Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Tôi ngồi trên bậc thềm của tòa nhà giảng đường chính, vừa đói vừa rét, rút điện thoại ra gọi cho Alawn trong tâm trạng không còn biết bấu víu vào đâu. Tôi thề độc rằng nếu bây giờ, Alawn mà không nghe máy của tôi thì tôi sẽ lột da cậu ấy.

Cậu ấy bắt máy gần như ngay từ hồi chuông đầu tiên: “Oa, phù thủy Gà Mên, hôm nay cậu hào phóng thật đấy, lại còn chủ động gọi điện thoại cho tớ!”.

Tôi thều thào nói, tớ không còn sức để phí lời với cậu nữa rồi, mau đến cứu tớ. Tớ sắp chết cóng rồi.

Alawn cũng chẳng hỏi tôi tại sao lại bị lạnh cóng, tôi đang ở đâu, cậu ấy chỉ lập tức ngắt lời tôi, “Tớ sẽ đi mua vé máy bay ngay”.

Tôi dở khóc dở cười, dùng chút hơi tàn còn lại hét lên: “Mua cái đầu cậu ấy! Tớ đang ở trường của cậu!”.

Ban đầu, tên đáng ghét đó còn không tin, sau khi tôi miêu tả kiến trúc các toà nhà xung quanh, cậu ấy xúc động đến nỗi âm điệu giọng nói cũng biến đổi: “Cậu ngồi yên đấy, đừng động đậy, năm phút nữa tớ đến, không được đi lung tung nhé!”.

Tôi đang muốn khóc thét lên rằng phải đợi những năm phút nữa thì tôi sẽ sớm chết cóng ở đây rồi, điện thoại phía bên kia đã ngắt tín hiệu.

Sau năm phút, cái đồ đáng ghét Alawn đã đứng trước mặt tôi, nhễ nhại mồ hôi nhìn tôi đang co ro vì lạnh.

Alawn sau này nói, cậu ấy mãi mãi không thể nào quên được cảnh tượng ngày hôm đó, tôi ngồi trước tòa nhà giảng đường, cuộn tròn thành một khối, mái tóc rối lòa xòa, từ xa đã nhìn thấy tôi đang run cầm cập. Alawn nói, đó là giây phút cảm động nhất trong cuộc đời cậu ấy, bởi vì cậu ấy không thể nào tưởng tượng được rằng một người ngốc nghếch và lười nhác như tôi lại có thể một mình ngồi tàu hỏa trong suốt một ngày một đêm, chỉ để đến thăm cậu ấy.

Thực ra, đơn giản là tôi nhớ cậu ấy, nghĩ một cách vô tư, đơn thuần là muốn đùa cậu ấy. Hành động khác thường đó của bản thân chẳng hề khiến tôi phải suy nghĩ kỹ càng gì cả.

Alawn lập tức cởi áo khoác ra, khoác lên người tôi. Tức giận hét lên: “Sao cậu mặc ít áo như vậy. Tại sao không đi tìm chỗ nào đó kín gió để ngồi!”.

Tôi vất vả vượt qua nghìn sông vạn suối, trăm khó vạn nguy để đến thăm cậu ấy, cậu ấy còn nổi giận với tôi, vậy là nước mắt tôi bắt đầu chảy vong quanh. Tôi vô cùng ấm ức, lại lạnh đến nỗi không thể nói nên lời. Cảm giác như nước mắt hễ chảy ra là có thể đóng băng ngay được.

Nhưng ngay giây sau đó, Alawn đã ôm chặt tôi vào lòng, có mùi hương và hơi ấm từ áo khoác của cậu ấy, tôi cảm thấy ấm lên, dần dần không còn run bần bật nữa. Đám sinh viên đi qua đi lại bắt đầu nhìn chúng tôi bằng ánh mắt lấy làm lạ. Tôi bắt đầu cảm thấy xấu hổ.

Alawn hỏi tôi: “Sao không gọi điện thoại để tớ đi đón cậu?”.

“Người ta muốn cho cậu một điều bất ngờ mà.” Tôi lại bắt đầu cảm thấy ấm ức.

Bấy giờ mới phát hiện ra, sau lưng Alawn còn có thêm hai nam sinh nữa. Hai cậu bạn đang đứng nhìn chúng tôi cười nồng hậu. Thấy tôi nhìn, bọn họ liền họi tôi là chị dâu, nói rằng chị dâu ơi, hai người làm người khác quá cảm động rồi.

Mặt tôi đỏ hổng lên, cũng không dám hấp tấp trước mặt người lạ. Alawn lại không nói gì, vui mừng hớn hở giữ chặt tôi trong lòng, tâm trạng vui sướng không thể giấu đi đâu được. Sau đó, cậu ấy đưa tôi đi ăn cơm.

Tôi và Alawn đi phía trước, hai cậu bạn cùng phòng thích xem trò vui của Alawn đi theo phía sau thì thầm bình phẩm không ngớt, thi thoảng lại vang lên tiếng cười.

Tôi chảy nước mũi, cóng đến nỗi mặt mũi đỏ lựng, mái tóc bị gió thổi tung, rối mù như tổ chim, toàn thân đầy bụi đất, lôi thôi lếch thếch. Tôi khe khẽ hỏi Alawn: “Tớ còn giống một cô gái lung linh xinh đẹp đến từ phương Nam nữa không? Tớ không làm cậu bị mất mặt đấy chứ?”

Alawn không trả lời, nắm chặt lấy tay tôi, liên tục xoa bóp để giúp tôi ấm lên. Cậu ấy bọc tôi trong lớp áo khoác dày. Tôi tưởng tượng ra hình ảnh của chúng tôi. Nếu nhìn từ xa phía sau lưng, chắc chắn sẽ giống một người cao cao to béo, chậm rãi lắc lư đi trong ánh nắng chói chang và trong suốt trên sân trường Đại học B.

Alawn mời tôi ăn món tái dê. Tiệm ăn cách Đại học B không xa lắm.

Liên tục có bạn học của Alawn, nam có, nữ có, giả vờ đi ngang qua, thực chất là muốn tận mắt nhìn thấy phù thủy Gà Mên trong truyền thuyết của Alawn. Đoàn người qua lại xem mặt tôi nườm nượp không ngớt, cứ như đi xem khỉ trong vườn bách thú vậy. Hóa ra, cuộc sống ở Đại học B cũng không rực rỡ phong phú như trong tưởng tượng, chỉ một người bên ngoài mới đến cũng dọa họ đến nỗi chân tay cuống quýt hết cả lên.

Đám chiến hữu của Alawn nói với tôi: “Alawn rất nổi tiếng trong trường, các cô gái theo đuổi cậu ấy nhiều vô kể, nhưng cậu ấy nhất định không chịu nhận bạn gái, lòng dạ kiên định như cao tăng nhập thiền. Nhưng bọn tớ đều biết cậu, thường xuyên nghe Alawn nhắc đến cậu, nói rằng cậu là một cô gái nhỏ rất đáng yêu, chúng tớ đã ngưỡng mộ cậu từ lâu, hôm nay coi như là đã được gặp người thật rồi”.

Lại khiến tôi ngớ đến một câu thoại: Chị chỉ là một truyền thuyết.

Vậy là tôi liền cúi đầu cười hì hì.

Alawn cho rằng tôi đang cười nhạo cậu ấy, đỏ mặt đánh mạnh vào cậu bạn vừa nói, nói rằng cậu luyên thuyên nhiều rồi đấy!

Có Alawn ở bên, tôi cũng không giữ kẽ, thêm vào đó tôi đang rất đói nên ăn ngấu ăn nghiến một bàn đầy thức ăn. Sau đó, đám bạn tới xem cuộc vui của Alawn liền nhìn thấy một cô gái úp mặt xuống đĩa thức ăn mà ngấu nghiến, chốc chốc chỉ vào quyển thực đơn khua mây múa tay nói “gọi món này, gọi món này”. Không còn hình tượng gì mà giữ nữa. Alawn lại không hề để ý, liên tục tiếp thức ăn cho tôi, nói ăn thêm một chút, ăn thêm một chút, sau đó cười hì hì ngồi nhìn tôi ăn, khuôn mặt tràn ngập niềm vui sướng.

Buổi chiều, Alawn giúp tôi đặt một phòng ở khách sạn, đặt luôn cả vé máy bay về ngày hôm sau. Đó cũng chính là nguyên nhân tại sao tôi chỉ có ba trăm đồng mà dám đi một mình đi lên phương Bắc.

Buổi tối, ăn cơm xong, chúng tôi đi đến quán Karaoke chơi đến mười giờ. Ký túc sắp đóng cửa, tôi giục cậu ấy mau về trường, nói tôi có thể tự về khách sạn được.

Đám bạn thích xem trò vui đi theo sau lưng chúng tôi đã lục tục kéo nhau về trường, chỉ còn lại mình Alawn, bám riết lấy tôi không chịu quay về.

Cậu ấy đột nhiên hỏi tôi, nói phù thủy Gà Mên, tớ mời cậu đi ăn vịt quay, tớ biết một cửa hàng vịt quay cực kỳ ngon! Cậu có dám uống bia trong mùa đông không.

Tôi là người không chịu nổi sự công kích của người khác, lập tức quên ngay việc quyết tâm phải giục Alawn quay về trường, hào hứng đồng ý luôn. Alawn lại lắc đầu, đau khổ nói, phụ nữ tham ăn quả nhiên dễ bị đàn ông lừa đi mất.

Chúng tôi đuổi đuổi đánh đánh trên đường phố vắng vẻ. Cơn gió đêm mang theo những bông hoa tuyết, tung bay tung bay, tăng thêm chút lãng mạn và phong tình của phương Bắc cho đêm đen.Tôi rất hiếm khi nhìn thấy tuyết, vô cũng hưng phấn, cao giọng hét lên, chạy qua chạy lại. Tôi mặc áo khoác của Alawn, quàng chiếc khăn trắng của Alawn, cảm thấy ấm áp mà vừa ý. Alawn mặc áo nỉ dày, cậu ấy nói không lạnh. Áo nỉ đó vốn là cặp áo tình nhân, năm ngoái Alawn tặng tôi. Cậu ấy một chiếc, tôi một chiếc. Áo của cậu ấy to hơn một số, bên ngoài áo có dòng chữ “Tôi chỉ rửa bát, không ăn cơm”, áo của tôi cỡ nhỏ hơn, trên áo có dòng chữ “Tôi chỉ ăn cơm, không rửa bát”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0004 giây