Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Trịnh Vi hay giận nhưng cũng mau quên, lên xe bus không lâu, cô lại bắt đầu cười nói ríu rít, Trần Hiếu Chính vốn không hay nói, hôm nay lại càng ít nói hơn, cô kể rất nhiều chuyện cười, rồi tự mình ôm bụng cười, nhưng vẻ mặt anh vẫn lạnh lùng, tư lự. Sau khi đến chợ sách, anh bảo cô nói quá nhiều khiến anh không còn tâm trạng nào tìm sách, rồi anh đề nghị hai người chia ra hai hướng để tìm, mặc dù Trịnh Vi không thích nhưng cũng không có cách nào, đành phải người nào làm việc nấy.

Lúc này Trịnh Vi đã phần nào nhận ra vẻ bất thường của Trần Hiếu Chính, vẻ lạnh lùng của anh hôm nay không giống mọi ngày nhưng cô không biết vấn đề nằm ở đâu và cũng không thể tìm thấy cách giải quyết. Cô cũng thử thăm dò anh, “Anh Chính, có phải anh có chuyện gì không vui à?”. Trần Hiếu Chính liền phủ nhận. Thế là cô càng khó hiểu hơn, bản thân cũng thấy ấm ức.

Trên đường về, tâm trạng không vui đó đã lên tới đỉnh điểm, trên xe bus chật chội, hai người đứng đối diện nhau, suốt chặng đường không nói câu nào. Trịnh Vi suy nghĩ xem mình có làm phật ý anh chuyện gì không vì mặc dù tính tình Trần Hiếu

Chính lạnh lùng nhưng cũng không phải là người hay giận dỗi vô cớ, cũng không phải là người hẹp hòi, việc anh không vui chắc chắn phải có nguyên nhân. Cô thẫn thờ suy nghĩ, ngay cả việc mọi người xung quanh đang chen về phía cô, cô cũng không hề hay biết. Bỗng nhiên Trần Hiếu Chính kéo mạnh cô một cái, gạt cô ra phía sau lưng, Trịnh Vi đau quá, kêu lên tỏ vẻ bực mình, “Làm gì vậy?”. Trần Hiếu Chính không thèm đếm xỉa gì đến cô, nghiêm giọng nói với một gã đàn ông tầm tuổi trung niên đứng sau lưng cô lúc nãy, “Già rồi mà vẫn còn giở trò đó, thật quá tầm thường!”.

Gã đàn ông trông mặt có vẻ đạo mạo đó định phản bác lại nhưng thấy Trần Hiếu Chính nghiêm mặt, đoán anh cũng không phải loại dễ chơi, chỉ lẩm bẩm vài câu đại loại như “chỉ là hiểu lầm”. Đúng lúc đến trạm phải xuống để đổi xe, Trần Hiếu Chính không nhìn gã nữa, lôi Trịnh Vi đang mặt đỏ tía tai bước xuống.

Điểm xuống xe còn cách trạm đổi xe bus một đoạn đường, đi bộ mất mấy phút, đi được mấy bước, Trần Hiếu Chính liền buông tay Trịnh Vi ra, còn mình thì sải bước về phía trước. Trịnh Vi vội đuổi theo sau túm anh lại, “Sao không nói gì với em?”.

Trần Hiếu Chính tặc lưỡi rồi vẩy tay ra, “Đừng lôi kéo”. Trịnh Vi đã ấm ức cả một ngày, thấy bị gạt ra như vậy bèn nổi trận lôi đình, “Anh làm sao vậy, có gì không vui anh nói ra đi, anh không nói làm sao em biết em sai chuyện gì?”.

Anh không đếm xỉa đến cô nhưng tính cô ngang ngạnh, đâu chịu để yên như vậy, thế là cô lấy đà đẩy anh một cái sau lưng. Anh liền ngoái đầu với vẻ khó chịu, nghiêm giọng, “Em có đầu óc hay không, chẳng có ý thức bảo vệ mình gì cả, vừa nãy sao em không hung hăng như thế đi?”.

Trịnh Vi bực bội, “Kể cả vì chuyện ban nãy, anh cũng không được xử sự với em như thế, có phải em muốn thế đâu! Trần Hiếu Chính, em ghét nhất người việc gì cũng giấu giấu giếm giếm như anh. Chắc chắn không phải anh bắt bẻ em vì chuyện vừa nãy, giỏi thì anh cứ nói toạc ra đi, cứ tiếp tục thế này em không thể chịu được”.

Trần Hiếu Chính lạnh lùng nhìn cô không nói gì thêm.

Trịnh Vi vô cùng bực mình, cô đã nhịn rất lâu rồi, không thể nhịn thêm được nữa, “Không nói có nghĩa là sao? Có chuyện gì cũng giấu trong lòng, ngay cả nói ra cũng không dám, anh có còn là đàn ông nữa không?”.

Trần Hiếu Chính nhìn xuống, giọng nhẹ hơn, “Thôi, là do anh sai, anh không giận em, chỉ vì tâm trạng của anh không được vui, bọn mình về đi, đừng cãi nhau trên đường nữa”. Nói rồi Trần Hiếu Chính lấy tay kéo cô, lần này đến lượt cô giãy ra, “Thích gây sự là gây sự, thích giảng hòa là giảng hòa, anh vẫn không chịu nói ra lý do, anh coi em là ai?”.

“Về rồi anh nói sau.” Trần Hiếu Chính cố nhịn, lại kéo tay cô lần nữa, cô đứng im không nhúc nhích.

“Em không chịu đi có phải không, thôi nhé.” Trần Hiếu Chính một mình bước đi, đi được vài bước thì quay đầu lại, lôi từ trong túi ra quyển Truyện cổ Andersen của cô, nhét vào tay cô, “À, quyển truyện này anh đọc xong rồi, gửi lại em, cảm ơn”.

Mãi cho đến khi Trần Hiếu Chính hòa vào dòng người nhộn nhịp, Trịnh Vi vẫn không thể tin rằng anh thực sự bỏ cô một mình trên đường phố như thế này. Cô muốn gọi anh lại nhưng chưa mở miệng nước mắt đã trào ra, đành nức nở ngồi lại. Giữa khu vực ồn ào náo nhiệt nhất trong thành phố, lần đầu tiên Trịnh Vi cảm nhận nỗi cô đơn trống vắng đến vậy.

Trịnh Vi vùi đầu xuống đầu gối khóc không ra tiếng, cho đến khi nước mắt cạn khô, tay vẫn ôm chặt quyển Truyện cổ Andersen đó. Tại sao trong truyện cổ tích không nói hoàng tử bỏ đi rồi, công chúa phải làm thế nào? Cô có linh cảm rằng cốt lõi vấn đề nằm ở quyển truyện này, đột nhiên cô như sực nhớ ra điều gì vội giở ra xem, hết lần này đến lần khác, cuối cùng, cô đã tìm thấy một bức ảnh nhỏ kẹp giữa quyển truyện. Trong ảnh, cô bé Trịnh Vi mười bảy tuổi cười tươi như hoa, Lâm Tĩnh đứng bên cũng mỉm cười, một tay đặt lên vai cô.

Cánh cửa ký ức chợt mở ra, đó là bức ảnh chụp chung cuối cùng của cô với Lâm Tĩnh, địa điểm là miếu hội ở quê, khung cảnh nhộp nhịp sau lưng càng làm nổi bật vẻ tình cảm của đôi trai gái... Lúc đó Trịnh Vi chưa hề biết chữ “buồn” là gì. Ảnh chụp bằng máy ảnh nhà Lâm Tĩnh, nhờ người qua đường chụp, sau đó không lâu Lâm Tĩnh đi Mỹ, vì thế cô chưa từng nhìn thấy bức ảnh này. Sau khi đem cuốn Truyện cổ Andersen từ phòng Lâm Tĩnh về, cô vẫn đặt nó ở đầu giường, ngay cả mở ra xem cũng không dám, cô càng không thể ngờ anh lại kẹp nó trong quyển truyện.

Trịnh Vi sững sờ lật bức ảnh, phía sau là nét chữ gọn gàng vô cùng quen thuộc, “Tiểu Phi Long của tôi - LT ngày x tháng x năm 19xx”. Lâm Tĩnh viết thư pháp rất đẹp, ngay cả chữ viết bằng bút mực cũng rất rắn rỏi, làm sao cô không nhớ nét chữ này! Cô thẫn thờ ôm bức ảnh và túi xách trước ngực, vẫn không biết nên mừng hay nên tủi. Một thời tưởng rằng một người suốt đời sẽ ở bên mình nhưng rồi không nói câu gì mà bỏ ra nước ngoài, không phải cuối cùng anh đã để mất Tiểu Phi Long đó sao? Giống như Trần Hiếu Chính để mất cô giữa đường.

Nhớ đến Trần Hiếu Chính, đột nhiên cô mới vỡ lẽ ra rằng lẽ nào đây chính là nguyên nhân khiến anh hậm hực không vui hay sao? Anh nhìn thấy bức ảnh này nên bực mình ư? Có phải ghen không, lẽ nào một người lạnh lùng ít biểu lộ tình cảm như Trần Hiếu Chính lại ghen vì cô ư? Có thể như thế không nhỉ? Bản thân cô cũng không dám khẳng định.

Nhưng tại sao anh để một mình ấm ức trong lòng mà không hỏi cô cho ra lẽ? Nếu cô cũng tìm thấy một bức ảnh như thế này trong đồ vật của anh, cô sẽ không hề do dự mà hỏi ngay cho rõ vấn đề. Tiếc rằng anh không phải là cô. Cô tự hỏi mình, nếu anh chất vấn cô, cô sẽ trả lời thế nào? Nói bức ảnh này là một sự hiểu lầm mà thôi à? Không, không thể, cô sẽ không nói như thế, cô sẽ nói với anh rằng người trong bức ảnh này là người con trai một thời cô quý mến, kể cả anh đã rời xa cô mà không một lời từ biệt nhưng anh vẫn là một trong những người quan trọng nhất trong trái tim cô, đây là một ký ức cô không thể và cũng không muốn xóa mờ; chỉ có điều, hiện giờ Trần Hiếu Chính mới là người mà Tiểu Phi Long một lòng một dạ yêu thương, cô muốn được cùng anh đi hết cuộc đời, cô sẽ không nói dối người cô yêu....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây