Old school Swatch Watches



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Chờ Yêu - Hạc Xanh


Vì tôi đã mong chờ một người xứng đáng đến và yêu tôi đủ nhiều…

Vì tôi chỉ cần một tình yêu lâu dài và tiến tới hôn nhân…

Và có một chữ NẾU:

- Nếu anh không phải là người tôi cần tìm…

- Nếu anh không phải sinh ra để dành cho tôi…

- Nếu anh chẳng muốn thật lòng và không mong chờ một mối quan hệ bền vững…

Đầu óc tôi như tan ra, mọi thứ trở nên trống rỗng và nhẹ bẫng. Tôi thiếp đi lúc nào không biết…

Ngày… tháng… năm…

Khi tôi tỉnh dậy, có mấy cuộc gọi nhỡ đến máy của tôi. Thì ra là những cô bạn trong hội độc thân. Tôi sốt ruột gọi lại, không hiểu sao tự nhiên hôm nay lại đồng loạt gọi cho tôi.

“Ê, tụ tập đập phá đi mày!!!”

Giọng Linh oang oang bên ống nghe. Tôi giật thót.

“Vụ gì thế? Sao tự nhiên lại có lệnh triệu tập gấp vậy, bình thường vẫn báo trước thời gian địa điểm cơ mà!!!”

“Ơ hay, thích thì nhích, sao phải xoắn nhỉ? Đi nhậu và kara bét nhè nhé? Trang điểm đi cưng, lát tao nhắn tin cho địa chỉ.”

Nói rồi con giời tắt máy, tôi nghe tim mình đập thình thịch. Cảm giác mơ hồ như thể quyết định đi hay không sẽ giải quyết một số vấn đề của tôi lúc này. Thông thường, khi một thành viên nào đó trong hội có người yêu thì sẽ vắng mặt trong các buổi tụ tập của hội. Đó là lẽ dĩ nhiên vì họ còn mải bận yêu với đương, làm gì có thời gian cho hội những cô gái ế ẩm.

Nhưng tôi… sao lại có trong lần họp mặt này?

Dù sao đi nữa, tôi cũng sẽ đi. Quẳng gánh lo về anh đi mà sống. Anh có thể là lẽ sống khi tôi yêu anh tha thiết và mặn nồng, nhưng xét về lâu về dài, anh cứ như cục nhọt khiến tôi âm ỉ. Thật xấu hổ khi so sánh như vậy, để anh biết được chắc tôi cũng chẳng yên thân. Nhưng xét từ cục diện thực tế, tôi đang bực bội và muốn trút hết bực bội vào anh. Đáng tiếc anh lại không ở đây. Anh ở xa tít tắp cùng với những tin đồn tình ái. Giỏi cho anh là cứ đi đến đâu lại có gái quây theo đó. Nhưng xét cho cùng anh phải tỉnh táo để nhận ra đâu là bến bờ bình yên của anh chứ?

Bến bờ đó chẳng phải đang NGOAN NGOÃN ở nhà đợi anh sao!!!!

Ngày… tháng… năm…

Tôi thiếp đi được một lúc. Tất nhiên rất mỏi mệt, cổ họng bỏng rát, khô khốc. Tôi và các cô gái đã uống quá nhiều rượu. Khi tôi tỉnh, các cô còn đang ngáy khò khò với nước mắt nước mũi tèm lem. Tội nghiệp. Người buồn vì chia tay tình cũ, người buồn vì ế chỏng chơ, người buồn vì bị phản bội 0…

Chúng tôi đều là những cô gái mạnh mẽ, có cá tính và biết cách yêu bản thân. Xong không biết có phải vì thế mà chúng tôi dễ bị tổn thương hơn khi yêu một ai đó không?

Tôi bấm phím gọi. Gọi cho một người mà từ lâu tôi không dám nhớ tới.

“Em à?”

“Vâng”

“…”

“…”

Cuộc đối thoại thật kỳ lạ. Chúng tôi hầu như im lặng chỉ để nghe hơi thở của nhau. Tôi hơi bối rối, thoáng choáng váng vì hơi men vẫn còn. Tôi lắp bắp.

“Anh đang ở đâu thế?”

“Anh ở nhà. Em ở đâu?”

“Em… ở ngoài đường…”

“Chỗ nào? Anh qua đón em nhé!”

Tôi ngập ngừng. Việc gọi điện cho anh đã là sai, việc nhận lời chắc còn sai hơn gấp trăm ngàn lần. Nhưng tôi cần được vỗ về, trong lúc này, cần được tĩnh tâm. Anh là người đầu tiên tôi nghĩ tới – Ex.

“Vâng.”

Tôi ngồi ngoan ngoãn chờ anh ở một trạm xe bus gần đó. Các cô bạn của tôi vẫn ngủ say. Tôi chạy trốn ra ngoài để làm mình tỉnh táo. Nhưng chẳng biết được, không biết rằng việc gặp anh có phải là việc làm tỉnh táo hay không. Tôi luôn e ngại vì việc đó… gặp lại anh sau bao lần cố để cách xa…

- Em sao rồi?

- Em… ổn…

Tôi lặng lẽ cúi đầu. Chúng tôi ngồi ở một băng ghế đá ven đường, đường Kim Mã kéo dài thơ mộng, những hàng cây dài tít tắp xa, xanh mướt và gió len nhẹ vờn qua vai. Anh quay sang nhìn tôi một lúc rồi biến đi đâu mất hút. Thoáng sau anh xuất hiện, đặt lên tay tôi một quả dừa nước, cắm sẵn ống hút trên đó.

- Em uống rượu à? Có nhiều lắm không?

Tôi ngại ngùng. Trước mặt anh tôi luôn là cô bé ngoan. Thật sự ngoan. Ngày ấy, khi đến với anh, tôi ngây ngô, tôi non nớt và vụng về vô cùng. Có lẽ với anh luôn xuất hiện một hình ảnh tôi ngây ngô như thế nên anh lấy làm lạ với hình ảnh của tôi bây giờ.

Anh… là gì nhỉ? Anh được ví von như tình đầu. Nhưng lại không hẳn là tình đầu. Bởi chúng tôi quen nhau nhiều hơn hai năm nhưng chỉ gặp nhau có đôi lần.

Cảm xúc với anh là cảm xúc của lần đầu rung động. Biết mong nhớ, biết giận hờn, biết vui mừng hạnh phúc và biết buồn thật buồn vì cách xa.

Anh bây giờ vẫn vậy, khi gặp tôi luôn thường trực một nụ cười. Và anh nói chuyện rất thật. Nếu thấy nhớ sẽ nói rằng nhớ, nếu thấy cần ở tôi một điều gì đó anh sẽ cho tôi hay. Nhưng chưa bao giờ anh đòi hỏi trên mức bạn bè. Còn tôi, khi cảm thấy mình chông chênh vô định nhất, vẫn nghĩ rằng sẽ nhắn tin trò chuyện cùng anh, dù chúng tôi chỉ có thể nói với nhau bằng một vài tin nhắn, sau đó lại trở nên im lặng bất thường trước cuộc sống của nhau.

Có bao giờ bạn để ý xung quanh bạn chưa? Có tồn tại hay xuất hiện một anh chàng nào giống như thế không?

Tôi chưa một lần đề cập với Phong – người yêu ở thì hiện tại của tôi về anh. Bởi lẽ tôi không biết mình sẽ đề cập như thế nào? Giữa tôi và anh không có gì quá rõ ràng để nói, mọi ranh giới đều mơ hồ và mập mờ. Nếu tôi thổ lộ và bộc bạch hết những gì mình nghĩ, liệu Phong có ghen với anh không?

Thật sự là đã từng. Phong đọc được tin nhắn anh gửi tới vào một buổi tối muộn, anh chỉ hỏi xem tôi đã ngủ chưa, Phong đã ghen và cầm máy của tôi về nhà. Thậm chí đến mấy ngày sau tôi phải mò đến làm lành mới lấy lại được sự tin tưởng của Phong.

Vậy nên chuyện giữa tôi với anh rất khó nói, vốn dĩ đã rất khó để có thể diễn tả.

- Em có người yêu chưa?

- Rồi ạ.

- Cậu ấy thế nào?

- Anh ấy tốt, tâm lý… nhưng có vẻ hơi đào hoa thì phải.

Tôi cười nhạt, nhìn ra xa xa. Chưa một lần nói chuyện với anh tôi dám nhìn trực diện, vì đôi mắt anh hơi sâu, cặp chân mày khá rậm, toát lên vẻ cương nghị của một người đàn ông. Điều đó dễ làm tôi xiêu lòng.

- Quan trọng là… em hạnh phúc chứ?

Tôi có đang hạnh phúc không? Lúc nghe anh hỏi câu hỏi này, tâm trạng tôi rối bời. Tôi đến bar, đi nhậu, đi kara hò hét, rốt cuộc là vì tôi vui hay tôi buồn? Tôi nghĩ đến anh, gọi anh ra đây ngồi cùng, là vì tôi hạnh phúc hay không hạnh phúc?

Tôi nào dám trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn ra xa xăm. Anh quay sang nhìn khuôn mặt nghiêng của tôi.

Trời tối dần, sương giăng lành lạnh. Anh ngồi bên cạnh nắm lấy tay tôi. Trong vô thức, tôi rụt tay lại. Anh khẽ khàng.

- Vậy về nhé! Để anh đưa em về!

Tôi lên xe để anh đưa tôi về. Lúc ngồi sau xe anh, tôi nhắn tin cho mấy cô bạn giục họ đi về. Không biết họ vẫn ngủ hay đã thức, tôi thấy không yên tâm và cảm giác hơi áy náy vì đã bỏ rơi các bạn mình ở lại. Nhưng vì có lý do đặc biệt, nên tôi không thể làm khác. Ai mà biết được, nếu cứ vùi trong đó, tôi sẽ tiêu hao mất bao nhiêu giọt sầu?

Ngày… tháng… năm…

Lần này gặp lại anh là lần tôi bị chấn động tâm lý. Khi anh đưa tôi lên bậc thềm tam cấp, lúc mà tôi qua mặt đi, anh đã níu tay tôi một lần duy nhất – lần duy nhất kể từ khi quen anh.

- Cho anh tìm hiểu em lại từ đầu… được không Du?

Tôi vẫn đang trong tư thế quay lưng về phía anh, nước mắt của tôi có một giọt nào đó rơi xuống chóp mũi. Tôi ngần ngại rụt tay lại, giọng lạc đi nhưng vẫn cố nói cho tròn vành rõ chữ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây