Minh Vy trở về nước, cô lại tiếp tục công việc của mình. Hai năm quay lại mọi thứ vẫn vậy. Chỉ riêng mình cô khắc sâu trong lòng miền hạnh phúc xa xôi nhưng băng giá mà cô chưa đặt chân đên bao giờ.
“Từ ngày đó em tôi không thể nào liên lạc được với em. Em trở về nước trước thời hạn nên tôi không hay biết. Tôi cảm thấy mệt mỏi với tất cả, muốn buông xuôi cho định mệnh phũ phàng. Đã có lúc tôi nghĩ em đac phản bội tôi, đã có lúc tôi mong em buông tha cho trái tim tôi. Nhưng tôi lại nhớ em hơn bao giờ hêt. Em đã rời xa, làm sao tôi có thể đến bên em ngay lúc này dù tôi rất nhớ em. Nỗi nhớ ấy cồn cào, da diết trong tôi. Nơi đâu tôi cũng thấy hình ảnh của em. Nụ cười em trong tuyết trắng xóa, nụ cười em hòa với nắng thu, tiếng hát trong trẻo của em cất lên mỗi ban mai… Tôi đã quá yêu em, cảm giác cô đơn xâm lấn tâm hồn khiên tôi càng nhớ khuôn mặt ánh mắt của em. Những tháng ngày không có em bên cạnh tôi như không còn là chính mình. Hụt hẫng với những gì đã xảy ra, tất cả như một tia chớp lấy đi tất cả hạnh phúc mà tôi còn chưa xây đắp. Mọi chuyện vụt tan như một giấc mơ … “
Anton gặp tôi sau một thời gian cậu ta lặn mất tăm.
-Cậu không đi tìm cô ấy à?
-Tôi tưởng cậu đã sang Việt Nam và kết hôn với cô ấy rồi chứ?
-Cậu nghĩ điều đó là thật à? Chỉ có tôi yêu cô ấy thôi. Tôi xin lỗi vì đã không nói trước với cậu về vở kịch mà tôi đã đóng. Tôi đóng cũng hoàn hảo đấy chứ.
-Cậu nói sao?
Trước đó tôi hứa giúp cậu tạo bất ngờ cho Minh Vy nhưng sau khi gặp cô ấy tôi đã quay sang giúp cô ấy mà bỏ rơi anh bạn tốt của tôi. Xin lỗi vì không thể nói với cậu, chắc lúc đó cậu muốn đấm tôi lắm!
-Mọi chuyện là sao?
-Là… Đây là bức thư cô ấy gửi cho anh trước khi về nước.
“Em xin lỗi vì đã làm anh bị tổn thương như vậy, thực lòng em cũng không muốn những điều đó xảy ra, nhưng em biết chúng ta là hai thế giới khác nhau và tương lai cũng sẽ không đi về đâu . Em đã biết mọi chuyện về thân phận, tương lai của anh và vì sao anh chưa trở về Việt Nam lần nào. Em không muốn làm cô bé lọ lem trong đêm tuyết lạnh nhưng cuối cùng em cũng không thể ở lại bên người mình yêu. Em biết mình phải rời xa anh và em không hối tiếc cho quyết định ấy. Mong anh hạnh phúc!”
Đức Tú khóc, những giọt nước mắt vỡ òa trong cảm giác đau khổ và hạnh phúc. Anh biết tình yêu cô dành cho anh không gì có thể thay đổi được, anh biết cô đã chịu tổn thương như nào mà anh không hề hay biết. Anh đã không đem lại nhiều hạnh phúc mà toàn khổ đau cho người con gái anh yêu. Anh trách mình đã có lúc buông xuối khi nghĩ cô phụ bạc anh, khi nghĩ mình không đủ sứ níu cô lại.
Sáu tháng sau.
-Alo!
-Hello! Em khỏe không bông hồng bé nhỏ của anh!
Cô nhận ra giọng nói hài hước của Anton. Anh vẫn vậy hóm hỉnh và luôn làm cho cô cười.
-Ngày mai anh đáp chuyến bay sang Việt Nam. Anh chưa bao giờ sang đất nước của em, mọi thứ sẽ rất lạ. Anh sẽ là người đàn ông hạnh phúc nhất ngày mai khi được em ra đón đấy.
-Em sẽ rất vui khi ra đón anh.
-À, em nhớ mặc chiếc áo dài màu xanh mà em đã mặc nha. Anh sẽ dễ nhận ra em trong đám đông hơn.
Anh ấy vẫn còn nhớ tới chiếc áo dài dù cô mới mặc nó có một lần. Cô mỉm cười nghĩ đến ngày mai.
Giữa đám đông cô mảnh mai xinh đẹp trong tà áo dài. Minh Vy đợi mãi không thấy Anton, giữa dòng người xuôi ngược có một người đang đứng lặng ngắm cô từ rất lâu từ đằng sau. Bất giác cô quay lại, cô không tin vào mắt mình, là anh, Đức Tú… Cảm xúc trong cô vỡ òa không thành lời. Anh chạy đến ôm chầm lấy cô như thỏa hết nỗi nhớ mà anh đã kìm nén trong lòng bấy lâu.
-Hôm nay em rất đẹp !
Cô nhìn anh những giọt nước mắt hạnh phúc tuôn trào. Không cần biết tương lai ra sao, không cần biết quá khứ trước kia là gì chỉ biết cô đang đắm chìm trong hạnh phúc khi nhìn anh. Anh xuất hiện trước cô như một phép nhiệm màu, cô tưởng mình đang lạc vào thiên đường nơi mà cô đang cùng anh ngắm trăng dưới những cơn mưa tuyết. Hiện tại là hạnh phúc đã quay trở lại sau bao khổ đau bao kìm nén trong lòng bấy lâu. Cô sẽ sống thật với cảm xúc lúc này, anh là hạnh phúc của cô, con thuyền cô đã tìm thấy bến bờ hạnh phúc của mình. Còn anh đã nhìn thấy điểm cuối của con đường mình đang bước đi. Cô là bến tình yêu của anh, cô là người con gái đã mang anh trở lại quê hương xứ sở, trở về nơi anh luôn ao ước trở về. Hạnh phúc dường như bất tận trong anh và cô lúc này. Anh đặt một nụ hôn nồng cháy đầy hạnh phúc và cả những giọt nước mắt lên môi cô...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: