- Em cảm ơn , em còn nhiều điều phải lo anh ạ.
Bà chợt mỉm cười và ném hòn đá cuội ra bờ sông khi hoàng hôn buông xuống đẹp như một bức tranh thuỷ mặc với những nét nhoè …
[Tải ảnh]
Sự quan tâm của người đàn ông ấy dành cho bà ngày càng nhiều, tâm ý ngày càng rõ. Bà tự nhủ ngay từ ban đầu, người ta đã có vợ, mình thì đã lỡ dở một lần, có lẽ nào... Có chăng cũng chỉ là thoáng qua, là sự cảm động trước một người yêu thương mình. Nhưng con người không phải là sỏi đá, trái tim bà đã rung động thêm một lần nữa, bà quy phục trước người đàn ông ấy.
Phút yếu lòng trước ánh mắt ấy, bà không thể đẩy anh ta ra. Và thế là, một đêm mưa, người đàn bà xuân sắc đã trọn vẹn trong vòng tay Thanh.
- Dừng lại đi anh, hãy xem đây là một kỉ niệm.
- Không ! Anh sẽ lấy em, anh yêu em...
- Đừng nói nữa, em là người đàn bà bất hạnh, em sẽ lại làm khổ người khác. Em xấu xa lắm, đáng ra em không được yêu anh, anh còn vợ và con, họ đang trông đợi anh nhiều lắm, em là con đàn bà goá chồng xấu số.
- Em là người phụ nữ đáng yêu và biết hi sinh.
- Em không thể cướp chồng người khác được. Cảm ơn vì những gì anh đã dành cho em, xin cảm ơn …
Hai người ôm nhau khóc nhìn về phía mặt trời mọc sau dãy núi, bình minh lên rồi!
Bà đâu biết sau hôm đó, bà đã mang giọt máu của ông. Mọi người xì xào: "Không chồng mà chửa, thế gian sự đời!". Còn đâu cái lời hứa vinh quanh thủ tiết chờ chồng.
Về nước trong ê chề, bị cơ quan khiển trách, từ cán bộ bà về làm nhân viên soát vé. Đứa bé ra đời, bà giấu không cho Thanh biết: "Mình đã khổ nỡ lòng nào để người khác cũng khổ theo mình, người ta còn vợ con, thôi thì mình có đứa con !".
Nghĩ đơn giản vậy nhưng cái ngày ấy, bị mọi người đàm tiếu, bà chẳng còn bụng dạ đâu mà làm việc, những tháng ngày lay lắt của 2 mẹ con chẳng thể kéo dài được thêm nữa. Về quê ư ? Trời ơi! Làm sao bà có thể chịu được những lời độc địa. Niềm hạnh phúc riêng lẻ loi của bà đâu có thể sánh bằng những tai tiếng phải chịu, vết nhơ về đức hạnh của người phụ nữ, còn bố mẹ bà và dòng họ.
- Đứa bé kháu quá chị nhỉ , lớn nhanh trông thấy!
- Cười đi con ! - cô bé đồng nghiệp toe toét cười vuốt ve chân đứa bé.
Đứa trẻ nũng nịu khóc nhè , đòi bú sữa.
- Đấy cô xem , nó nghịch chưa kìa , cứ ngấu nghiến vú mẹ , ăn khoẻ phải biết!
Ba tháng đưa nôi thấm thoắt trôi qua. Đã đến lúc bà phải xa con. Hạnh phúc tìm về quá ngắn ngủi, những tháng ngày không cô đơn đã chấm dứt, bà biết mình chẳng thế nào nuôi dậy hòn máu cắt đôi của mình cho tốt, chẳng thế cho cục cưng một cuộc sống yên bình như bao đứa trẻ khác rồi mai này, sẽ có lúc giật mình thảng thốt, nó sẽ hỏi: " Mẹ ơi , bố con là ai ?". Bà cũng chẳng thể mang cái danh không chồng mà chửa với dân làng. Bà như một vật thể lạ tới đâu cũng bị xua đuổi, một người đàn bà xấu số…
Thằng em trai bà giờ là giảng viên một trường đại học cũng chẳng thể giúp gì cho chị nó được, nó còn gia đình. Vẫn chỉ bơ vơ giữa cuộc đời, không nơi nương tựa, đã đến lúc phải hi sinh, tìm cho con một bờ bến an lành, cái nôi khác vững chắc…
Một phiên chợ giáp tết năm ấy, bà gặp một người đàn bà buôn thuốc nam cùng quê, có họ hàng xa với bố mẹ bà. Nhà ấy 2 vợ chồng chỉ có một đứa con trai , muốn có thêm đứa con gái cho đủ bề. Một sự tình cờ ngẫu nhiên giúp bà gửi gắm cái Cún … Trao đứa con mình dứt ruột đẻ ra , tim bà như vạn nhát rao cứa.
- Chị nuôi giùm em cháu nhé
- Em yên tâm đi , nhà chị sẽ chăm lo cháu nó như con ruột của mình , anh nhà chị đang mong chờ bé lắm rồi
- Em bạc quá chị ạ, sinh con ra mà không nuôi nổi con của mình
Vừa nói hai hàng nước mắt tuôn rơi. Bà hôn hít cái Cún một lượt từ đầu đến chân không xót chỗ nào.
- Đừng quấy con nhé , mẹ thương , mẹ thương !
Bà nhẹ nhàng đưa miệng cái Cún áp vào bầu sữa căng tràn nóng hổi. Sữa nhiều quá sứt tung nỗi lòng bà ra thành trăm mảnh, căng quá như muốn bứt tung cái cúc áo kia ra.
Bà nghẹn ngào nhìn con luyến tiếc dặn dò
- Sang nhà bố mẹ , con phải ngoan nhé ! Cái Cún yêu của mẹ đừng có khóc đêm nữa. Lớn rồi mẹ lại thăm con gái yêu.
- Cảm ơn em , chị hứa sẽ thương yêu cái Cún, Cún nhỉ, cười với mẹ đi con!
Cái khoảnh khắc định mệnh khi Cún không còn trong vòng tay bà nữa, bà trao đứa con cho người đàn bà nọ rồi bước đi thật nhanh , không hề dám ngoảnh lại . Bà muốn cười lớn, muốn chết đi như nhìn thấy cái tội ác tày trời của mình vô trách nhiệm với đứa con của mình, bà sợ mình không đủ nhẫn tâm, lại quay lại giành giật đứa con mình từ tay người đàn bà ấy. Bà lại một mình từ ngày ấy.
Đã gần tết. Gió thổi lạnh buốt thốc vào 2 tai và manh áo mỏng của bà. Bà lim dim mắt mơ về một mùa xuân nào đó, có cái Cún mặc áo hoa sau khi chơi nhảy dây, hát í a í ơi , nhảy vào lòng bà , nũng nịu và bà lại được mắng yêu…
Có một người mẹ điên
Bỏ con mình khi còn đỏ hỏn...
[Tải ảnh]
****
Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo và thanh bình. Bố mẹ tôi làm nghề lò rèn, vất vả nhưng tình cảm. Tôi lớn như thổi từ rau và cháo và quen với những nhọc nhằn. Bố mẹ tôi hiền lắm và tuổi thơ tôi cứ yên ả trôi qua. Tôi biết mình có một bà mẹ nuôi ở vùng bên cạnh, mẹ tôi buôn thuốc Nam, mẹ phúc hậu lắm. Mỗi lần mẹ đi buôn xa về hay qua chỗ tôi cho quà, những món đồ rất lạ, vui tai, vui mắt. Tôi rất quý mẹ. Một hôm, tôi nghe lỏm được mẹ nói chuyện với 2 bố mẹ tôi ngoài chõng tre dưới tán cọ :
- Anh chị có kể gì với cái Cún không? Chị ấy khổ lắm, chục năm nay vẫn chỉ một mình, vất vả lắm. Kể cũng tội! Một mình côi cút. Hôm nọ chị ấy gặp tôi ngoài chợ, chị ấy nói nhớ cái Cún lắm và đòi gặp nó, nhưng tôi chả dám hứa .
- Tôi muốn cái Cún lớn thêm vài tuổi nữa rồi nói, nó còn bé lắm, chưa hiểu gì đâu. Bảo chị ấy từ từ đã.
-Tôi cũng nói rồi nhưng chị nhớ cháu quá . Chị ấy khóc lóc van nài. Thì con mình dứt ruột đẻ ra mà không nuôi được …
- Cũng phải. Cảm ơn cô, năm ấy nếu không có cô , vợ chồng tôi đã chẳng có cái Cún ngày hôm nay, nó ngoan quá. Đúng là trời phật thương chúng tôi ăn ở hiền lành phúc đức. Âu cũng là cái số!
Nghe đến đấy, tai tôi ù đi, tôi tự tát mình 2 cái để xem liệu rằng những gì mình nghe được có phải là trong mơ. Một sự thật mà tôi không hề muốn chấp nhận . Chẳng lẽ mẹ ruột của tôi bỏ tôi đi cho người khác nuôi, và người khác lại cho bố mẹ của tôi hiện tại ư. Tôi không tin, vì sao bố mẹ lại không nói cho tôi biết điều này sớm hơn. Không! Đó chỉ là đùa cợt. Mẹ của tôi làm sao có thể bỏ tôi như thế. Tôi có bố mẹ, là những người vẫn nhường thức ăn trong mỗi bữa ăn, cõng tôi trên vai đi hóng mát mỗi chiều về và đi câu cá. Trong suy nghĩ của con bé non nớt lúc bấy giờ, tôi hận bà ta, bà ta là người phụ nữ nhẫn tâm. Bố mẹ tôi là những thiên thần. Tôi im lặng như không biết chuyện gì.
Một tuần sau. Tôi thấy bố mẹ dấm dúi cái gì đó không cho tôi biết, tôi ra vẻ dỗi nhưng khi bố cho cái kẹo kéo lại xuôi ngày và lăn vào lòng bố nghe kể chuyện. Một ngày nọ đang nằm trên chõng tre, tôi nhìn thấy một người phụ nữ đội cái nón đi về hướng toi đang nghịch cây chong chóng
- Con ơi , Cún của mẹ ơi , mẹ đây, mẹ xin lỗi, cho mẹ hôn con một cái nhé …
- Buông tôi ra – Tôi la hét khi người lạ đụng vào mình . Thực ra khi nhìn thấy ánh mắt sau cái khăn bịt mặt dày và kín kia có cái gì đó làm tôi thảng thốt. Ánh mắt buồn và sáng, quan trọng nhất là …giống tôi và nhìn tôi âu yếm. Khi cái người ấy ôm chầm lây tôi hôn ríu rít , tôi la lên sợ hãi như sợ người ta bắt cóc....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: