WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Lần này, cô không phản đối việc Lâm Tĩnh đưa cô đến tận chân cầu thang khu tập thể, cô đã qúa mệt mỏi rồi, không muốn tranh cãi những điều nhỏ nhặt nữa. Trước khi xuống xe, cô do dự một lát, cuối cùng vẫn nhìn anh, nói: "Em xin lỗi".

Lâm Tĩnh không hiểu. Cô lấy ngón tay di lên chốt mở cửa xe, nói: "Em muốn nói là hôm anh đưa em về, những điều em nói với anh trên xe. Hôm đó trong lòng em không được vui, nói ra những lời quá đáng, thực ra em biết em không có tư cách gì để đòi hỏi anh phải làm gì cho em, càng không thể trút lên đầu anh những chuyện buồn của em. Anh đi Mỹ, không để ý gì đến em cũng phải, nói cho cùng, chuyện của bác Lâm... do trước đây em đã quá quen với việc anh..."

Anh nhìn cô, yên lặng lắng nghe, vẻ chăm chú này khiến cô cảm thấy hơi ngại ngùng, cảm thấy mình không diễn đạt được hết ý, càng nói càng không đâu vào đâu, đành vội vàng kết thúc: "Em chỉ muốn nói là, hôm đó em không nên nổi cáu với anh".

Lâm Tĩnh mỉm miệng cười, lúc anh cười, trong ánh mắt anh luôn có một cái gì đó rất khó tả bằng lời, lúm đồng tiền ở má trái và nếp hằn dưới cằm hiện rất rõ. Trịnh Vi thầm nghĩ, con đường tiến thân của anh thuận lợi, có phải là do có quá nhiều tên tội phạm bị nụ cười này bỏ bùa hay không?

"Em... em phải lên đây, Thử Bảo đợi em ở nhà quá lâu rồi, chắc là sốt ruột lắm". Cô tìm được cho mình một lý do tuyệt vời, và thế là cô xuống xe, giúp anh đóng cửa xe lại.

Cô đã nói tạm biệt rồi, nhưng rõ ràng là anh không hề có ý định đi ngay mà vẫn mỉm cười ngồi trong xe nhìn cô.

"Muộn lắm rồi, anh về đi". Cô vẫy tay về phía anh.

Anh nói: "Không sao, anh nhìn em lên tầng, gửi lời hỏi thăm Thử Bảo của em nhé. Rất muốn có cơ hội lên thăm nó".

Trịnh Vi gãi đầu, cười hiền, "Thăm nó có gì là khó, nó có gì nổi tiếng đâu. Đợi khi nào anh có thời gian, mời anh lên uống trà."

Anh nói: "Được thôi, anh có thời gian".

"Hả? " Anh trả lời quá bất ngờ khiến cô không kịp phản ứng, nụ cười ngắc ngứ ở đó. Phòng cô không hề có trà, bình thường nước sôi cũng chẳng có, trong tủ lạnh toàn là nước khoáng đóng chai và nước ngọt. Câu nói "Lên uống trà" chỉ là khách sáo mà thôi, mọi người đều nói như vậy, ai cũng ngầm hiểu mà không coi là mời thật lòng, lẽ nào đi học mấy năm đã khiến anh bắt đầu không hiểu những câu nói khách sáo của người Trung Quốc rồi ư?

Nếu trước mặt là người khác, có thể Trịnh Vi sẽ hung hổ nói một câu, "Anh có thời gian, em không có". Nhưng anh không phải là người khác, anh là Lâm Tĩnh. Hồi nhỏ, một tuần bốn lần đến ăn cơm trực nhà anh cô vẫn còn nhớ như in, cô thầm rủa mình nhiều lời, nhưng cuối cùng đã không nói lời từ chối, đành miễn cưỡng nói một câu "Được thôi". Quay lưng về phía anh, ấm ức dẫn đường.

"Bên này". Cô bước lên cầu thang trước anh. Dãy nhà cô ở được xây dựng từ cuối những năm 80, đèn cầu thang đã hỏng từ lâu, ban quản trị của cơ quan cũng không hề quan tâm, mọi người sống ở đây lâu ngày cũng thành quen. Đầu óc Trịnh Vi đã tỉnh táo, nhưng bước chân lại chơi vơi, đúng lúc lơ đãng, bước hẫng suýt ngã, may mà Lâm Tĩnh đi sau cô kịp thời đỡ, rồi anh nắm chặt tay cô trong lòng bàn tay mình với vẻ rất tự nhiên, "Tối quá, phải thay đèn thôi."

"Vâng, phải thay thôi". Trịnh Vi bối rối nói theo. "Í, không biết có phải em quên mang chìa khóa không nhỉ? " Nói rồi cô liền rút tay ra, lục tìm chìa khóa đến tận cửa phòng.

"Hóa ra là ở đây". Lúc này cô mới rút chìa khóa ra.

Lâm Tĩnh chỉ cười nói, "Con gái ở một mình, tốt nhất là chuẩn bị chìa khóa ngay từ dưới cầu thang".

Trịnh Vi tỏ vẻ đồng tình, mở cửa bước vào, bật đèn, Thử Bảo vẫn ngồi trên nóc tủ lạnh ngủ ngon lành, thấy có người bèn cựa mình nhảy xuống, thật hiếm khi thấy nể mặt như vậy.

"Thử Bảo, con cũng biết mẹ về rồi à? " Trịnh Vi quá bất ngờ vì sự nhiệt tình này, định bế nó, nhưng nó lại giãy giụa đòi xuống, xăm xắn quấn bên chân Lâm Tĩnh, còn liên tục dụi đầu vào anh, vẻ nhiệt tình này khiến Trịnh Vi sững sờ như từ trước đến nay cô đã quen với sự thờ ơ của nó.

"Thử Bảo, ngoan nào". Cô cười với Lâm Tĩnh, "Chắc là đói rồi, bình thường nó có thế đâu".

Lâm Tĩnh quỳ xuống, gãi gãi cằm Thử Bảo, mắt nó lim dim miệng rên khẽ tỏ vẻ rất khoái chí, vẻ nịnh bợ đó khiến Trịnh Vi không thể chấp nhận được. Cô liền tranh thủ mở cửa phòng ngủ, để Lâm Tĩnh ở ngoài, "Anh đừng vào vội, em thu dọn một chút". Gian phòng cô ở giống như những người độc thân khác, mọi sinh hoạt hằng ngày đều diễn ra trong phòng ngủ, phòng khách có cũng thành thừa, ngoài tủ lạnh ra, không còn đồ dùng nào khác, bây giờ lại biến thành lãnh địa của Thử Bảo, dưới đất bày la liệt đồ chơi của nó và giấy báo nó xé.

Cô vội nhét quần lót, tất da chân, quần áo trên giường vào tất cả những chỗ có thể giấu, sau đó lại để gọn đống đồ ăn vặt và tạp chí vào một chỗ, trong lúc vội vàng, suýt thì vấp vì đôi giày cao gót ở giữa phòng, khẽ rủa thầm một tiếng, mới phát hiện ra Thử Bảo đã sục cửa vào từ lúc nào, Lâm Tĩnh miệng cười tủm tỉm đứng ngoài cửa.

"Em đã thu dọn xong phòng ốc chưa? " Anh điềm đạm hỏi.

Mặt Trịnh Vi liền đỏ bừng lên, vừa định nói lấp kiếm vài câu nhưng lại nghĩ bụng, bừa bộn mặc kệ bừa bộn, từ xưa cô vốn đã như thế, cũng chẳng hy vọng anh kỳ vọng gì ở cô. Thế là quyết định không thu dọn nữa, chỉ cố gắng dọn hết đám quần áo vắt đầy trên chiếc ghế tựa duy nhất trong phòng ra cho anh ngồi, "Thôi tạm thế đã nhé, phòng em ngoài ông xã của cô bạn cùng phòng cũ đến chơi, chưa hề có ai khác".

Lâm Tĩnh thản nhiên bước qua mấy đôi giày cao gót vứt dưới nền nhà như lôi trận, nhìn chiếc ghế có đống quần áo chất thành núi đó, nói: "Thôi, đừng thu dọn nữa, anh ngồi một lát, uống cốc trà là về ngay". Chăn trên giường cô bị cuộn tròn lại, máy vi tính xách tay đặt trên chiếc gối, rất rõ ràng, đó mới là nơi cô chiến đấu và sinh hoạt. Đứng trước cảnh tượng bừa bộn này, anh không hề thấy bất ngờ, cô đã trưởng thành, nhưng trong vấn đề này chưa hề có tiến bộ gì, chỉ có điều khi anh tưởng tượng ra ngày ngày đi từ cái ổ bừa bộn này ra là một cô thư ký, xinh xắn gọn gàng, bất giác chỉ muốn cười. Anh chỉ vào giường, "Anh ngồi đây không sao chứ? "

Trịnh Vi vốn đang có chuyện trong lòng, giờ lại càng đau đầu vì vụ dọn dẹp này, cái giường đó vốn là chỗ ngủ, bàn học kiêm ghế sofa của cô, thấy vậy cô bèn vội vàng gật đầu, "Anh ngồi, anh ngồi đi, máy vi tính em mở rồi đấy, anh bật nhạc lên nghe, em kiếm cái gì cho anh uống, anh muốn uống gì? "

"Không cần phiền đâu, uống trà xanh là được rồi". Lâm Tĩnh tìm đến file nhạc MP3 trong máy vi tính của cô, sau khi tiếng nhạc vang lên, anh mới phát hiện ra cô vẫn đứng ở cửa phòng mà không nói gì.

Anh liền hiểu vấn đề, "Không có trà xanh cũng không sao, em có cái gì? "

Trịnh Vi bước ra nhìn tủ lạnh, "Có nước lọc lạnh và không lạnh".

"Cũng được, em uống gì thì anh uống đấy".

Trịnh Vi đưa nước cho anh, anh đón lấy, nói: "Em đi rửa mặt đi sẽ dễ chịu hơn đấy".

Trịnh Vi không hiểu ý bèn nhìn vào gương, cô giật bắn mình, người trong gương đầu tóc rối bời, mascara chải mi nhòe nhoạt, lớp phấn phủ cẩn thận trên mặt đã có phần lem nhem, đâu còn là cô gái Trịnh Vi xinh đẹp thông minh nữa, chẳng khác gì một con quỷ.

Nước cũng uống rồi, bây giờ đã gần 11 giờ đêm, nhưng không chuyện trò dăm ba câu, cũng không thể tiễn khách về ngay được. Lâm Tĩnh nhìn cô đứng đó với vẻ bối rối, bèn nói: "Lại đây ngồi với anh một lát"....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây

Polly po-cket