng rỡ thêm nụ cười vốn hiếm hoi. Phút ấy gió ngưng lại trong trái tim Quân.

- Bà cô Thị Nở thưa anh!

Thụy Dương bật lại ngay tức khắc rồi lừ mắt lườm Quân.

- Cô đáo để vừa thôi! Không ngờ có ngày lại gặp Thụy Dương chạy bộ!

Thụy Dương cầm lon coca trong tay xoay xoay, mắt nhìn xa xăm vào mặt hồ trước mặt. Cô ngồi bệt bên Quân nơi bờ Hồ Tây, chân buông thõng xuống dòng nước. Nụ cười đã tắt, giọng buồn nhẹ nhẹ như những lăn tăn nước dưới mặt hồ kia:

- Như thế này tốt hơn chứ?
- Ừ! Tốt hơn! Cứ làm gì cô muốn, miễn là cô có thể cười được, có thể vui được.

Hoàng Quân khẽ nhìn Thụy Dương. Cô gái trước mặt anh đặc biệt và có sức hút đến lạ kì. Ánh mắt hoang hoải mải miết tìm một điểm tựa kia buồn lặng nơi mặt hồ yên ả. Quân biết cô đang phải đối diện với những ngày đáng sợ lắm. Cảm giác buông tay sẽ dễ dàng hơn khi chỉ còn trong tâm tưởng. Thụy Dương đang đối diện với mất mát thật sự từng ngày từng ngày một.

- Mà anh làm gì ở khu này vậy?

Thụy Dương không nhìn Quân, mắt đảo nhẹ nơi vài ba cánh chim trời, chân đung đưa, hỏi nhỏ.

- À… Tôi… Đi vào khu trong kia tìm một ngôi nhà. À… Nhà một người bạn!

Hoàng Quân nhanh chóng lấp liếm.

- Mà đúng rồi! Cô cũng ở khu này nhỉ? Hôm trước đến đồn công an ở đây mà!
- Tôi còn nợ anh tiền đúng không? Đèo tôi ra ATM. Chắc bao nhiêu năm không tiêu tiền cũng đủ để trả anh đấy!

Thụy Dương cười. Tài khoản của cô là tiền của ba, tiền tiêu vặt hàng tháng mẹ chuyển vào. Hầu như cô không hề tiêu đến. Mẹ cô hầu như hoàn toàn “cách ly” hai cô con gái khỏi vấn đề tài chính. Thụy Dương cũng không cần những thứ đó. Của Nhã Thư hãy cứ để là của Nhã Thư thôi! Chỉ cần cô còn được sống trong ngôi nhà của ba, để từng góc bếp, từng bậc thang đều in hình ba cô, để mỗi lần về nhà lại có cảm giác rằng: Ba vẫn ở đấy đợi cô, cười hiền lành và ấm áp lắm.

- Cô giàu nhỉ? Nhưng tôi không cần tiền!

Hoàng Quân quay sang Thụy Dương, mặt có vẻ thách thức, đùa bỡn.

- Vậy anh muốn gì? Nói đi!

Quân nhăn mũi nhìn gương mặt nghiêm túc đến lạnh lùng của Dương, rồi bì môi!

- Cần ăn sáng! Đói rồi!

Thụy Dương bật cười với điệu bộ trẻ con của chàng trai hơn mình cả 7 tuổi ấy, lườm nhẹ rồi đứng dậy.Lững thững đi bộ về phía Quân để xe. Quân bất ngờ gọi với theo:

- Này! Cô đi đâu đấy?
- Đói! Cần ăn!

Trời! Quân cười: Đi ăn mà hầm hầm, lừ lừ như đánh trận vậy đấy?

…Hoàng Quân cầm chiếc bánh bao đã bọc trong túi bóng, đảo qua đảo lại trên tay rồi đưa cho Dương.Khói phả nhẹ vào mặt Dương nghe ấm áp lạ, Dương ăn chậm và gọi một lon coca lạnh

- Cái gì đấy?
- Coca mà! Anh chưa được uống bao giờ à?
- Không uống! Trời lạnh vậy cô uống coca lạnh! Bị có vấn đề à?
- Coca uống không lanh ư? Chưa từng nghe
- Thì giờ nghe!

Quân giật lon coca trên bàn về phía mình gọi với:

- Bác ơi! Cho cháu sữa đậu nành nóng!
- Anh hâm à? Chưa có ai dám bắt tôi làm gì bao giờ đâu đấy?
- Thì giờ có!

Bác chủ quán hiền lành đặt ly sữa đậu nành còn bốc khói xuống bàn, nói đỡ cho Quân:

- Cậu ấy nói đúng đó! Mà đàn ông phải chăm sóc bạn gái vậy là đúng rồi!

Thụy Dương chưa kịp phản ứng đã thấy Quân đáp lại:

- Vâng ạ! Cô ấy bướng quá nên cháu mới khổ sở vậy ạ!
- Ngày trước ông nhà bác cũng khổ sở với bác lắm,nhưng giờ thì đỡ bị hành hạ rồi!

Nói rồi, bác đưa mắt nhìn bác trai đang làm đồ ăn cho vị khách mới vào trong quán bằng ánh mắt ấm áp và yêu thương thật dịu dàng. Quân nhìn sang Dương, hình như cô cũng cảm nhận được điều này. Tay cô bất động cầm chiếc bánh bao, tay còn lại khẽ chạm vào ly sữa, miệng nhẹ thoảng chút cười an nhiên lạ lẫm. Quân bỗng thấy hình như mình đã “ nghiện” vẻ mặt này ở cô, vẻ mặt êm đềm và yên ả của một cô gái đi qua quá nhiều sóng gió và biến cố. Nó không nhạt như những cô gái xinh xinh phổ biến bây giờ, nó sâu sắc và ấn tượng hơn rất nhiều.

Xe Hoàng Quân dừng lại nơi đầu cầu Long Biên khi trời đã nhá nhem tối sau một ngày la lê khắp các hàng quán Hà Nội.
Họ đi bộ lên cầu, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng không điểm dừng như bến bãi sông Hồng mênh mang dàn trải trước mặt. Quân nhìn Dương co mình trong chiếc áo khoác mỏng không đủ ấm. Cô đứng đó, tay bỏ vào túi quần, mắt xa xôi nhìn về một nơi anh không chạm tới được. Mái tóc ngắn theo gió hắt mạnh. Dáng đứng cô đơn của Thụy Dương dội vào lòng Quân một cảm giác xót xa thật khẽ. Anh bước lại gần:

- Lạnh không?

Thụy Dương không trả lời, sự im lặng cố hữu lại nhấn chìm cả không gian xung quanh. Ở bên Thụy Dương hình như luôn cảm thấy lạnh chỉ trừ khi, rất hiếm là lúc đột nhiên cô bật cười. Nụ cười ấy lạ lẫm với thế giới này nhưng đủ sức làm mọi tảng băng đều tan. Hoàng Quân cũng im lặng. Anh không thuộc tuýt nói nhiều chỉ là đi bên Dương, cái cảm giác gần gũi và có thể chia sẻ đôi khi khiến Quân cười nhiều hơn, nói nhiều hơn. Có lẽ họ giống nhau, thân phận giống nhau, yêu thương giống nhau, nỗi đau giống nhau và cả...một phần trái tim đóng băng giống nhau.

- Anh nhìn thấy phía kia không? Nơi bãi bồi ấy? Đó là nơi cậu ấy đặt vào tay tôi lon coca, nằm xuống cạnh tôi và nói sẽ ở bên cạnh tôi dù tôi có muốn hay không! Dù có thế nào đi nữa!

Hoàng Quân im lặng, mắt anh hoang hoải tìm về phía bãi bồi trước mặt. Anh cảm nhận rõ lắm nỗi xót buốt đến tận tim thấm trong từng câu nói của Dương. Nói ra cũng tốt! Nếu cứ giữ trong lòng sẽ ủ mầm mọc rêu, sẽ nhức nhối lắm. Quân hiểu! Hiểu hơn ai hết điều này.

- Cô có hận em gái mình không?

Thụy Dương vuốt nhẹ mấy sợi tóc vương lên mắt, bám chặt tay lên thành cầu đã hoen rỉ. Màu thời gian âm ỉ như chạm khắc thêm nỗi buồn thê thiết lắm.

- Hận hay không? Chính tôi cũng không biết nữa. Nhã Thư không xấu! Con bé đó dám yêu dám hận, dám vùng lên như hôm nay có lẽ là điều tôi đã mong đợi từ lâu. Chỉ có điều định mệnh đã quá trớ trêu với chúng tôi. Chưa biết ngày mai thế nào, nhưng lúc này tôi thật sự muốn dừng lại!

- Ai cũng có những lựa chọn của mình. Con đường đi tiếp theo của Nhã Thư có lẽ sẽ chông gai hơn nhiều....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây