Mùa thu vàng đi qua và mùa đông tuyết phủ kín con đường lại đến, cô cũng sắp phải rời khỏi nơi này. Cô sẽ không phải quá bâng khuâng hay nuối tiếc khi tình yêu cô dành cho anh luôn tràn đầy, cô biết ngày nào đó cô cũng sẽ sánh bước cùng anh đi trên những con phố tấp nập của Hà Nội, cô mơ về một tương lai nơi đó anh sẽ nắm thật chặt tay cô để đi trên những con đường ngược xuôi buồn vui, nắng mưa của cuộc đời.
Sáng mùa đông thức giấc trong uể oải cô nghe tiếng chuông điện thoại , cô mỉm cười và nghĩ đó là anh. Nhưng không phải…
-Chào cháu, cháu có phải là Minh Vy không?
-Dạ, phải ạ. Bác gọi cho cháu có việc gì vậy ạ?
Bác có thể gặp cháu một lát được không, mong cháu đừng nói cho Đức Tú biết về cuộc nói chuyện này.
-Dạ…!
Trong đầu cô suy nghĩ nhiều thứ, chúng mông lung quá cô cũng không biết mình nên làm gì khi đây là lần đầu gặp mẹ của người yêu, cô cảm thấy lo lắng…
Trước mắt cô xuất hiện một người phụ nữ quá đẹp và sang trọng nó vượt qua mọi sự tưởng tưởng của cô trước đó. Cô bối rối đứng dậy chào.
Quấn mình trong tấm khăn dày cô lặng lẽ ngắm tuyết từ bậu cửa sổ và nghe bản nhạc “ Chiều Matxcova”. Anh đưa cho cô một tách cà phê nóng.
-Anh là người thế nào?
Anh nhíu đôi lông mày:
-Em có chuyện gì vậy à?
Cô khẽ mỉm cười:
-Không , em chỉ đùa anh thôi. Em sẽ luôn tin anh mà.
-Hôm nay em rất lạ đấy. Em chuẩn bị đến đâu rồi.
Em làm xong luận văn rồi đợi thày sửa thôi, mà em cũng sắp về rồi. Em sẽ rất nhớ anh đấy.
-Anh sẽ về cùng em mà.
Cô im lặng. Ngoài trời tuyết vẫn đang rơi…
Đức Tú đưa cho cô một phong bao bên trong là một tấm thiệp với lời nhắn: “10h tối nay hẹn gặp em ở nhà hàng “ Padarise”. Mong em sẽ đến.
Kí tên
Anton”.
“Tôi không muốn Minh Vy biết người tổ chức tiệc là tôi nên đã mượn tên người bạn thân của chúng tôi là Anton để dành cho em một bất ngờ. Tôi lặng lẽ chuẩn bị mọi thứ và mời những người bạn đến. Tôi nghĩ lúc đó mình có thể đủ dũng cảm để thừa nhận với em mình là ai, tôi không muốn dối em thêm nữa, dù em có tha thứ cho tôi hay không tôi vẫn sẽ yêu em và muốn cầu hôn em trước tất cả mọi người - thế giới xa hoa mà tôi đang sống ở đó, nơi mà em chưa đặt chân đến vì tôi đã tự tạo ra cánh cửa trước mặt em.”
Minh Vy mở tấm thiệp ra nước mắt cô nhạt nhòa, thật khó chịu khi cô cứ sống bức bối như vậy, cô biết mình yêu anh nhiều lắm, không muốn từ bỏ anh nhưng nghĩ lại cảnh mình cô lại giật mình xót xa thương mình, thương cho tình yêu của cô dành cho anh. Những cũng đến lúc tất cả phải kết thúc thôi, cô sẽ rời xa anh và trở về với khoảng trời riêng của cô, nơi đó anh chưa bao giờ đặt chân đến…
Dừng chân trước cửa hàng sang trọng được trang trí bởi những ánh nến lộng lẫy và những bản nhạc dịu dàng vang lên, những người giàu ở một thế giới khác xa cô, họ lộng lẫy trong những bộ đồ dạ hội đắt tiền. Cô bước vào sánh vai bên cô là Anton. Trông cô dịu dàng và xinh đẹp như một nàng công chúa khác hẳn với ngày thường. Cô nhìn Anton âu yếm và dường như phớt lờ sự có mặt của Đức Tú. Anh đưa tay ra muốn nắm lấy tay cô nhưng cô đã giật lại và lạnh nhạt với anh. Đức Tú khựng lại anh không hiểu tại sao cô lại như vậy, đây có còn là Minh Vy yêu thương của anh không, cô đã hoàn toàn xa lạ và đang dịu dàng bên một người đàn ông khác. Ánh mắt cô lạnh lùng ném trả về phía anh như không muốn biết đến sự tồn tại của anh ngay lúc này.
Anton cầm tay cô và tuyên bố với tất cả:
-Đây là Minh Vy, người phụ nữ mà tôi yêu say đắm thời gian qua. Cô ấy là món quà tuyệt vời nhất chúa đã trao cho tôi. Một cô gái Việt luôn đẹp trong tâm trí tôi. Tôi muốn giới thiệu với mọi người trước khi cô ấy về Việt Nam.
Đám đông xì xào bàn tán.
-Cô ấy đẹp thật!
-Cô ấy rất dịu dàng!
-Cô ấy về nước rồi hai người có tinh đến chuyện tương lai không?
-Chúng tôi sẽ tiến hành lễ đính hôn khi tôi sang Việt Nam.
Đức Tú đứng chôn chân, anh tưởng như kia chỉ là một trò đùa của anh bạn hay tếu táo nhưng những lời như vậy đâu thể nói trước đám đông. Anh không tin vào những gì mình vừa nghe thấy. Anh nhìn Minh Vy và trong lòng đau đớn. Anh chạy lại kéo tay cô ra khỏi đám đông:
-Anh làm gì vậy? Hãy buông tay em ra.
-Tại sao có những chuyện này, em hãy nói anh nghe đi. Em đang đùa anh phải không?
Cô ngước nhìn anh bằng ánh mắt vô cảm, cô cố ngăn dòng nước mắt đang trực trào ra.
-Làm ơn hãy buông tay em, hãy tôn trọng sự lựa chọn của em.
Đức Tú nhìn Minh Vy bằng ánh mắt như có lửa trong đó. Anton chạy lại
-Anh làm gì vậy? Chúa sẽ phản lại những ai dối lừa và không dũng cảm.
Minh Vy lao ra khỏi nhà hàng, cô lầm lũi đi trong lạnh giá của những màn tuyết đang thi nhau rơi. Mọi thứ trong đầu cô dường như bị xáo trộn hết, cô bước đi những bước thấp cao và dường như không biết mình đang đi về đâu. Trong đầu cô vang lên đâu đó những lời nói đầy ám ảnh của mẹ Đức Tú :
“Mong cô hãy rời xa nó. Có lẽ cô không biết vị trí và trách nhiệm của nó với công ty là lớn như thế nào. Tôi không muốn nó trở về Việt Nam và cũng không muốn nó lấy một người có hoàn cảnh như cô. Nó phải tập trung vào công việc điều hành công ty và sắp tới sẽ đính hôn với một cô gái khác. Cô học xong rồi cũng trở về nước, hai đứa sẽ không thể gặp lại nhau nên giờ cô hãy buông tha nó đừng làm trái tim nó quá đau khổ. Còn nhiều điều tôi không thể nói với cô, những mong cô hãy hiểu những điều tôi đã nói.”
Cô cười trong nước mắt tủi hờn. Cô biết anh thuộc về thế giới khác khác xa hoàn toàn với cô, cô không muốn anh khó xử không muốn anh phải lựa chọn và không muốn mình là người hủy họa tương lai của anh. Cô đã thốt ra những lời mà có lẽ nó đang làm tim cô chảy máu, chỉ có cách đó anh mới buông tay cô mà thôi, chỉ có cách đó cô mới đấy anh ra xa cô mà thôi. Cô không muốn anh đau khổ khi cô không còn bên anh, cứ để lòng hận thù làm con dao cắt đứt tình cảm trong anh, có lẽ như vậy sẽ tốt hơn cho anh. Tuyết lạnh quá, những giọt nước mắt chia ly đau đớn đang đóng băng trong lòng cô. Tuyết cũng đang khóc cùng cô đang hòa vào những giọt nước mắt của cô. Con thuyền cô mỏng manh quá đi mãi trong giông bão cuộc đời tưởng như thấy bến đậu của mình rồi bỗng chốc bão tố lại ấp đên cuốn nó xa hơn đôi bờ kia. Hạnh phúc ấy giờ đang tan như tuyết khi thấy mặt trời lên, đôi tay cô yếu mềm lắm làm sao giữ được. Hạnh phúc thoáng qua như cơn gió nhẹ rồi để lại những tiếc nuối và nỗi đau ngậm ngùi, còn gì đau hơn khi tự mình buông tay khỏi người mình yêu. Cô không nghĩ mình cao thượng mà chỉ muốn nghĩ cho anh cho tương lai của anh. Cô khóc thương cho tình yêu và cho chính mình. Tuyết đang rơi bỏng rát đến vô cùng trong lòng cô.
-Minh Vy! Em hãy đứng lại.
Cô lặng người quay lại nhìn anh, khuôn mặt cô lạnh đi bởi những bông tuyết còn đang vương trên làn tóc rối, ánh mắt cô đượm buồn :
-Em hãy nói những lời nói vừa rồi là không đúng đi. Sao em có thể làm thế với anh? Tại sao?
-Không có lý do nào hết. Mong anh đừng gặp em nữa.
-Anh không thể buông tay em. Giờ anh phải làm sao? Anh không muốn để mất em, anh còn nhiều điều chưa nói với em.
-Anh có còn nhớ lần đầu tuyết rơi em đã ước gì không? Em ước chúng ta sẽ cùng nhau ngắm ánh trăng dưới trời mưa tuyết. Nhưng điều đó sẽ không bao giờ xảy ra. Chúng ta là hai thế giới khác nhau hai con đường khác nhau nên không thể bên nhau. Anh hãy quên em đi…
Cô bỏ chạy vào màn tuyết trắng xóa đang hối hả rơi lạnh buốt. Tuyết ôm trọn lấy cô, ôm trọn lấy nỗi đau đang đông cứng trong trái tim cô. Nước mắt cô hòa vào tuyết mặn chát, trả hết nỗi nhớ thương cho ngày hôm qua, cho những kỷ niệm với tuyết. Tuyết lạnh quá và những kỷ niệm của hạnh phúc ngày hôm qua sẽ trở thành băng giá ở một nơi nào đó....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: