XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau


_Phong Phong à, anh sao thế này, Phong Phong à.
_Phong Phong, tỉnh đi anh, trả lời em đi, Phong Phong.
_Phong Phong…

Tiểu Minh thét gọi tên Đình Phong trong hoảng loạn. Cô thật sự rất sợ, hoàn toàn không hiểu Đình Phong bị làm sao nữa, sao anh lại bất tỉnh thế, có chuyện gì xảy ra với “Phong yêu” của cô vậy chứ.

Nước mắt cứ theo sự lo sợ tột độ mà trào ra không tự chủ, cô nắm lấy tay Đình Phong, sờ lên má anh, lạnh, rất lạnh. Môi Đình Phong không còn chút sắc hồng nào, cũng nhợt nhạt như màu da anh lúc này vậy. Cô phải làm gì bây giờ, làm gì bây giờ, mắt Tiểu Minh phút chốc ngập tràn sự sợ hãi, chân tay cô run lẩy bẩy. Cô không biết phải làm gì bây giờ hết, chỉ biết lay Đình Phong trong vô vọng, gọi đến khản cả giọng mà anh vẫn không có chút phản ứng nào. Nước mắt cô vẫn cứ trào ra, rơi cả xuống mặt Đình Phong. Tiểu Minh vội vã lau đi, nhưng nước mắt ngày càng rơi nhiều xuống. Cô sợ! Rồi đến lúc này, Tiểu Minh mới nhận ra mình phải gọi ngay cấp cứu, phải gọi ngay.

Tiểu Minh hoảng hốt kiếm tìm điện thoại Đình Phong, cô phải cố gạt nước mắt đi mới có thể nhìn thấy những con số trên màn hình, tay cô run rẩy ấn từng số. Vừa gọi, Tiểu Minh vẫn vừa nhìn vào Đình Phong đang nằm bất động trên giường, cô run run nắm chặt lấy tay anh như muốn truyền hơi ấm sang cho Đình Phong, nước mắt vẫn rơi lã chã…


Thời gian chăm chỉ trôi, ấy thế mà màu áo tím than điểm sao bạc của bầu trời đã được thay thế bởi chiếc áo choàng xanh mát mẻ. Từng cụm mây trắng bồng bềnh, lơ lửng trôi như đang đùa giỡn với những làn gió sớm trong lành, dịu mát. Tiếng chim hót vang đâu đây báo hiệu một ngày mới đầy vui tươi, phấn khởi.

Tiểu Minh từ bên giường bệnh của Đình Phong, từ từ tiến về phía cửa sổ, thật nhẹ nhàng. Cô khẽ đưa tay kéo rộng chiếc rèm để những tia nắng ấm áp có thể truyền vào bên trong căn phòng, cho không gian bớt ngột ngạt rồi lại trở lại ngồi xuống bên người yêu thương. Tiểu Minh âu yếm nhìn Đình Phong vẫn đang ngủ thiếp đi trên giường, nhẹ đưa tay xoa má anh. Đình Phong vẫn ngủ từ lúc bác sĩ báo tình hình sức khỏe của anh cho Tiểu Minh đến giờ, chưa tỉnh lại chút nào, và cô thì vẫn ngồi bên cạnh trông anh từ lúc đó. Đình Phong là do uống thuốc an thần quá liều nên mới dẫn đến tình trạng hôn mê bất tỉnh như thế, cũng may là phát hiện kịp thời nên không nguy hiểm đến tính mạng. Thật là làm Tiểu Minh muốn chết luôn vì lo lắng mà. Mà cô cũng không hiểu Đình Phong vì sao lại uống thuốc an thần đến mức quá liều để bị đi viện như thế nữa, nếu không phải đêm cô không ngủ được mà định sang bên phòng anh, không biết mọi chuyện sẽ còn tồi tệ đến thế nào nữa. Tiểu Minh đột nhiên nghĩ mà rùng mình.

Khẽ thở dài một cái khi thấy Đình Phong vẫn ngủ say trên giường bệnh, Tiểu Minh khẽ đưa tay chạm lên đôi lông mi vừa dài vừa cong của anh, rồi cúi đầu nhẹ thơm lên đó. Rồi cô mới đứng lên. Tiểu Minh định ra ngoài mua ít cháo cho Đình Phong, tranh thủ lúc anh còn chưa tỉnh.

Bệnh viện bảy giờ sáng đã tất bật người qua người lại, ai cũng vội vã, hối hả, chẳng ai kịp nhìn đến ai, cũng chẳng ai kịp để ý chuyện của ai. Tiểu Minh cũng vậy thôi, cô từ chỗ Đình Phong đi thẳng luôn về phía cổng viện, gương mặt cũng lạnh tanh, nhìn duy nhất đến cánh cửa đang mở rộng trước mặt. Từng bước đi nhanh thoăn thoắt, cô muốn đi mau để còn trở lại bên Đình Phong, cô không nỡ để anh ở lại một mình trong phòng, khi tỉnh dậy, hẳn anh sẽ cô đơn lắm. Mà vì Tiểu Minh sợ bố mẹ anh sẽ lo lắng nên cũng không dám báo về, cũng may Đình Phong không làm sao, chứ có một mình cô thì không thể nào chăm sóc cho Đình Phong được đâu. Riêng lúc phát hiện ra Đình Phong hôm qua, cô đã hoảng sợ đến mức không biết phải làm cái gì rồi.

Tiểu Minh vừa bước đi vừa suy nghĩ mông lung, chợt thấy có bóng ai đang bước nhanh về phía mình. Là một cô y tá, nhìn khá quen, Tiểu Minh nghĩ. Mà hình như đúng là đang đi về phía cô thật!

_Cô bé.

Người đó cất tiếng gọi Tiểu Minh, vẫn vừa bước đến, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần, Tiểu Minh vẫn ngây ngốc nhìn, không hiểu người đó là ai, mà sao lại gọi cô. Đúng là gọi cô, vì Tiểu Minh nhìn xung quanh chẳng có ai có khả năng được gọi là “cô bé” ngoài cô cả. Tiểu Minh đưa tay chỉ chỉ vào mình, thấy cô y tá đó cười cười đi đến trước mặt, lại cất tiếng nói:

_Cô bé, còn nhớ chị không?

Có vẻ là người quen của Tiểu Minh, nhưng đã lâu cô không đến viện rồi, ai mà lại quen cô, mà lại như kiểu thân thiết lắm nữa chứ.

Không nhớ ai nhưng theo phép lịch sự, Tiểu Minh vẫn cười hỏi:

_Xin lỗi, chị là…

Cô y tá thấy Tiểu Minh không nhớ mình thì cũng không có gì lấy làm buồn lòng. Đã lâu lắm rồi, cô bé đó không nhận ra chị cũng là lẽ thường tình. Đây còn là bệnh viện nữa, đến các bác sĩ chuyên khoa khéo còn chẳng được nhớ mặt, nhớ tên nữa là một y tá nhỏ nhoi như chị. Mà y tá ở viện thì mỗi ngày phải tiếp xúc với hàng trăm bệnh nhân khác nhau, việc chị nhớ cô bé này cũng vì có một lí do đặc biệt.

_Chị đây, em không nhớ sao, hm…mm…bốn năm trước đó, em đã cắt cổ tay…chị có một lần đến đưa cơm cho em.

Chị y tá đứng trước mặt Tiểu Minh, hào hứng nói, còn cười rất tươi. Tiểu Minh cũng méo mó cười lại, tận từ bốn năm trước, lại còn “có một lần đến đưa cơm cho em”, sao cô có thể nhớ được chứ. Vậy mà bà chị y tá này vẫn nhớ cô quả thực là siêu!

_Xin lỗi, lâu quá rồi…

_Không nhớ thật sao, buồn quá nhỉ. Em thử nhớ lại xem, sáng hôm đó chị mang đồ ăn cho em, thấy em với bạn trai em đang nằm cùng nhau trên giường đó, rồi chị em mình đã nói chuyện rất vui vẻ mà. Đúng không, em nhớ xem, hôm đó chị đã nói là…

Chị y tá đứng trước mặt Tiểu Minh thao thao bất duyệt nói một thôi một hồi, miệng vẫn cười rất tươi. Tiểu Minh nghe chị ta nói, ngẫm nghĩ một lúc thì cũng nhận ra. Ra là chị y tá nhiều chuyện năm nào, bây giờ hình như vẫn không có chút thay đổi, Tiểu Minh khẽ thở dài ngán ngẩm trong đầu.

Chị y tá đứng trước mặt Tiểu Minh thao thao bất duyệt nói một thôi một hồi, miệng vẫn cười rất tươi. Tiểu Minh nghe chị ta nói, ngẫm nghĩ một lúc thì cũng nhận ra. Ra là chị y tá nhiều chuyện năm nào, bây giờ hình như vẫn không có chút thay đổi, Tiểu Minh khẽ thở dài ngán ngẩm trong đầu.

_À à vâng, em nhớ rồi ạ, hi, ra là chị, chị vẫn nhớ em sao. – Tiểu Minh vội lên tiếng để “xì tốp” bài “diễn văn” dài dằng dặc của bà chị y tá kia.

Thấy Tiểu Minh nhận ra mình, chị y tá mừng ra mặt:

_Nhớ ra rồi hả, cứ nghĩ tí là ra ý mà, đúng không, chị nhớ hôm đó hai chị em mình nói chuyện rất hợp mà. Em không thay đổi nhiều nên chị nhìn cái là nhận ra ngay rồi, còn cả cậu bạn trai của em nữa, chị cũng vẫn nhớ mặt đấy, gặp giờ chắc chắn sẽ nhận ra. Thế hai đứa bây giờ thế nào? À mà em đến bệnh viện làm gì thế, ốm sao? À, nhìn em hình như không phải ốm, người thân của em ốm hả? Đúng không, chị đoán là không sai đâu.

_À, vâng, vâng, bạn trai em ốm. – Tiểu Minh méo mó cười, trong đầu nghĩ sao đã bốn năm rồi mà bà chị y tá này vẫn chẳng có gì thay đổi, vẫn nhiều chuyện như xưa.

_Vậy hả, hả, thế bạn trai em làm sao, vẫn là cái cậu đẹp trai hết xảy đấy đúng không?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0023 giây