"Đàn bà khi yêu là đang mơ về một cuộc sống mới. Đàn ông cặp bồ là mong muốn người tình làm cho cuộc sống của mình thêm thi vị" Tôi hay nghĩ về cái triết lí mà Kiên đưa ra cho tôi như thế. Có đúng không nhỉ? Tôi khâu nên chiếc túi tình yêu bằng những sợi chỉ thông minh, bằng vòng tay tuổi thanh xuân đầy mãnh liệt để nhốt anh. Nhưng có lẽ những chất liệu đó không đủ bền chặt. Tình yêu cho một người đàn ông có vợ khiến tôi không còn thấy sự thông minh của mình ở đâu nữa, tuổi thanh xuân thì đang đi qua từng ngày. Và chiếc túi tình yêu ấy không còn đủ sức để giữ anh ở lại nữa. Sau nhiều đêm gặm nhấm nỗi cô đơn, tôi mới mơ màng hiểu ra điều đó.
"Anh về đi, em không sao mà!" đó là câu đầu tiên và cũng là câu cuối cùng tôi nói với anh ở trước cổng nhà tôi, sau hơn ba ngày không gặp, kể từ hôm trời mưa đó. Quay lưng lại rồi, tôi vẫn nhận ra gương mặt anh sọp đi hẳn, râu không cạo. Tôi biết anh vẫn đang nhìn theo tôi, từ bên ngoài cánh cổng sắt. Đóng cửa lại, tôi ngồi vào một góc giường, ôm chặt chiếc gối trong lòng và nước mắt bắt đầu lăn qua má. Có gì đó nghẹn cứng nơi ngực. Tôi khóc thành tiếng, khóc nức nở.... Tôi biết rằng anh sẽ không quay lại.
Tôi lấp đầy khoảng trống những chiều không có anh bằng những tối đi shopping, đi ăn; có thể là chỉ một mình hoặc cùng Kiên và một hai đứa bạn thân. Tôi nhận ra là anh không chỉ lấy đi tình yêu nơi tôi mà còn lấy đi cả sự trẻ trung sôi nổi của tôi nữa. Những cuộc gặp với bạn bè giúp tôi nhận ra điều đó. Hay tại tôi chưa vượt qua được trạng thái buồn khi không còn anh ở bên? Tôi cũng không biết . Mỗi khi rời khỏi bàn làm việc, tôi lại nhận thấy khoảng trống trước mặt mình mênh mông quá. Mỗi khi trở về nhà, dù đang tỉnh táo hay chếnh choáng hơi men, tôi vẫn nhận ra anh trong những hình ảnh quen thuộc ở căn phòng tôi ở. Và tôi khóc.
“ Ngày mai Thuỳ có muốn đi chơi vườn hoa cải không?" Kiên hỏi khi đang trên đường đưa tôi về nhà. " Mai á?" - Tôi hỏi, không dấu nổi sự thờ ơ. " Ừ, ngày mai. Bây giờ hoa cải đang nở nhiều lắm, Thuỳ vẫn ao ước thế mà!" Kiên vẫn rất hiểu tôi, vẫn nhớ những gì tôi thích. Nhưng có một điều Kiên không nhớ, đó là khi tôi muốn được chạy nhảy trên một cánh đồng hoa cải vàng rực là lúc còn 20 tuổi. Hai mươi tuổi, tôi chưa biết rằng trên đời có anh. Hai mươi tuổi tôi chưa biết thế nào là tình yêu. Hai mươi tuổi, tôi chưa bao giờ phải khóc vì một người đàn ông. " Không Kiên ạ, Thuỳ mệt lắm! Ngày mai thứ Bảy, Thuỳ sẽ ngủ đến chiều luôn!" Kiên im lặng. Tôi đề nghị Kiên để tôi xuống ở đầu ngõ, dù tôi biết Kiên không thích thế.
Tôi ngỡ ngàng nhận ra anh đang đứng trước cổng nhà tôi. Sự ngỡ ngàng làm tôi đứng chết trân còn tim thì đập loạn xạ trong lồng ngực. Anh bước tới và ôm chặt lấy tôi. Cảm nhận hơi ấm quen thuộc của anh làm con tim tôi tan chảy. Cố ngăn cho dòng nước mắt không rơi, tôi đứng thẳng trước mặt anh, đặt hai tay lên cánh tay anh mỉm cười: " Anh này, em không sao đâu mà, thật đấy! Em vừa đi chơi với các bạn về, vui lắm!". Bản thân tôi cũng không hiểu được tại sao tôi có thể nói với anh bằng một giọng trôi chảy như thế. Anh nhìn tôi từ trên xuống dưới, qua bên phải, bên trái, như thể sau hai tuần không gặp, tôi có thiếu đi phần nào trên cơ thể không vậy." Em ổn thật chứ?" - Câu hỏi này thì lại làm tôi ghét rồi. Nếu như là trước kia, chắc tôi lại hét lên với anh, nhưng bây giờ, tôi rất kiềm chế.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, trong ánh sáng không rõ ràng của ngọn đèn đường từ xa hắt lại, tôi thấy mắt anh như có nước. " Thật mà, anh không thấy là em rất bình thường đấy sao? Ngày đi làm, tối đi học và đi chơi với bạn? Như thế là rất ổn còn gì?". "Anh rất mong là như vậy!" . Câu nói của anh vẫn thế, giọng điệu của anh vẫn thế. Cái gịong điệu mà đôi khi có thể làm người khác phát điên lên vì tính điềm tĩnh, đủng đỉnh của nó. " Anh chỉ qua xem em thế nào thôi!". " Vậy thì từ giờ anh không phải qua nữa đâu!" - tôi cười. Nếu là ngày xưa, câu nói của tôi tưởng như sẽ vỡ ra bởi nó mọng đầy những hờn dỗi, nhưng bây giờ, nó rất nhẹ. Tôi biết anh nói dối. Anh không thể chịu được sự thiếu vắng tôi trong mỗi ngày của anh, dù chỉ là một tin nhắn, một tiếng cười. Cũng giống như tôi thôi, hai tuần vắng anh, tôi không còn là tôi nữa.Nhưng anh hơn tôi, anh còn có một gia đình bên cạnh. Gia đình ấy cũng được xây nên bằng một tình yêu, cho dù nó chưa được trọn vẹn, thì vẫn là một bến đỗ bình yên cho anh lúc trở về...
Chia tay anh, còn lại một mình, tôi thấy đêm dài quá!
Một chút lưỡng lự, tôi tháo chiếc sim điện thoại đang dùng ra, thay bằng một chiếc sim mới. Chỉ vài giây trước, sau lệnh coppy tất cả các contact, sau một chút đắn đo, tôi delete tên anh. Có một cảm giác thoáng chạy qua làm tim tôi hơi nhói lên.Tôi nhìn quanh, căn phòng đã được thu dọn gọn ghẽ. Các đồ dùng cá nhân đã được đóng gói, chỉ còn những đồ lớn thì chờ người tháo ra. Ngày mai tôi sẽ chuyển nhà. Ý tưởng này đến trong đầu tôi rất nhanh nhưng rồi tôi lại phải trăn trở rất lâu mới quyết định đuợc.Tôi sợ sự dịch chuyển sẽ làm tan vỡ đi mất những dấu ấn về anh. Nhưng thực sự tôi cần phải quên. Tôi không thể tiếp tục ở đây để mỗi ngày phải tiếp tục đối mặt với những ảo ảnh về anh - quen thuộc đến mức đã hằn sâu trong từng trang ký ức. Việc tìm thuê nhà đã rất khó khăn nhưng cuối cùng tôi cũng tìm được một căn hộ phù hợp ở phía đầu bên kia thành phố. Tôi định dùng sự thay đổi này để xoá bỏ hoàn toàn anh trong tôi. Nếu ở lại, tôi không thể chịu đựng đuợc những phút cô đơn khi nghĩ rằng anh vẫn còn đồ cá nhân mà không đến lấy, anh biết tôi đang ở đây mà không ghé qua. Tôi hi vọng sự thay đổi này là liều thuốc để vết đau trong tôi lành dần, không nhức nữa.
Nhưng mọi chuyện cũng không dễ như thế. Tôi chỉ quên qua một đêm ngủ say vì mệt, qua một sáng thức giấc mở toang cửa sổ đón nắng ngày mới, và khi một mình đối mặt với những việc rất cần bàn tay của một người đàn ông, khi bị chiếc búa đóng đinh đập vào tay, tôi oà khóc nức nở. Hơn ai hết, tôi biết nước mắt này không phải vì vết đau của búa, mà ở đâu đó trong tâm hồn tôi, trong trái tim tôi có một nỗi đau của của sự hờn tủi. Tôi cần sự giúp đỡ, và tôi gọi cho Kiên khi giọng vẫn còn ngấn nước.
Kiên đến, vẫn không giấu nổi sự kinh ngạc, dù lúc tôi nói địa chỉ qua điện thoại Kiên đã rất ngỡ ngàng. Tôi biết Kiên đã lao xe trên đường nhanh lắm.
"Thay đổi cũng tốt Thuỳ ạ!", Kiên nói khi hai đứa kê ghế ra ban công nhìn ra phía xa thành phố. Để khoan đục, treo lắp một số thứ, tôi và Kiên đã mất gần một ngày với bữa trưa tạm bợ bằng hai cốc mỳ.
Tôi im lặng. Tôi không chắc chắn nhưng tôi cũng hi vọng lời Kiên nói có thể đúng. Phía chân trời xa, một ráng đỏ vạch lên nền trời sẫm in bóng những toà nhà cao tầng của thành phố. Hoàng hôn rồi đấy. Tôi cũng hi vọng bằng sự đổi thay này, nỗi nhớ sẽ ngủ yên trong tôi, đừng thức dậy dẫu qua đêm này, bình minh lại tới.
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: