Cuối cùng, khi anh ta thôi không cười nữa mà nói: "Trịnh Vi, em biết tại sao anh giữ em ở lại không? " Trịnh Vi mới phát hiện ra một điều rằng, vẻ nghiêm túc của anh ta càng khó xử lý hơn.
Cô nghĩ một lát, nhìn vào mũi bàn chân mình với vẻ chán nản, khẽ nói: "Em biết. Là do các anh muốn nhận bạn trai cũ của em vào làm việc."
"Không sai". Vẻ mặt Chu Cù không biểu lộ gì.
Đột nhiên Trịnh Vi thấy hơi buồn, cô thanh minh: "Nhưng hồi đầu thì phỏng vấn, em không biết là anh ấy sẽ đi, em không lừa các anh đâu..."
Chu Cù nói: "Công ty không tuyển con gái không phải là do phân biệt giới tính, vì năm nay trọng tâm trong công tác tuyển dụng của Công ty là tuyển các nhân tài về kỹ thuật, căn cứ vào kinh nghiệm của các năm trước, có rất nhiều cô gái không thích ứng được với công việc trên công trường, điều này không có lợi cho Công ty và cả các nhân viên nữ. Nghiệp vụ chính của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc là thi công kiến trúc, các vị trí quản lý rất ít, phần lớn sinh viên đều phải đi từ dưới lên, vì sự ổn định của đội ngũ nhân viên, bọn anh cố gắng không tuyển các nhân viên kỹ thuật là nữ, đặc biệt là những cô gái vừa nhìn là biết là con một của các gia đình sống ở thành phố."
"Em biết điều đó". Trịnh Vi ngẩng đầu lên, "Nhưng có thể em không giống như các anh tưởng tượng là không chịu được khó khăn gian khổ, em cũng có điểm mạnh của em".
Chu Cù nhìn cô với vẻ sâu xa, "Không phải là em không có điểm mạnh. Học viện kiến trúc của trường G không phải là tồi, em cũng là sinh viên tốt nghiệp ngành xây dựng, nhưng theo nhận xét của anh, kiên thức chuyên ngành của em cũng không phải quá xuất sắc, cho về tuyến dưới, cùng lắm cũng chỉ là một kỹ sư hạng xoàng mà thôi; trông thì cũng có vẻ thông minh đấy, chỉ tiếc là thông minh kiểu khôn lỏi; cũng bạo dạn đấy, nhưng không được chín chắn lắm; may mà trông cũng xinh xắn, nhưng cũng không phải là quá xinh..."
"Việc này... anh Chu". Trịnh Vi biết ngắt lời lãnh đạo là rất mất lịch sự, nhưng nghe có người vạch trần khuyết điểm của mình ra như thế, ngoài xấu hổ ra còn thấy hơi khó chịu, "Chắc thời gian đối với anh là rất quý, anh lãng phí thời gian chỉ để phân tích những nhược điểm của một kẻ vô danh tiểu tốt như em ư? Em thấy hơi ái ngại..."
"Bảo em làm việc không chín chắn, em không chịu tin. Anh đã nói hết đâu". Sắc mặt Chu Cù đanh lại, cuối cùng Trịnh Vi đã nhận ra vẻ mặt khác ẩn sau nụ cười của anh, cô thấy hơi sợ, bất giác im bặt, ngoan ngoãn nghe tiếp.
"Anh nói với em những điều này là chỉ có một mục đích, có thể mọi mặt của em đều không phải là quá lý tưởng, nhưng em phải hiểu rằng, kể cả lúc đầu vì ngắm trúng chàng trai giỏi giang đó mới giữ lại hồ sơ của em, nhưng từ trước đến nay Công ty không bao giờ tuyển người vô dụng. Em gọi cậu ta là người yêu cũ, cũng có nghĩa cậu ta đã ở thời quá khứ, vậy thì em có thể tự nói với mình rằng, việc em vào Tập đoàn Kiến trúc Trung không liên quan gì đến ai, cũng không liên quan gì đến cậu ta. Những điều anh muốn nói chỉ có vậy thôi, anh nói xong rồi, em đi đi.
Làm lãnh đạo là vậy, giáo huấn xong người khác, phủi phủi mông là có thể đi luôn. Trịnh Vi nhìn theo bóng Chu Cù, cô tự hỏi mình, thật ư, đúng là ta dựa vào sức mình để vào Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc ư?
Chưa kịp nghĩ xong vấn đề, cậu bạn có phần giống với họ hàng của Lê Duy Quyên liền bước đến thăm dò: "Trịnh Vi, hóa ra cậu quen Trưởng phòng quản lý thị trường à, thảo nào..."
"Gì cơ, vừa nãy anh ấy hỏi tớ nhà vệ sinh ở đâu". Trịnh Vi uể oải đáp.
May mà cậu bạn này không hỏi thêm gì nữa, vừa đi cùng Trịnh Vi ra ngoài vừa nói: "Ấy, cậu đã nghĩ đến chuyện được phân về đâu chưa? "
Trịnh Vi lắc đầu, "Còn cậu thì sao? "
"Tớ đâu có biết, ở lại Tổng Công ty thì không thể rồi, chỉ biết cầu trời lạy phật được phân về một Công ty nào khá khá một chút". Cậu bạn nói.
Trịnh Vi hỏi: "Công ty con mà cũng có khá và kém à? "
"Cậu không biết thật hay giả vờ đấy? Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc có tất cả mười bốn Công ty con, nằm rải rác ở các tỉnh trên toàn quốc, bàn tay còn có ngón dài ngón ngắn, chắc chắn mức độ phát triển của các Công ty này cũng không giống nhau, ai muốn về những Công ty kém? Được ở các Công ty con cũng còn gọi là được, dù gì cũng là Công ty quan trọng, nghe nói nếu xui có khi còn bị tống thẳng vào Công ty dịch vụ, như thế thì chẳng khác gì đi đày".
"Cậu biết nhiều thật đấy". Trịnh Vi làm động tác tỏ vẻ ngạc nhiên như trong phim hoạt hình.
"Liên quan đến tương lai của mình, không tìm hiểu mới là ngốc... Không phải tớ nói cậu đâu nhé..." Cậu bạn đó tỏ ra rầu rĩ, "Nghe nói có Công ty con công trình nằm ở những vùng xa xôi hẻo lánh như Tây Tạng, Cam Túc, các kỹ sư phải ở lại công trường, một tháng mới được về thành phố một lần. Ôi, bọn mình đều không có người nâng đỡ, chắc là cũng phải chờ đợi để người ta lựa chọn thôi, được vào Công ty 2 là tốt biết bao".
"Công ty 2? "
"Công ty 2 là Công ty con thứ hai, nằm ở ngay thành phố này, có quan hệ mật thiết với Tổng Công ty, các công trình có lời nhất và các thiết bị tốt nhất đều nằm ở Công ty 2, phần lớn lãnh đạo các khóa trước của Tổng Công ty đều được tuyển từ Công ty 2 lên".
"Vậy hả". Trịnh Vi đã vỡ lẽ ra được vấn đề.
"Nhưng bọn mình không thể vào được Công ty 2 đâu, phần lớn nhân viên trong đó đều là họ hàng của các sếp và những người cực giỏi, nghe nói con trai của Tổng giám đốc cũng làm ở Công ty 2".
Trịnh Vi vừa nghe vừa nghĩ, đúng là cô đã học hỏi được thêm nhiều điều, xã hội thật phức tạp, ngay cả trong một Công ty cũng có nhiều vấn đề đến thế, vậy mà cô không biết gì, bất giác cô cũng cảm thấy mình đúng là ngốc.
Chương 14 - Chợt bừng tỉnh giấc, Ngọc diện Tiểu Phi Long đã biến mất sau lưng
Tối hôm kết thúc buổi biểu diễn văn nghệ, Công ty mở tiệc chiêu đãi các nhân viên mới, những người trong ban lãnh đạo gần như đều xuất hiện trong bữa tiệc. Sau khi phát biểu, lãnh đạo Công ty bắt đầu đi từng bàn chúc rượu, thể hiện sự quan tâm đối với nhân viên mới; phần lớn những người mới không nói gì nhiều, dĩ nhiên cũng có một số ít khá sắc sảo, chủ động mời lại lãnh đạo, nói một vài câu tang bốc. Trịnh Vi và Thiếu Nghi ngồi cùng một bàn, cô còn chưa quen với những cảnh tiếp đãi lễ nghi như thế này, chỉ thấy có những người nói thực sự khó lọt tai, khiến người từ trước đến nay nổi tiềng vì sự dẻo mồm như cô cũng thấy không thể chịu nổi.
Cuối cùng mấy vị lãnh đạo đã đi đến bàn bọn họ, mọi người đều nhất tề đứng dậy, nghe một cô gái hình như là thư ký trông rất xinh đẹp, năng động giới thiệu từng người, ai là Tổng Giám Đốc, ai là Bí thư Đảng ủy, còn có cả Phó Tổng giám đốc, Giám Đốc Kỹ thuật, Chủ tịch Công đoàn, ...Giới thiệu xong một vòng, Trịnh Vi thấy ù cả tai, chỉ biết trước mắt mình đều là "Tổng". Bất kể thế nào cứ việc cười nhẹ nhàng trước lãnh đạo sẽ không sợ gì thất lễ. Với tư cách là Trợ lý Tổng Giám đốc, Chu Cù cũng có mặt, trong mắt Trịnh Vi anh ta có thể được xếp vào hàng "Chú", nhưng đứng giữa dàn lãnh đạo đầu hói bụng phệ lại nổi bật chẳng khác gì chú hạc đứng giữa đàn gà, khiến Trịnh Vi cảm thấy đối tượng để đối chiếu có một vai trò vô cùng quan trọng. Lúc này đây Chu Cù không hề tỏ ra để ý đặc biệt với Trịnh Vi, cũng như bao người khác, Trịnh Vi cũng cúi người chạm cốc cùng lãnh đạo....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: