- Muộn rồi, anh về cẩn thận nhé! Chúc anh ngủ ngon. Cảm ơn anh!
Tôi nói có vẻ giống một cái máy. Anh hơi thất vọng vì điều đó thì phải. Vì tôi thấy anh thở dài. Lúc anh đi, bóng người và xe đổ dài theo ánh đèn đường. Tôi có quay lại nhìn bóng anh, lẩm bẩm xin lỗi như một kẻ vô thức.
Cảm giác được đôi mắt buồn rười rượi của anh khi tôi từ chối làm cho tôi thấy nhói lòng. Tôi đã linh cảm được rằng mình không nên gặp lại anh, nếu gặp lại anh, rất có thể cả tôi và anh đều vỡ òa ra mất. Trong quá khứ chúng tôi đã từng dành một góc nào đó cho nhau, nhưng vẫn còn ngần ngại, vẫn còn giấu giếm. Lần này gặp lại cảm giác như muốn bùng nổ tất cả.
…
Vậy còn Phong thì sao? Trong trái tim tôi Phong không phải đang chiếm vị trí quan trọng nhất hay sao?
Nếu đã xác định yêu Phong thì tại sao lại còn bị dao động bởi anh nữa?
Anh chỉ là một người anh, một người bạn hoặc hơn thế… nhưng chưa bao giờ và không bao giờ có thể chạm ngõ đến tình yêu!
Tôi đã biết rõ sao còn muốn sa chân vào lầy?
Tôi bế tắc.
Vì Phong không ở đây nên tôi hoang mang…
Vì anh đã luôn đến khi tôi cần nên tôi càng hoảng sợ…
Vì tôi đang dao động, vì tôi chưa rõ ràng…
- Mày đi gì về đấy?
Tôi vừa tra chìa vào ổ thì thấy Linh xuất hiện. Tóc tai nó bù xù làm tôi giật mình lùi ra sau mấy bước. Giọng nói của nó còn kiểu đang say, lè nhè lè nhè. Tôi cố trấn tĩnh.
- Taxi!
- Đừng phét! Tao nghe tiếng xe máy đấy!
Tôi với tay bật đèn, quẳng túi xách vào ghế sofa và ngồi phịch xuống đó. Thật ra tôi đã lo sợ Linh nhìn thấy. Nếu Linh nhìn thấy chắc cũng sẽ nhận ra sự dao động trong tôi lúc này. Cô bạn thân luôn tinh tường hơn tôi nghĩ.
- Cái cô bạn cùng phòng của mày ấy, có vẻ đỡ hơn rồi. Thật ra có khối anh theo, nhưng vì mù quáng nên cố chấp vuốt đuôi anh chàng kia thôi.
Linh ngồi bên cạnh tôi, vắt chéo chân rồi kể chuyện rất thoải mái. Nhìn bộ dạng cô nàng lúc này chắc hẳn chưa nhận ra tôi có gì đó khác thường. Tôi có thể thở phào nhẹ nhõm. Vô cùng nhẹ nhõm! Vì tôi chưa muốn đánh đổi.
- Du này, nếu có một ngày, ai đó theo đuổi mày quyết liệt, mày cũng bị rung rinh chao đảo. Còn ông Phong nhà tao thì lại khô khan đúng lúc mày cần tình cảm… Mày liệu có vượt qua được không? Hay đường ai nấy đi rồi chọn anh chàng kia?
Linh làm tôi ngạc nhiên suýt nữa thì không thở được. Vừa mới mấy giây trước đinh ninh rằng cô nàng không nhận ra tâm trạng mình, nào ngờ lại lật bài nhanh thế. Nhưng dù sao đi nữa tôi cũng không muốn mất Phong. Tôi không thể để mất Phong như thế này được. Tôi cần phán xét lại tình cảm của mình. Người ta nói “tình cũ không rủ cũng tới”, có thể tôi và anh có một mối liên hệ nào đó mà chúng tôi không tài nào lý giải được, nhưng còn tình yêu thì giữa chúng tôi có duyên không phận thì sao?
- Sao tự nhiên mày hỏi thế?
Tôi nuốt ực một cái, cố đè ra một câu cho ngay ngắn và không bị vấp từ.
- Tự nhiên nghĩ tiện mồm thì hỏi mày thôi. Ông Phong nhà tao điều kiện về mặt nào cũng tốt, nhưng về cách đối xử với bạn gái lại không được tinh tế cho lắm! Ông ấy yêu mày là mối tình đầu tiên đấy, với chị Ly cũng chỉ là tình đơn phương, mà mày biết đấy, tình đầu phải đến từ hai phía mới cảm nhận hết được, tình đơn phương không được tính!
Tôi hơi chột dạ, sợ Linh đang ám chỉ điều gì. Đúng là muốn người khác không biết trừ khi mình đừng làm. Tôi mà không gọi anh ra để gặp mặt chắc cũng không phải nơm nớp trong tư thế bị phát hiện như thế này…
- Ngủ đi, có thể mai anh tao về đấy! Mày không ngủ xong lăn ra ốm hay tiều tụy là ông ấy lại xử tao!
Tôi nháy mắt với Linh rồi chuồn vào phòng ngủ. Khi đang tẩy trang tôi nhận được hai tin nhắn, từ phía hai người.
Sms 1:
- “Ngủ chưa em? Cả ngày hôm nay không liên lạc được với em, anh lo cho em nhiều lắm đấy!”
Sms 2:
- “Em vẫn chưa trả lời câu hỏi của anh. Anh sẽ nghe vào lần tới mình gặp mặt. Ngủ ngoan nhé!”
Tôi tắt hết điện thoại, tắt luôn đèn ngủ, để phòng mình ngập trong bóng tối, còn tôi, ngập mình trong bóng nước…
Định Nghĩa Tình Yêu Đầu Tiên
Ngày… tháng… năm…
Tối muộn, tôi quyết định phóng xe qua nhà Vỹ Du. Dường như trong đầu tôi chỉ nghĩ được có thế, không thể hay ho hơn hay sâu xa hơn được nữa. Bởi tôi cứ bần thần, cứ ngại ngùng, song lại rất vội để lo lắng được gặp em. Cuối cùng, tôi trưng ra một vẻ mặt hết sức thảm hại. Tôi gần như không ngủ được vào lúc này. Tôi chỉ ước ao Du có thể biết… biết rằng tôi đã ở đó và chờ em lâu như thế nào…
“Em nghe đây, có chuyện gì thế anh?”
Giọng Linh ngái ngủ vang trong ống nghe điện thoại. Tôi bật cười. Tại sao lúc nào tôi gọi cho con bé cũng hầu hết vào những lúc nó đang ngủ? Hoặc con bé không còn trò gì khác để làm ngoài việc ngủ lăn lóc, hoặc tôi là kẻ phá đám nhiệt tình và là oan gia của những giấc ngủ đó.
“Du có ở chỗ em không? Anh qua nhà nhưng không thấy Du ở nhà.”
Vừa lúc đó thì Du về, tôi nép người vào góc khuất. Trong bóng tối nhìn ra, tôi thấy đèn pha xe máy rọi thẳng trên đường, tiếng ai đó thì thầm. Và đi cạnh Vỹ Du là một người đàn ông lạ…
Tôi cố nán và chờ xem câu trả lời. Rốt cuộc, Vỹ Du không quay lại với anh ta một lần, chỉ thấy anh ta đứng đó nắm tay Du, rồi chừng một phút trôi qua, anh ta ra về.
Tôi thắc mắc nhiều câu hỏi cùng một lúc. Có bao điều khó hiểu mà tôi không thể lý giải được. Nhưng điều mà tôi quan tâm nhất lúc này, duy chỉ là một câu.
“Anh ta là ai?”
Những mối quan hệ xung quanh Vỹ Du tôi đều có thể biết, thông qua em kể hoặc thông qua Linh kể. Nhưng người lạ kia dường như xuất hiện quá đột ngột và khiến tôi quá sock để có thể hình dung ra một ai đó cụ thể giông giống… Trừ khi, đó là một người mà Linh không biết và Du chưa từng kể.
“Anh chưa vào nhà à? Du nó về rồi đây.”
“Ừm. Anh không cần vào nữa. Em và Du nghỉ sớm đi nhé!”
“Báo hại em thức canh cho anh. Anh được lắm!”
“…”
“Mấy ngày trước khi anh về, tâm trạng Vỹ Du có biến, em cũng chẳng biết người vừa nãy là ai, nhưng em sẽ cố để tìm hiểu. Anh cẩn thận đi là vừa, em có cảm giác lần này…”
Nói tới đó thì cô em gái đột ngột tắt máy. Tôi đoán là Vỹ Du bước vào nhà. Linh vốn định phục sẵn ở nhà canh cho Vỹ Du về rồi báo cho tôi biết với mục đích tôi sẽ xuất hiện ngay sau đó làm Du bất ngờ. Cái cảnh em ngạc nhiên chạy lại ôm chặt lấy tôi chưa kịp xảy ra thì đã mất cơ hội. Tôi còn không dám bước ra chỗ bóng sáng để nhìn mặt Du, sợ rằng khi nhìn thấy em, con tim tôi mềm nhũn ra đến nỗi lý trí không thể nghĩ được gì. Dù sao việc người đàn ông lạ kia đưa em về với tôi đã trở thành ám ảnh. Đầu óc tôi quay cuồng mãi cho đến khi tôi về nhà.
“Du nó ngủ rồi, anh có muốn hỏi em gì không?”
Linh nhắn tin cho tôi. Có vẻ con bé sợ tôi buồn hoặc suy nghĩ linh tinh gì đó. Thật ra, tôi không buồn. Nhưng tôi lo lắng. Lo lắng vì không biết đó là ai và có quan hệ như thế nào với Vỹ Du. Nếu đó là một trong những người thân quen của em trong cuộc sống hằng ngày có lẽ tôi sẽ bớt lo hơn. Còn nếu đó là một người mà tôi chưa từng được gặp, chưa từng được giới thiệu hay kể qua… thì đó hẳn cũng sẽ là một người đặc biệt, theo một nghĩa nào đó.
Tôi thấy không yên lòng với những người đàn ông đặc biệt trong cuộc sống của Du.
Ngày… tháng… năm…
Việc tôi về đến nhà em vẫn chưa biết. Có vẻ lần này Linh cũng không muốn ba hoa nhiều chuyện, hoặc con bé biết tôi buồn nên để tôi chủ động nói ra....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: