Đứt dây dễ động rừng, huống hồ một cơn phong ba lớn như vậy. Thời gian đó, ngay cả Chu Cù cũng phải hết sức cẩn trọng trong mọi việc, bôn ba chèo chống, cố gắng nắm bắt cơ hội trong giai đoạn giao tranh quyền lực trong nội bộ Công ty, để giữ an toàn cho mình. Lúc này đây mọi người bắt đầu thấy may cho Thiếu Nghi, may mà cô tỉnh táo, chưa bị mê hoặc vì bề ngoài giàu có của gia đình họ Hà mà lấy Hà Dịch, chỉ có Trịnh Vi biết, kể từ khi gia đình họ Hà xảy ra chuyện lớn, ông bố bị bắt, bà mẹ khóc hết nước mắt, một mình Thiếu Nghi đêm nào cũng ở bên chăm sóc Hà Dịch. Cô không biết hành động này của Thiếu Nghi là xuất phát từ sự thương hay bản chất thương người của người phụ nữ, nhưng không thể không thừa nhận, lần này, cô bạn Thiếu Nghi với tính cách khó chịu, lập dị đã khiến Trịnh Vi phải nhìn bằng ánh mắt khác.
Trịnh Vi cũng lén đến bệnh viên thăm Hà Dịch mấy lần, cậu công tử một thời hào hoa phong nhã, cười nói hớn hở, giờ đây lại lặng lẽ hẳn khiến cô thực sự cảm thấy không quen, cô cũng không biết nói gì, chỉ liên tục nhắc lại một câu: "Việc gì cũng phải nghĩ theo hướng tích cực, chẳng có khó khăn gì là không vượt qua được đâu".
Lúc cô về Thiếu Nghi phá lệ tiễn cô ra cổng, vẫn không có gì để nói, chỉ thở dài, "Nửa tháng trước đây mọi người đến thăm còn phải xếp hàng hẹn trước, lẵng hoa bày gần kín hành lang, sau khi mọi chuyện xảy ra, không ngờ cậu là người duy nhất của Công ty đến thăm anh ấy. Mọi chuyện trên thế gian này hấp dẫn hơn bất cứ một vở kịch nào."
Hà Dịch xuất viện chưa được bao lâu thì kết hôn với Thiếu Nghi, Trịnh Vi trở thành vị khách mời duy nhất trong bữa tiệc cưới của họ.
Nguyên bí thư đảng ủy của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc họ Âu Dương tạm thời kiêm chức tổng giám đốc, quản cả công tác Đảng và công việc hành chính. Sau khi nắm quyền, ông đã tiến hành một cuộc cải cách lớn trong nội bộ Tổng Công ty và các Công ty con, không ít vị lãnh đạo của các Công ty con bị thay, một điều khiến Trịnh Vi cảm thấy may mắn là, Công ty 2 ngoài phó giám đốc Tiền gần 50 tuổi bị yêu cầu lùi về tuyến hai trước thời hạn, vị trí của Chu Cù vẫn vững như núi thái sơn; không những thế, dường như tổng Công ty càng tỏ ra ưu ái với Công ty 2 hơn, không những phê chuẩn cho mua một cần cẩu hạng lớn, mà còn tuyển cho Công ty 2 một nhóm kỹ sư kỹ thuật mới, trong đó cũng bao gồm nhân viên phụ trách kỹ thuật trực tiếp đảm nhận nhiệm vụ thao tác trên không kiên trợ lý giám đốc.
Trợ lý giám đốc của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc là một vị trí đặc biệt, đãi ngộ chỉ kém phó giám đốc một chút, và thông thường chức vụ này có nghĩa rằng, đây là vị trí quá độ trước khi thăng tiến. Trợ lý giám đốc của Công ty 2 mới nhận chức lần này mặc dù tuổi không cao, thâm niên công tác không nhiều, chỉ ở công trường 7 tháng, nhưng mọi người đều biết, rất có khả năng vị trợ lý này sẽ trở thành người thay thế phó giám đốc Tiền phụ trách công tác phát triển thị trường và nghiên cứu, phát triểu kỹ thuật của Công ty 2.
Hôm vị trợ lý giám đốc đến, Chu Cù đích thân lái xe đến tổng Công ty đón anh ta về, phòng làm việc của anh nằm cạnh phòng làm việc của giám đốc, mọi thiết bị và điều kiện làm việc trong đó Trịnh Vi đều phải làm theo hướng dẫn của Chu Cù, tất cả đều được bố trí cẩn thận theo đãi ngộ dành cho phó giám đốc.
Sau khi về đến Công ty, Chu Cù đã giới thiệu các cán bộ quản lý trong Công ty đang tập trung ở phòng họp với trợ lý mới của mình. Vị trợ lý trẻ không hề tỏ ra ngạo mạn, đắc ý như những thanh niên thành đạt sớm khác, trông có vẻ là người nói ít làm nhiều, mặc dù ánh mắt có phần khó gần, nhưng cử chỉ đàng hoàng, nụ cười dễ chịu, thỉnh thoảng nói vài câu nhưng cũng đúng mực.
Lúc giới thiệu đến Trịnh Vi, anh cũng cười và bắt tay cô, "Thời gian làm việc trên kia tôi đã nghe nói thư ký của Công ty 2 rất trẻ và giỏi giang, là trợ thủ đắc lực của giám đốc Chu, sau này rất mong có được sự giúp đỡ của em."
Trịnh Vi khiêm tốn nói, "Trợ lý quá khen rồi ạ, anh tốt nghiệp trường nổi tiếng rồi đi du học nước ngoài, trẻ trung, tài cán, thật phải cám ơn các lãnh đạo trên Tổng Công ty ưu ái Công ty 2, có nhân tài hoặc thiết bị tốt, trước tiên là nghĩ đến chúng tôi. Mọi bố trí trong phòng làm việc của anh có gì không ổn hoặc sau này trong quá trình làm việc cần bổ sung gì, anh cứ nhắc ạ".
Trở về phòng làm việc, hai cô phục vụ trẻ ở văn phòng chạy đến, kéo tay Trịnh Vi hỏi: "Chị Vi, thế nào rồi, thế nào rồi?"
Trịnh Vi cố gắng rút tay lại, "Thế nào là sao?"
"Mọi người đều nói vị trợ lý giám đốc mới đến rất có "Vị" đấy, bọn em chưa được nhìn thấy".
Trịnh Vi chẳng buồn để tâm, "Chị bị ngạt mũi, chẳng ngửi thấy mùi vị gì cả. Sau này anh ấy làm việc ở đây, còn sợ không có cơ hội nhìn à".
"Vâng à, chị Vi, dạ dày của chị lại khó chịu à?"
Trịnh Vi "ừ" một tiếng rồi khóa mình trong nhà vệ sinh.
- © -
Hết giờ làm việc Chu Cù bảo Trịnh Vi đặt ba bàn tiệc ở Hồng Binh Lầu- tiệm ăn có tiếng nhất, gần Công ty 2, để cùng các lãnh đạo của Công ty chiêu đãi Trợ lý Trần Hiếu Chính và các kỹ sư mới đến, Trịnh Vi bận rộn tiếp đón mọi người, gần như không ăn được gì, mãi mới được ngồi xuống, Chu Cù bước đến bên cô khẽ nói: "Sao sắc mặt em khó coi vậy, ăn tạm gì đi đã, một lát nữa mới cậu ấy một chén, sau này trong công việc hai người phải gặp nhau nhiều đấy".
Trịnh Vi gật đầu, ăn qua quít ít thức ăn, cầm chén rượu nhỏ bước tới một bàn ăn khác đang được mọi người vây quanh, thấy cô bước đến, mọi người đều cười và nói với Trợ lý Trần Hiếu Chính: "Hoa khôi của Công ty 2 chúng tôi đến rồi kìa".
Trịnh Vi đứng cạnh anh, mỉm cười, hai tay nâng chén: "Em muốn mời anh một chén, sau này công việc em phải học tập anh nhiều".
"Mọi người đều là đồng nghiệp, thư ký Trịnh không phải làm khách thế đâu".
"Anh cứ gọi em là Trịnh Vi, gọi em là Trịnh Vi". Trịnh Vi hạ thấp chén xuống khẽ chạm cốc với anh, "Em xin phép được uống trước".
Trần Hiếu Chính cũng cạn chén rượu của mình, tối nay anh đã uống không ít, mặt hơi đỏ, nhưng ánh mắt vẫn sáng.
"Tôi nghe nói trợ lý tốt nghiệp ở trường đại học G rồi mới đi du học phải không? Thế thì phải là bạn cùng trường với thư ký Trịnh Vi chứ nhỉ?" Có người hỏi....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: