The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình


Ngày hôm sau, khi trở về trường, tôi treo bức tranh Leo tặng ngay ngắn lên đầu giường ngủ trong ký túc xá, ngày nào cũng nhìn vật nhớ người. An Lương tặng tôi một hộp sô cô la nhập khẩu, tôi vừa mở ra đã bị đám sói cái trong phòng nhe nanh múa vuốt cướp đi rồi chia nhau ăn hết. Duyệt Duyệt vừa ăn vừa nhăn mày nhíu mắt nói với tôi: “Cậu có biết sô cô la đại diện cho cái gì không?”

Còn có hoa hồng chín mươi chín bông, một chàng trai thầm yêu tôi… rốt cuộc tôi vẫn không sao nghĩ ra đó là ai. Duyệt Duyệt nói, chín mươi chín bông hồng, đời đời kiếp kiếp, có nghĩ là trăm năm đầu bạc, vì vậy không cần phải nóng vội. Nếu người đó muốn trăm năm đầu bạc với tôi, nhất định sẽ đến thổ lộ với tôi. Vì vậy, tôi chỉ cần ngồi yên chờ người đó thổ lộ là được rồi.

Duyệt Duyệt nói những câu đó, ngay lập tức tôi lại nhớ tới Alawn. Lúc năm giờ sáng ở sân bay, chính cậu ấy đã nâng cằm tôi lên và nói: “Chúng mình trăm năm đầu bạc có được không?” Mặc dù đó là những câu nói đùa của Alawn nhưng lại khiến tôi mỗi lần nhớ lại, nghĩ tới khuôn mặt nghiêm túc của cậu ấy, trong lòng luôn cảm thấy ấm áp.

Nhưng, một tháng trôi qua, ngoài việc cứ cách một ngày Alawn gọi điện cho tôi một lần để nói những chuyện tầm phào vụn vặt, ngoài việc thường xuyên gặp An Lương trong nhà ăn, gật đầu mỉm cười chào nhau ra, người sẽ đến thổ lộ với tôi chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Thời gian trôi qua, tôi cũng quên luôn chuyện đó. Chỉ thi thoảng có lúc cao hứng, đem chuyện đó khoe khoang với bọn đàn em: Tốt xấu gì thì chị đây cũng là chủ nhân của chín mươi chín bông hồng đấy!



Chương 7 - Mùa thu tươi đẹp


Sự thật đã nhanh chóng loại Leo ra khỏi vòng nghi vấn, anh ấy tuyệt đối không phải là người đã tặng hoa cho tôi, bởi vì Leo đã có bạn gái rồi. Mà bố của bạn gái anh ấy là người giàu có, là ông chủ trong tập đoàn đa quốc gia mà Leo làm việc. Những điều đó đều là do Alawn nói với tôi qua điện thoại. Tôi có thể hình dung ra vẻ mặt tươi cười rạng rỡ của cậu ấy khi thấy kẻ khác gặp nạn trong lúc kể những chuyện đó cho tôi nghe.

Hàng ngày, sau giờ ngủ trưa, tôi vẫn lên lớp cho dù chỉ còn hơn mười phút nữa là hết giờ học. Nhân lúc thầy giáo đang viết thứ gì đó lên bảng, tôi khom người lặng lẽ chui vào lớp theo lối cửa sau. Trước khi thầy giáo quay đầu lại, tôi đã chọn sẵn một chỗ ngồi xuống, còn chưa kịp ngồi ngay ngắn đã thể hiện một khuôn mặt ham học, nghiêm túc ngước lên nhìn thầy giáo, chốc chốc lại gật gật đầu, vung vẩy cây bút trong tay, thầy giáo căn bản là không thể phát hiện ra tôi vừa mới vào lớp.

“Cậu quả là chăm chỉ ham học nhỉ.” Một giọng nói khe khẽ vang lên bên cạnh.

Tôi giật mình, hóa ra là An Lương! Tôi nói: “Sao cậu lại học ở lớp tớ?”.

Hồi học cấp ba còn không chú ý, đến khi lên đại học rồi mới phát hiện ra, An Lương ăn mặc rất thời trang, là một nam sinh rất chú trọng đến đầu tóc quần áo. Một mái tóc điển hình kiểu Hàn Quốc, đôi mắt lá răm, trông cậu ấy thật giống một ngôi sao nào đó của Hàn Quốc. An Lương mặc một chiếc áo khoác có mũ màu trắng tinh. Tôi luôn cảm thấy rằng những người mặc quần áo trắng thường phải có một sự dũng cảm nhất định, rõ ràng An Lương là một chàng trai rất có dũng khí.

Cậu ấy không trả lời câu hỏi của tôi mà chỉ mỉm cười đầy ẩn ý, ghé vào xem vở ghi của tôi: “Cậu vừa lén vào lớp mà cũng biết chép bài rồi à?”

Tôi được một phen ngượng ngùng, bởi vì trong vở của tôi toàn là những vòng tròn.

“Năm vòng tròn Olympic à?” Cậu ấy cười nhẹ.

Tôi thẹn quá hóa giận, quay mặt đi không thèm để ý đến cậy ấy nữa. Mọi người đều bảo An Lương rất ít nói, tính cách tương đối lạnh lùng, xem ra tất cả những điều đó đều là do cậu ấy giả vờ trước mặt người khác mà thôi.

Hôm nay trời quang mây tạnh. Mặt trời chói sáng bên ngoài cửa sổ. Trong một ngày không giống mùa xuân cũng chẳng phải mùa thu như thế này, chim oanh chim tước cũng trở nên hoạt bát, huyên náo đùa giỡn mãi không thôi.

“Vừa này thầy giáo lớp cậu điểm danh rồi.” Cậu ấy không hề để ý đến sự lạnh nhạt của tôi, tiếp tục nói với tôi một cách thân thiện, cậy ấy quả là rất thích cười.

“Cái gì?!” Thôi rồi, môn học này tôi bỏ học quá nhiều, chắc sẽ không qua được mất.

“Lúc gọi đến tên cậu, tớ đã điểm danh giúp cậu rồi.” An Lương nói một cách nghiêm túc, “Cả thầy giáo và các bạn đều không phát hiện ra, hình như tất cả đều cho rằng cậu là một nam sinh đấy”.

“…” Im lặng. Điểm đáng ghét nhất của An Lương đó là kể cả trong những lúc cậu ấy chế giễu người khác, nét mặt vẫn tỏ ra hết sức nghiêm túc, tự nhiên. Tôi bao biện một cách tức tối: “Chẳng qua tớ chỉ là ít khi nói chuyện với các bạn trong lớp nên độ nổi tiếng không cao đấy thôi”.

“Độ nổi tiếng của cậu còn không cao á? Trong ký túc xá của tớ còn có người bình luận về cậu đấy.”

“Hả? Bình luận về tớ như thế nào?” Giọng tôi bỗng cao vút lên.

“Suỵt…” An Lương làm động tác ra hiệu im lặng.

“Đề nghị các bạn ngồi cuối lớp không nói chuyện riêng!” Vị giáo sư đẩy đẩy gọng kính, nói chậm rãi những vô cùng nghiêm túc. Đám bạn học trong lớp nhân cơ hội vận động một chút cơ cổ, nhất loạt đều quay lại nhìn xuống phía dưới. Thấy mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía mình, tôi liền vội vàng ra vẻ “rốt cuộc là ai nói chuyện nhỉ” rồi quay nhìn xung quanh tìm kiếm.

An Lương cúi đầu xuống, cười một cách bất đắc dĩ, “Cậu quả thật là rất đáng yêu”.

Tôi cố gắng nhớ lại biểu hiện của mình trong mấy ngày gần đây: Không phải là ngáy khò khò khi lên lớp đấy chứ? Không phải là đã vào nhầm lớp học đấy chứ? Không phải là vừa đi vừa đọc sách đến nỗi đâm cả vào gốc cây đấy chứ… Đám bạn trong ký túc xá An Lương bàn luận gì về tôi nhỉ?

“Rốt cuộc là bàn luận gì về tớ?” Tôi hạ thấp giọng xuống hỏi.

“Tớ chỉ nhắc đến tên của cậu, mọi người đều hỏi, có phải cô nữ sinh tóc ngắn, xoăn tự nhiên ở khoa Ngữ Văn, thường bị ngất khi tập quân sự, tối nào cũng đi đôi dẹp lê hình chú mèo nhỏ đến phòng tự học hay không…” An Lương mở to đôi mắt lá răm sáng long lanh nhìn tôi.

“Này! Đâu phải chỉ có tớ đi dép lê đến phòng tự học buổi tối đâu…” Tôi lẩm bẩm một mình.



An Lương bỗng nhiên nói với tôi: “Lạc Lạc Tô, lát nữa tớ đi đá bóng, cậu có đi xem không?”.

“Cậu lại bắt đầu đá bóng rồi à?” Tôi nghiêng đầu một cách nghiêm túc, “Tớ cảm thấy bóng đá không hợp với cậu, thật đấy”.

“Tại sao?” An Lương hiếu kỳ hỏi.

“Đối với một nam sinh nho nhã như cậu, bóng đá quá kịch liệt. Bóng đá chỉ hợp với kiểu người thô lỗ như Alawn thôi!” Tôi ra vẻ hùng hồn nói.

“Vậy cậu nói xem tớ hợp với cái gì?”

“Vẽ tranh chẳng hạn, thư pháp chẳng hạn, chơi piano chẳng hạn…” Tôi liệt kê hàng loạt những hoạt động có liên quan tới vẻ bề ngoài nho nhã, điềm tĩnh.

“Tớ học kéo violon mấy năm rồi. Nhưng tớ vẫn thích chơi bóng đá. Rốt cuộc, lát nữa cậu có đi không?”

“Đi chứ!”

An Lương liền không nói gì nữa, chuyên tâm nghe giảng, chuyên tâm ghi chép. Chữ của cậu ấy rất đẹp, có nội hàm và tu dưỡng giống như con người cậu ấy vậy.

Tôi tiếp tục vẽ nhăng vẽ cuội lên vở ghi, viết ra hàng loạt cái tên rồi lại dùng bút gạch xóa lem nhem hết.

“Sao cậu lại viết tên của anh Leo?” An Lương bỗng nhiên ghé sát lại. Tôi bắt đầu dùng chiêu bài đã dùng với Alawn ra đối phó với cậu ấy, mỗi lần gặp phải chuyện khó giải thích, tôi đều chế giễu Alawn là con nít, vì vậy, tôi nói với An Lương, “Con nít như cậu thì hiểu cái gì!”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây