WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau

_Vâng, anh đóng cửa tủ giúp em với ạ.

Đưa áo khoác cho tôi, anh liền quay lại. Bỗng thấy anh reo lên rất thích thú:

_Woa, cái khăn đẹp thế, sao không thấy em dùng bao giờ hả vịt con?

Tôi quay ra nhìn. Ra là cái khăn tôi đan tặng Hạo Du. Nhưng mà cuối cùng không tặng nên tôi đã để lên trên tủ như thế.

_Vịt con, em sao thế?

Anh bỗng xua tay trước mặt tôi khiến tôi như bị kéo ngay về thực tại. Trấn tĩnh lại tâm trạng khỏi những xao động trong lòng nãy giờ, tôi mỉm cười:

_Hì, khăn đó em đan để tặng nhưng lại không tặng nữa nên để đấy.
_Vậy hả? Đẹp thế này mà sao lại không tặng nữa.
_Hay…anh dùng đi Đình Phong, anh đep nó chắc hợp lắm đấy.

Vừa nói, tôi vừa đi đến chỗ Đình Phong, cầm khăn rồi quàng lên cổ anh. Công nhận là anh rất hợp với nó. Tôi nhìn anh, cười:

_Đình Phong, hợp với anh lắm.
_Thôi anh không lấy đâu. – rồi anh định tháo khăn ra, mặt buồn buồn – em đan cho người khác anh lấy làm gì chứ.
_Ơ, nhưng anh đeo nó rất hợp mà. Anh lấy đi nha. Là em tự đan đó. – tôi phụng phịu.
_Hì, nếu vậy thì cảm ơn em nhiều.

Nói rồi Đình Phong gãi đầu, anh đang ngượng thì phải kìa. Nhưng quả thật Đình Phong đeo nó nhìn rất tuyệt, mà cũng phải thôi, khăn tôi đan đẹp thế cơ mà, hehe.

Ngồi trở lại bàn học, tôi lại làm nốt đống bài tập còn lại. Cuối cùng thì hơn chục bài toán cũng được tôi giải quyết hết sạch. May nhờ có Đình Phong đấy.

Tôi quay lại, đang định cảm ơn anh thì lại thấy Đình Phong ngồi ôm tay mà nhìn vào nó nhăn nhó.

_Sao thế anh, lại đau à.

Anh khẽ gật đầu. Thế là tôi vội chạy đi lấy bông băng ra rồi để bên cạnh anh.

_Anh ngồi đây chờ em, em lấy nước lên rồi băng lại cho anh nhé. ^.~
_Ừ, em nhanh lên nha.

Tôi gật đầu rồi đi xuống nhà luôn. Nhanh chóng bê một chậu nước ấm lên phòng. Đến cầu thang tôi bỗng gặp Hạo Du, anh ấy chuẩn bị đi tắm thì phải. Tôi nhìn anh, mỉm cười. Nhưng anh chỉ lạnh lùng đi qua luôn mà không nhìn tôi lấy một lần, cũng chẳng nói gì cả. Tôi buồn bã cúi gằm mặt đi qua.

_Á…

Không cẩn thận, tôi bước hụt và ngã oạch một cái, cũng may chưa ngã lăn xuống dưới (cạnh mép luôn TT_TT). Toàn thân tôi đau ê ẩm cả, chậu nước đổ tung tóe cả rồi, vừa đau vừa xấu hổ, hic. Tôi đang bám vào tường cố gắng đứng dậy thì thấy Đình Phong lao từ trong phòng ra vội vã đến bên tôi.

_Vịt con, em không sao chứ, có đau ở đâu không?
_Em…chân em…đau quá, hic.

Anh lộ rõ vẻ lo lắng, dìu tôi đứng dây, anh bỗng quát to:

_Này, mày có phải con trai không đấy hả, không thấy cô ấy ngã hả?

Hóa ra là anh mắng Hạo Du, hic. Tôi e dè quay ra nhìn Hạo Du. Anh quay lại nhìn một cái rồi lại đi tiếp.

_Chả liên quan đến tôi.
_Nói vậy mà nghe được à, mày…

Nhìn Đình Phong có vẻ giận dữ lắm nên tôi vội giữ chặt lấy tay anh, cười nhé:

_Em không sao mà, thôi đi anh.
_Hừ, thật không thể chịu nổi.

Nói rồi anh bế luôn tôi vào phòng, nhẹ nhàng đặt tôi lên giường rồi nắm lấy cổ chân tôi, xoa nhẹ nhàng.

_Em đau lắm không vịt con? – Đình Phong ngước lên nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ lo lắng.
_Không…không sao ạ. – tôi cố gượng cười chứ thực ra đau muốn chết đi được, hic.
_Chắc bị trật khớp thôi. Anh sẽ nắn lại cho em, có cố chịu đau nha.

Vừa nói, anh vừa xoay nhẹ cổ chân tôi rồi kéo mạnh một cái, đau đến thấu xương.

_Á……đau quá TT_TT

Tôi rơm rớm nước mắt, chân đau quá đi mất thôi, huhu.

_Anh xin lỗi, hic. Nhưng phải làm thế này mới đỡ được. Em thử cử động xem, được không?

Tôi lắc lắc thử cái chân đau. Đúng là đỡ đau thật rồi, mới vừa nãy còn chưa cử động được, bây giờ đã bình thường trở lại rồi.

_Thế nào, đỡ chưa em?
_Đỡ rồi ạ, hihi, hết đau luôn rồi nè.

Nói rồi, tôi đứng nhảy nhót luôn trên giường cho anh xem, cười toe.

_Thôi nào, em đừng cử động mạnh như thế, lại bị đau bây giờ.

Nghe lời anh, tôi ngoan ngõa ngồi xuống luôn. Anh xoa đầu tôi, cười hiền khô:

_Vịt ngốc, em chỉ giỏi làm người khác lo lắng thôi, biết không hả? Đi đâu cũng phải cẩn thận chứ.
_Em biết rồi ạ - tôi cười trừ - mà phải ra lau chỗ nước ngoài kia nữa.
_Thôi, cứ để anh lau cho, để em ra làm anh lo lắm.
_Hic, thôi được, vậy anh lau chỗ nước ngoài kia, còn em sẽ mang chậu nước mới lên được không ạ?
_Được không đó? – anh nhìn tôi nghi ngại.
_Được mà, em sẽ cẩn thận, anh yên tâm.

Tôi nháy mắt rồi đi luôn, khỏi chờ anh nói thêm, sự anh lại phản đối. Xuống đến phòng tắm, tôi lại gặp Hạo Du bước ra. Tôi quay đi, không nói gì cả. Bỗng anh lại mở lời trước:

_Chân cô…không sao chứ? – anh ngập ngừng.
_Dạ, à, không sa…không sao ạ, hì.
_Lần sau cẩn thận đấy, đừng làm người khác lo.
Tôi vâng lý nhí, nhìn anh lên tầng rồi đi nhanh vào phòng tắm. “Đừng làm người khác lo” sao, ý anh là sao nhỉ. Anh muốn nói đến Đình Phong chăng, thật là khó hiểu. Mải nghĩ ngợi, nước tràn đầy ra lúc nào không biết. Tôi vội tắt vòi, đổ bớt nước đi rồi mới lại bê nó lên tầng. Có vẻ như Đình Phong đã lau sạch rồi, thấy anh đang ngồi trên giường kia. Anh đang chờ tôi.

_Anh lau xong rồi ạ, hì – tôi vừa đi vào vừa cười tươi.
_Ừ, xong rồi, nhanh ý mà.
_Anh làm em ngạc nhiên lắm đấy, Đình Phong. – bê nước để xuống ghế bên cạnh, tôi nói.
_Sao thế?
_Hì, thì thấy anh cái gì cũng biết.
_À, thì anh ở một mình, phải tự lo chứ biết làm sao.
_Vậy…chuyện anh bảo không biết tự băng bó có phải là thật không thế?

Tôi ngồi xuống giường, nhìn anh nói vừa chớp chớp mắt.

_Thật mà. Anh đã tự băng bao giờ đâu.
_Thật chứ hả. Hì, được rồi, thế giờ em thay băng cho anh, anh nhìn rồi nhớ kĩ đấy nhé.

Anh gật đầu rồi nhìn theo tôi làm, rất chăm chú. May mà tôi đã được học băng bó từ hồi cấp hai rồi nên rất là “chuyên nghiệp”.

_Được rồi đó ạ. Anh thấy rõ chưa? Tự thay được chưa thế?
_Hic, vẫn không biết.

Nhìn mặt Đình Phong lúc này “tâm trạng” lắm nên chắc là chưa biết thật rồi. Tôi cười xòa:

_Thôi không sao, từ từ em dạy, anh sẽ biết thôi.

Nói rồi, tôi vớ đống băng cũ còn dính máu mang xuống nhà, xong lại nhanh chóng đi lên. Lúc xuống còn tranh thủ xem đồng hồ, đã gần mười một giờ đêm.

Ngồi trên giường, tôi lau khô tay rồi lên trải chăn trước. Bỗng nghe thấy Đình Phong gọi tôi từ phía sau:

_Vịt con…
_Dạ?

Tôi quay mặt ra, nhìn mặt Đình Phong rất là…khổ tâm.

_Tối nay…anh ngủ ở đâu? – anh gãi đầu gãi tai nhìn đến là buồn cười.
_Thì…cứ nằm với em vậy ạ, hay là…nằm trên sofa.

Nghe tôi nói rồi, mặt Đình Phong bỗng xịu xuống như con nít vậy:

_Vậy thì lạnh lắm…
_Hì, em đùa vậy thôi, nằm cùng giường với em, hì.

Nói rồi tôi lấy thêm một cái gối trong tủ ra cho anh rồi nằm xuống giường trước, không quên để Tiểu Phong nằm giữa chúng tôi.

_Anh nằm ngoài, em nằm trong, được chứ?

Anh ậm ừ rồi cũng lên luôn giường nằm. Thấy anh đắp chăn lên rồi, tôi mới với tay tắt đèn và kéo chăn lên kín cổ. Quay sang ôm chặt Tiểu Phong, tôi bỗng bắt gặp ánh mắt anh. Ánh nhìn…dịu dàng kinh khủng. Tôi bối rối cúi ngay mặt xuống.

_Vịt con này…
_Dạ?
_......
_Có chuyện gì vậy anh?

Không thấy Đình Phong nói gì, tôi mới lại ngước lên nhìn anh. Vẫn là đôi mắt đấy, nhưng sao, chứa bao nhiêu muộn phiền. Tôi giật mình khi thấy anh đưa tay lên xoa má tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.

_Chúc em ngủ ngon.
_A, anh…anh cũng vậy ạ.

Tôi nói rồi Đình Phong cũng rút tay lại và nằm yên. Tôi không biết anh có còn nhìn tôi nữa không vì tôi đã nhắm mắt lại rồi. Cả người lọt thỏm trong chiếc chăn bông, trái tim tôi cứ đập nhanh liên hồi. Sao tôi lại bối rối đến thế này chứ, ánh mắt vừa nãy của anh, cử chỉ vừa nãy của anh, không hiểu sao đã làm trái tim tôi rung lên mãnh liệt. Tôi run run ôm chặt lấy Tiểu Phong rồi cố ép mình vào trong giấc ngủ. Nhưng sao không thể nào đẩy được hình ảnh Đình Phong ra khỏi đầu....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0030 giây

Duck hunt