Cô khóc một cách mệt mỏi, Lâm Tĩnh đưa tay lau nước mắt cho cô, bị cô gạt phắt ra. "Anh về đi, Viện phó Viện Kiểm sát".
Cô đẩy cửa bước xuống.
Lâm Tĩnh nói với sau lưng cô: "Những điều em nói đều rất đúng trước kia anh cảm thấy có rất nhiều thứ quan trọng hơn tình yêu, nhưng sau này mới phát hiện ra rằng, chỉ có những kỷ niệm ngọt ngào thuở nhỏ như em bị ngã rồi ôm anh khóc, giống như khi anh luyện thư pháp em ngồi bên cạnh nghịch ngợm để mực rây đầy mặt... Anh không tự nhận hôm nay anh trở nên vĩ đại đến nhường nào, nhưng ít nhất câu nói anh muốn đem lại hạnh phúc cho em không phải là giả dối. Vi Vi, thế giới này có quá nhiều con người bạc bẽo, kể cả em tìm một người xa lạ, anh ta cũng chưa chắc đem lại được cuộc sống mà em cần. Anh sẽ đi, chỉ có điều em nên biết rằng, hôm nay người đưa em về, không phải là một Viện phó Viện Kiểm sát".
Trịnh Vi chạy lên phòng, đột nhiên cô cảm thấy nhớ Thử Bảo. Con người còn không bằng một con mèo, ít nhất bạn tốt với nó, nó cũng tốt với bạn.
Hành lang cũ kỹ tối om, cô mò mẫm đi lên trên, lấy chìa khóa ra mở cửa, nghe thấy bước chân từ xa vọng lại, ngẩn người cầm chìa khóa đứng ở đó, bất giác trong lòng như đang chờ đợi. Nhưng tiếng bước chân đó lại gần, hóa ra là một người hàng xóm về khuya.
Cô lại cười mình, lắc đầu, mở cửa bước vào. Chơi với Thử Bảo được một lát, tắm gội xong, mở cửa sổ, gió đêm lướt nhẹ qua mặt, Trịnh Vi mới cảm thấy mình lại được sống, lúc mở cửa đặt túi rác ra ngoài cửa, Thử Bảo đã rình sẵn chạy vụt qua khe cửa hé mở.
"Thử Bảo quay lại! " Trịnh Vi sốt ruột cất tiếng gọi.
Trước sự nóng lòng muốn quay rở lại tự do, lúc này Thử Bảo đâu còn để ý đến tiếng gọi của cô, chỉ trong nháy mắt đã biến mất ngoài cầu thang. Trịnh Vi sợ nó không tìm được đường về nhà, vội quay về phòng khoác thêm áo rồi đuổi theo.
Khu tập thể của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc không nằm ở trung tâm, Trịnh Vi lại ở trong dãy nhà tập thể cũ nhất, đặc biệt, đằng sau dãy nhà là mấy quả đồi nhỏ chưa khai phá gì, cỏ mọc um tùm, cô sợ nhất là Thử Bảo chui vào đó, sẽ không tìm thấy đường về.
Chắc hôm nay là ngày rằm, trăng vừa tròn vừa sáng. Dưới ánh trăng, Trịnh Vi nhìn thấy cái mông nặng nề của Thử Bảo thấp thoáng ở khu thể thao ngoài trời phía trước, chạy qua đó sẽ đến ngay khu đồi đằng sau. Trịnh Vi không dám nghĩ nhiều, vừa gọi nhỏ Thử Bảo, vừa đuổi theo sau. Do dụng cụ chơi thể thao ở khu vực này đã quá cũ kỹ, lại hẻo lánh nên rất ít người lui tới, Trịnh Vi đứng cạnh thanh xà đơn, nóng ruột nhìn xung quanh. Vừa quay người thì nhìn thấy có một bóng người thấp thoáng khiến cô sởn hết gai ốc, "Ai đó? "
"Anh..." Người đó vội vàng đáp, dường như không ngờ đã làm cô giật mình.
Nghe thấy giọng nói quen thuộc, Trịnh Vi bực mình gắt lên: "Không có việc gì chạy đến đây làm gì? Anh bị thần kinh à! "
Anh nói với vẻ mỉa mai: "Cuối cùng thì em cũng không gọi anh là anh trợ lý nữa".
Trịnh Vi chưa kịp hoàn hồn, thở dốc, "Đừng nói với em là anh đi dạo ở đây nhé". Công ty sắp xếp cho anh ở tại khu nhà mới, dãy 11, ở đó có trồng nhiều cây xanh, đẹp nhất khu tập thể của Công ty. "Anh bận như thế, đến đây làm gì? " Cô tưởng giọng mình rất bình thản, giống như kể cho một người xa lạ nghe một câu chuyện không có gì quan trọng, nhưng khi thốt ra lời mới thấy cảm giác chua xót xen lẫn mỉa mai không thể che giấu.
Anh không nói gì.
Trịnh Vi cười đau khổ, tiếp tục tìm Thử Bảo.
"Rất nhiều lần, anh không dám lại gần, sợ sẽ gặp em, nhưng lại sợ không nhìn thấy ánh đèn phòng em".
Anh luôn như vậy, lấy chân di cô xuống đất, còn trách, em đứng thấp quá, anh không nghe thấy tiếng em nói.
Trịnh Vi mỉa mai: "Có phải tòa nhà của anh sắp hoàn công mà không sai lệch một xăng-ti-mét nào nên anh bắt đầu thấy nhớ sai số một xăng-ti đó đúng không? "
Anh vẫn im lặng, không thanh minh gì. Thế là cô quay đầu lại, "Nếu em không xuống, anh sẽ đứng mãi ở đây ư? Kể cả anh đứng mọc rễ ở đây thì cũng làm được gì? Trung Quốc lớn như vậy, anh đã công thành danh toại trở vể, sao anh còn quay về Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, mà lại chọn Công ty 2. Có phải cảm giác áo gấm về làng này khiến anh thấy rất tự hào đúng không? Nói thực, em coi thường cái vẻ vinh quang đó của anh".
Trần Hiếu Chính nói: "Sau khi từ công trường trở về, phòng Nhân sự hỏi anh, cậu muốn về đơn vị nào nhất. Trong lòng anh nghĩ, đâu cũng được, miễn là không phải Công ty 2. Vì thế khi anh buột miệng nói "Công ty 2", bản thân anh cũng không dám tin vào tai mình. Bắt đầu từ ngày ra đi, anh đã biết anh không còn tư cách gì đứng ở bên em, nếu chỉ được phép nhìn, thì được nhìn gần một chút cũng là quá tốt. Anh muốn nhìn thấy em hạnh phúc, nhưng lại sợ em hạnh phúc".
Lâm Tĩnh nói đúng, thực ra Trần Hiếu Chính là một người không hề có cảm giác an toàn. Một đứa trẻ bị ép lớn lên, cho dù bề ngoài điềm tĩnh, kiêu ngạo thế nào, cũng vẫn chỉ là đứa trẻ. Đứa trẻ này luôn làm những việc mà mình cho là đúng, kết quả lại làm tổn thương chính mình và người khác.
Đột nhiên Trịnh Vi nhớ đến câu nói của Nguyễn Nguyễn : "Tớ trưởng thành rồi, còn anh ấy thì chưa".
Anh chầm chậm bước đến bên cô. Trịnh Vi tựa người vào thanh xà đơn, thanh sắt lạnh lẽo cho cô một điểm tựa.
Ba năm qua, đã rất nhiều lần cô tưởng tượng ra cảnh này, khi một lần nữa đứng trước mặt cô, anh nói: "Vi Vi..."
Cô đã nghĩ cho mình rất nhiều lựa chọn, hoặc giả mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra, hoặc bỏ đi mà không thèm quay đầu lại. Nhưng cô đã đánh giá mình quá cao, khi cảnh này thực sự xảy ra, cô cũng giống như bao cô gái mềm yếu khác, mong muốn duy nhất, chỉ là khóc.
Khi cô từ từ cúi đầu trước mặt anh, chầm chậm nhắm mắt lại, hơi thở của anh đã kề sát bên môi. Trước khi từ bỏ suy nghĩ, cô thầm nghĩ, đúng cũng được, sai cũng xong, thôi cứ để anh như vậy.
Nhưng, tất cả chỉ tại ánh trăng sáng quá, trong khoảnh khắc đó, đột nhiên cô nhớ đến sân bóng rổ tĩnh mịch trong trường đại học những năm về trước, cô cũng ngẩng đầu như thế này trong vòng tay của anh, đêm đó, trăng cũng sáng như đêm nay. Cô đã từng nói, đó là ánh trăng sáng nhất trong cuộc đời cô, nhưng sau này cô mới biết, ánh trăng dù sáng, nhưng vẫn lạnh lẽo.
"Không" Cô quay mặt đi trước khi đôi môi kia chạm tới. Trần Hiếu Chính cũng như người chợt bừng tỉnh sau giấc mơ, khẽ rùng mình, bất ngờ buông cô ra.
Một tiếng mèo kêu khó nghe vọng đến, Trịnh Vi liền dõi theo tiếng kêu, Thử Bảo đang ngồi trên thảm cỏ không xa nhìn họ, hai mắt sáng rực trong đêm tối.
Cô chạy đến, nó không chạy nữa, chắc là đã mệt, nên ngồi đợi cô.
"Thử Bảo, ta về nhà thôi".
Hôm đó Trịnh Vi ngủ rất sớm, trước khi lên giường cô đã kéo hết rèm cửa, cô sợ mình sẽ không kìm được và ngó đầu ra. Cô không biết anh về từ lúc nào. Hôm sau hai người gặp nhau trong thang máy, đang là giờ cao điểm, đứng trong thang máy đều là đồng nghiệp, Trịnh Vi cùng mọi người chào hỏi theo lệ, cuối cùng nhìn anh và nói: "Chào anh Trợ lý"....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: