Phía góc giường, người con gái nửa trên người bị dập nát chăm chú nhìn vào cặp tình nhân lãng mạn kia. Ánh mắt cô ta vằn lên những tia máu đỏ lòm, khuôn mặt mỏng dính bè ra, phần người trên bị ép mỏng uốn éo tựa như tờ giấy bị lay động trước gió, phần dưới lại phình to ra như thể quả bóng bay bị thổi căng chẳng mấy chốc sẽ nổ tung ra.
Nam và An hẳn không biết rằng, lúc còn sống, Phương yêu thầm Nam, thậm chí còn yêu Nam trước An một bước. Nhưng vì cô bạn thân này cô đã phải nhẫn nhịn, chịu đựng. Nhưng sức ghen tuông của con người không hề nhỏ, vì ghen tuông ấy mà tình bạn mà cô dành cho An đã không còn được như trước, trong lòng cô tình bạn thân của hai người đã rạn nứt phần nào.
Giấc ngủ bình yên duy nhất suốt một tháng nay, tỉnh dậy, tâm trạng An đã chấn tĩnh phần nào. Cô trực tiếp đề nghị Nam cùng đi viếng mộ Phương cùng mình. Một tháng nay, kể từ ngày vụ tai nạn ấy xảy ra, Phương mất, còn cô lại bị đưa vào viện tâm thần, đến một nén hương thắp cho Phương cũng chưa làm được. Có lẽ vì vậy nên trong lòng cô mới sinh ra ảo tưởng chăng. An tự nhủ với lòng mình như vậy.
Nam đồng ý đề nghị của An ngay, dù gì anh và Phương cũng có thể coi là bạn bè thân thiết, cô ấy chết, anh cũng rất đau lòng.
Đứng trước mộ Phương, Nam khoác tay An, cẩn trọng bảo hộ cô trong lòng mình.
Kể từ khi đến nghĩa trang này, Phương càng lúc càng nép vào Nam, ánh mắt hoang mang sợ hãi như đang né tránh điều gì đó. Hiện giờ cũng vậy, đứng trước mộ Phương, mà An cứ úp sát vào ngực Nam.
"Cậu thật nhẫn tâm, cậu ở bên Nam hạnh phúc, còn mình lại phải chết." – Tiếng rít chói tai vang lên. – "Đưa mình ra đi, mình đau lắm. Mình thật sự rất đau."
An vội đưa tay lên, bịt kín hai tai mình. Nhưng những âm thanh ghê rợn kia vẫn vang lên. Khuôn mặt mỏng dính to phù be bét máu của Phương áp sát vào cô.
"Cậu bỏ rơi mình, cậu đáng ghét lắm." – Âm thanh run rẩy, không ngừng vang lên, nó khiến đầu An như muốn nổ tung ra.
Nhận thấy sự bất thường của An, Nam khẽ cúi đầu xuống, đưa tay lên vuốt mái tóc cô.
"Em không sao chứ."
An ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng bệch cố gượng một nụ cười
"Chúng ta ra khỏi đây thôi." – Nam lo lắng đưa An ra khỏi nghĩa trang u ám này.
Trên đường đi, An cố bịt thật chặt tai mình lại. Nhưng dù cô có bịt chặt thế nào, thứ âm thanh ghê sợ kia vẫn vang vọng, rít lên từng hồi một.
"Đưa mình ra khỏi đây đi, mình đau lắm."
"Cậu bỏ rơi mình, cậu đáng ghét lắm."
"Tại sao lại là mình, tại sao mình chết, còn cậu lại sống vui vẻ như vậy."
Giọng nói cứ kề sát bên tai An, khiến cô như phát điên.
An vùng tay ra khỏi Nam, hét lên.
"Em không chịu được nữa rồi, thật sự không chịu được, xin lỗi anh, xin lỗi anh."
Nói rồi, cô lao ra mặt đường đầy xe qua lại, ánh mắt tuyệt vọng.
Nam hoảng hốt, không suy nghĩ nhiều, anh lao nhanh theo An, kéo cô lại, bảo hộ cô thật chặt trong lòng như anh vẫn làm.
Chiếc xe ô tô bị bất ngờ không kịp phanh lao mạnh vào cặp trai gái trên đường.
Dù bị chiếc ô tô tông mạnh, Nam vẫn kiên trì ôm chặt An trong lòng, đến khi cả hai đều ngã nhoài xuống mặt đất mới chịu buông cô ra.
Trên đường, giao thông tắc nghẽn, máu chảy thành một đường dài ghê người.
Phía bên kia đường, cô gái nửa trên người bị dập nát, máu thịt hỗn độn, khóe môi nhếch một nụ cười quỷ mị, giọt nước mắt từ đôi mắt hằn những tia máu đỏ ngầu rỏ xuống.
"Cuối cùng, chúng ta không ai được hạnh phúc."
Đám người xúm lại, chen chúc nhau, tò mò, sợ hãi nhìn cặp trai gái trước mặt, họ thi nhau bình luận.
Tiếng người xúm xít vang lên bên tai, là âm anh của con người, không phải âm thanh đáng sợ kia, An yếu ớt mở mắt, đối diện cô, Nam nằm trên vũng máu, nhắm mắt im lìm.
"Cô gái kia mở mắt kìa." – tiếng nói rõ ràng truyền đến tai An.
Mặc kệ những tiếng nói ấy, và cả bóng hình luôn ám ảnh cô suốt một tháng nay ở con đường đối diện kia. An khẽ gọi, giọng nói chất chứa tình yêu, và cả tội lỗi.
"Nam."
Nghe tiếng gọi thân yêu, đôi mắt nhắm lịm chậm rãi, nặng nhọc mở ra.
"Anh muốn... cho em ... một bất ngờ ở cánh đồng... cỏ. Xem... ra không thể rồi."
Nụ cười cuối cùng hiện lên trên môi Nam, sau đó vụt tắt, đôi mắt anh cũng nhắm nghiền.
An nhìn anh, khó khăn nở nụ cười đáp trả.
"Không, em sẽ đến... em sẽ đón nhận bất ngờ ấy."
An chống tay, gắng đứng dậy, máu từ trán chảy xuống, ấm nóng trào vào mắt, không gạt đi dòng máu ấy, An loạng choạng bước đi trên đường, mặc kệ can ngăn từ mọi người.
Đông đến, gió lạnh ùa về, từng làn gió nhẹ nhàng phất qua mái tóc ngắn của An. Dáng người nhỏ bé mỏng manh của cô bồng bềnh trong gió, cô độc...giữa cánh đồng cỏ may bất tận. Đây chính là bất ngờ mà Nam muốn dành cho cô, cánh đồng cỏ may cắm đầy chong chóng. Gió thổi, chong chóng quay, quay mãi, quay mãi. Đưa tay ôm lấy chính mình, An bật cười tê dại. Tiếng cười vang vọng khắp không gian... rồi lại vọng lại trái tim héo mòn của cô.
Lạnh... lạnh quá.
An siết mình lại chặt hơn.
"Nam, em lạnh quá."
Nhưng dù cô có siết mình mạnh đến đâu, cái lạnh vẫn bao chùm,... rất lạnh. Cả người An run lên từng hồi. Cỏ heo may lung lay trước gió khẽ quệt qua đôi tay mềm yếu của cô, mơ hồ cũng có thể thấy vết xước nơi cây cỏ ấy quệt qua.
"Nam, ôm em đi, ... ôm em đi, chỉ cần anh ôm, em sẽ không lạnh nữa, ... sẽ ấm áp trở lại."
Trên cánh đồng hoa cỏ may, bóng hình mờ nhạt của người con trai bỗng xuất hiện sau lưng cô, khuôn mặt chàng trai nhợt nhạt không chút huyết sắc, dù vậy trên môi anh vẫn nở một nụ cười yêu thương. Anh đưa tay, bao trọn thân thể nhỏ bé, mỏng manh của An.
Nhanh chóng cảm nhận được ấm áp, trên môi An nở một nụ cười hạnh phúc.
"Nam, em không còn lạnh nữa rồi."
Đúng lúc ấy, một cơn gió ập tới, kéo hình bóng mờ nhạt của chàng trai kia đi... tan biến.
An từ từ sụp xuống, cô độc ngã khuỵu giữa biển cỏ may.
"Nam, bây giờ em có thể gặp anh rồi."