XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Cuối cùng...mình cũng thuộc về nhau


_Tiểu Giang, em…

_Anh đừng nói nhiều, em biết anh đau khổ, mệt mỏi, em không phải là người không liên quan, em cũng mệt mỏi lắm. Nhưng không ai muốn điều đó cả, mình phải chấp nhận thôi anh. Nghe em đi, đến nói với Tiểu Minh sự thật, bốn năm trước anh đã yêu cô ấy, yêu rất nhiều. Khi đó anh bị ốm, anh nhớ không, có lẽ trong lúc anh ốm, em còn đi Mĩ nên Tiểu Phần với Đình Phong mới có cơ hội làm như thế, anh hãy đi nói với Tiểu Minh như thế đi, bảo là sự thật anh chọn Tiểu Minh đã bị Tiểu Phần và Đình Phong giấu đi, nên cô ấy đến bây giờ mới được biết.
_Nhưng Tiểu Minh sẽ áy náy và dằn vặt lắm.

Hạo Du khổ sở nói, trong mắt ngập tràn sự lo lắng. Nghĩ lại những gì Tiểu Phần đã nói, Hạo Du vẫn nghĩ không nói ra thì tốt hơn. Không nói thì chỉ có mình cậu buồn, còn nếu nói ra… Đằng nào Hạo Du cũng quyết định sẽ không xuất hiện trước mặt Tiểu Minh nữa, Yahoo không online, điện thoại đổi số, cậu đã hứa với Đình Phong rồi…

Tú Giang lại thở dài. Cô hiểu tâm trạng của Hạo Du lắm, và cũng hiểu Hạo Du nữa. Cậu thực sự chỉ mong Tiểu Minh hạnh phúc thôi là cũng thấy mình hạnh phúc rồi. Nhưng Tú Giang thì khác, không phải cô mong muốn Tiểu Minh phải buồn phiền, nhưng sự thật là sự thật, Hạo Du có không muốn nói ra thì nó vẫn là sự thật, đó là chuyện không thể thay đổi. Đến một lúc nào đó Tiểu Minh biết chuyện, cô cũng sẽ phải chịu đau khổ và dằn vặt thôi. Chỉ bằng cứ nói ra sớm, Tú Giang nghĩ. Mà cô cũng cho là Tiểu Minh cần được biết chuyện này, không thì vừa thiệt thòi cho Tiểu Minh, vừa thiệt thòi cho Hạo Du, cả hai người cô đều yêu mến, Tú Giang không muốn chút nào.

Nghĩ ngợi vài phút, Tú Giang mới lên tiếng:

_Nếu em là người nói, chắc chắn Tiểu Minh sẽ giận cả anh, Hạo Du ạ, vì anh biết cô ấy bị Tiểu Phần và Đình Phong giấu mà cũng không cho cô ấy biết.
_Nhất định phải nói ra sao?
_Tất nhiên rồi. – Tú Giang nhanh chóng đáp lại.
_Có khi Tiểu Minh sẽ không tin anh đâu…

Hạo Du buồn buồn nói. Mấy hôm cậu chỉ lo Tiểu Minh sẽ buồn khi biết chuyện chứ cũng chưa khi nào suy nghĩ xem Tiểu Minh liệu có tin lời anh không. Giờ nghe Tú Giang thuyết phục nói thì mới chợt nghĩ đến. Chắc gì Tiểu Minh đã tin cậu, chuyện cậu chọn cô, bốn năm trước ấy, có gì làm bằng chứng nào, Tiểu Minh chắc chắn sẽ tin Tiểu Phần và…Đình Phong hơn cậu.

_Tin hay không là việc của cô ấy, việc của anh là nói cho cô ấy biết. Nếu anh không làm thì nó sẽ trở thành việc của em, anh chọn đi. – Tú Giang hết sức dứt khoát nói.
_Tiểu Giang, em thật là… Em ép anh đó hả.
_Là em muốn tốt cho anh, anh còn không hiểu sao.
_Anh…
_Hạo Du, anh thay đổi quá là nhiều, trước kia anh có như vậy đâu, anh mạnh mẽ và dứt khoát, đáng mặt đàn ông hơn cả bây giờ. Đừng ngồi một chỗ mà suy nghĩ mãi nữa, hành động đi xem nào. – Tú Giang cố gắng thuyết phục Hạo Du, dùng cả cách đánh vào lòng tự trọng của anh.

Hạo Du biết thừa mục đích của Tú Giang. Cậu yên lặng một lúc mới lại cất tiếng:

_Tú Giang này, sao em nghĩ trong chuyện này có liên quan đến Đình Phong? Lần trước Tiểu Phần nói với anh là chuyện này không liên quan gì đến anh ta hết.
_Hạo Du à, có phải yêu Tiểu Minh quá mà anh bớt thông minh đi không vậy. Anh nghĩ xem, Tiểu Phần có lí do gì để giấu Tiểu Minh chuyện này chứ, chắc chắn là có sự can thiệp của Đình Phong rồi.
_Tiểu Phần nói vì anh làm Tiểu Minh buồn nhiều quá…
_Lúc em nói với Tiểu Phần, cô ấy hứa sẽ nói với Tiểu Minh, thậm chí lúc đó cô ấy còn rất vui, mà Tiểu Phần còn là người biết rõ Tiểu Minh yêu anh hơn ai hết, cô ấy sẽ không ấu trĩ đến nỗi như thế đâu. Chắc chắn là có liên quan đến Đình Phong rồi, có thể Đình Phong đã nói gì với Tiểu Phần, thuyết phục cô ấy nên mới khiến Tiểu Phần làm như vậy. Mà anh nói thế…cứ như kiểu cô ấy đang bảo vệ cho Đình Phong vậy. Nhưng mà thôi, tóm lại là anh phải nói với Tiểu Minh đi, hiểu chưa, trong tình yêu không có sự lừa dối, Đình Phong đã dối Tiểu Minh, chuyện đó không thể chấp nhận được.

Hạo Du nghe Tú Giang nói hết chỉ ậm ừ chứ không nói gì, cũng thấy xuôi xuôi. “Trong tình yêu không có sự lừa dối” à, đúng, không thể có sự lừa dối. Đình Phong đã giấu Tiểu Minh, mà không chỉ giấu, còn thuyết phục Tiểu Phần không nói cho Tiểu Minh biết, đó là tội lỗi quá lớn. Hạo Du biết là Đình Phong yêu Tiểu Minh, nhưng nếu là cậu, cậu sẽ không bao giờ làm như thế.

Giữ chặt cái điện thoại, Hạo Du khẽ cất lời nói đầy quyết tâm:

_Vậy anh sẽ nói với Tiểu Minh, cho dù cô ấy có không tin, cho dù nói ra có làm cô ấy buồn, cho dù chẳng thay đổi được gì, anh sẽ nói Tiểu Giang ạ, cám ơn em.

* * * * * *

Tiểu Minh đang ngồi trong công viên chờ Hạo Du với khuôn mặt rất rạng rỡ. Cô hẳn là đang rất vui, không chỉ bây giờ mà là từ sáng đến giờ rồi. Tiểu Minh cứ cười một mình suốt, làm những người đi qua không khỏi nhìn cô với ánh mắt ái ngại. Tất nhiên là Tiểu Minh chẳng làm sao, cô chỉ vui quá thôi. Một tuần rồi không liên lạc, sáng nay Hạo Du bỗng gọi cho cô, nói muốn gặp cô. Cậu không nói lí do, Tiểu Minh thì nghĩ chiều là gặp rồi nên không hỏi nhiều, lúc đó cô cũng quá vui mừng nữa. Thực sự đấy, một tuần không nói chuyện, không nhắn tin, thậm chí còn tưởng như Hạo Du “bốc hơi” hoàn toàn, Tiểu Minh vừa buồn vừa lo, cô sợ có chuyện gì xảy ra với Hạo Du rồi cơ. Thật may, Hạo Du vẫn bình an.

Nghĩ đến việc tí gặp Hạo Du, Tiểu Minh lại thấy tim cứ đập rộn ràng vậy. Cô đến sớm hơn giờ hẹn tận mười lăm phút, ngồi đúng chỗ Hạo Du nói, chờ cậu. Nhưng Tiểu Minh vui mà cũng lại hơi ngại, vì hôm trước ấy… Hạo Du chắc sẽ đau khổ lắm mà, gặp thế này, Tiểu Minh không biết sẽ phải nói gì, có phải xin lỗi Hạo Du không. Mà tự nhiên Hạo Du nhắc đến chuyện bốn năm trước làm gì chứ. Nhưng nghĩ lại, thật sự, nếu bốn năm trước biết Hạo Du yêu mình, Tiểu Minh chắc chắn, chắc chắn, sẽ không chọn Đình Phong… Cho dù bây giờ cô không có gì hối hận về sự lựa chọn này, nhưng nếu là lúc đó…

Tiểu Minh bất giác thở dài, cô thôi không nghĩ ngợi nữa mà mang điện thoại ra xem giờ, năm phút nữa, Hạo Du vẫn chưa đến. Tiểu Minh thấy hơi hồi hộp.

_Tiểu Minh…

Nghe tiếng Hạo Du gọi tên mình, Tiểu Minh không tự chủ được quay về phía có tiếng nói cười một cái rõ tươi. Rồi cô lại ngại. Ừ thì…tự nhiên lại cười như thế…

_Anh. – Tiểu Minh bối rối đứng lên nhìn Hạo Du, khẽ nói.
_Em đến lâu chưa? Sao đến sớm thế? Anh giờ mới tan học.
_À vâng.

Tiểu Minh giờ mới nhận ra Hạo Du đang khoác cặp. Lớp Tiểu Minh hôm nay tan sớm nên cô mới đến đây trước,cũng không nghĩ là Hạo Du cũng phải đi học nữa. Mà hôm nay Hạo Du mặc áo sơ mi trắng nhìn anh giống hồi cấp ba quá, khuôn mặt thanh tú, dáng người mảnh khảnh, chẳng khác gì Hạo Du của bốn năm về trước. Nhưng mà, nhìn Hạo Du có vẻ lại gầy đi nhiều rồi, Tiểu Minh bất chợt nhận ra mà thấy quá thương anh.

_Tiểu Minh?

Hạo Du thấy Tiểu Minh cứ nhìn chằm chằm vào mình nên mới lên tiếng gọi. Chắc cô đã nhận thấy anh gầy đi nhiều so với đợt trước gặp.

_Ừ, anh ngồi đi, có chuyện gì mà muốn gặp em. Mà một tuần rồi, anh…

Tiểu Minh ngập ngừng nói. Cô định hỏi có phải Hạo Du tránh mặt cô không nhưng lại không dám. Mà thôi, cô cũng không nói nữa, giờ đã gặp rồi còn gì, nếu Hạo Du muốn tránh mặt cô thì đã không chủ động gọi và hẹn gặp cô như thế.

Rồi Tiểu Minh và Hạo Du cùng ngồi xuống ghế, ngay cạnh nhau. Tiểu Minh ngượng ngùng cứ cúi gằm mặt xuống, còn Hạo Du thì ngồi bên thoải mái ngắm nhìn người con gái cậu yêu. Lâu rồi cậu mới được nhìn Tiểu Minh gần thế này, lại một tuần không nói chuyện, cậu nhớ Tiểu Minh đến phát điên, phải cố gắng lắm, Hạo Du mới có thể chịu đựng qua được một tuần đáng sợ và kinh khủng đến thế. Ấy mà mới một tuần thôi đấy, chứ nếu mãi mãi, tuổi thọ của cậu khéo phải giảm xuống vài chục năm mất!...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0027 giây