Gạt nhẹ đi lớp giấy bông phủ trên ghế, đứa bé ngối xuống một chiếc ghế gỗ màu nâu nhạt bên cạnh chiếc bàn nhỏ xinh xinh mang hình dáng một gốc cây. Nó hồi hộp chờ bà béo…
Và rồi bà béo đã chú ý tới nó, một cái nheo mày nhanh chóng lộ ra trên trán bà khi nhìn vào bộ dạng lôi thôi, nhếch nhác của nó.
- Không được xin xỏ gì ở đây đâu nhóc con! – Bà béo hắng giọng.
Riêng những lời này đứa bé không ngạc nhiên bởi với nó, những lời nói đó là một món ăn thường xuyên. Nó ngoan ngoãn trả lời:
- Dạ , cháu đến để mua bánh ạ.
Vết nhăn của bà béo nhanh chóng biến mất, thay vào đó là cái nhìn sâu hoắm, ngạc nhiên…
- Gì... ơ.. cháu mua bánh à? – Bà béo hỏi.
- Dạ .. – đứa bé đáp - ... cháu muốn mua 1 cái ạ.
- Ờ..thì... thôi được... Vậy cháu muốn mua cái nào ? – Bà béo hơi ngờ vực, nói.
Đứa bé mạnh bạo đứng lên, chỉ tay vào cái bánh mơ ước của nó...
- Cái đó à .. – Bà béo hỏi lại, nhìn nó chằm chằm - ... Cháu có tiền không đấy?
Đứa bé nhoẻn miệng cười, lôi cái bọc ni lông cục tiền lẻ của mình, cẩn thận để lên trên mặt kính.
- Dạ.. 30 000 phải không bà ?... – Nó hỏi lại.
Bà béo nhìn vào cục tiền trên mặt kính, đột nhiên cảm thấy thật thẹn thùng, không trả lời.
Đứa bé lo lắng, nó vội nói:
- Không đủ hả bà...? – Mặt nó ngơ ngác trông đến tội nghiệp …
- Không, không.. đủ mà cháu.. – Bà béo xúc động đáp lại.
Đứa bé ngây ngất trước câu trả lời, nó sung sướng nhận ra khoảng cách một lớp kính của nó với cái bánh kia sắp được xóa tan. Chỉ một lát nữa thôi, nó sẽ được thưởng thức cái bánh mơ ước, được cắn ngập răng vào lớp ga tô kia... Ấy không – nó tự gạt đi – phải ăn từ từ thôi không hết thì sao... Mới nghĩ đến đó thôi mà nó đã phải nuốt nước miếng.
“Vụtttt..” – Một cái bóng chạy thật nhanh qua trước mặt tiệm khi nó vẫn còn đang mải mê nghĩ. Bà béo và cả nó đều giật mình ngước ra, và nhận ra cái dáng của thằng Năm “liều” đang hùng hục chạy như vớ được vàng.
Đứa bé ngạc nhiên nhìn theo nó trước khi chính nó cũng la toáng lên, cục tiền nó để trên mặt kính đã biến mất!
Chỉ trong thoáng chốc mà với nó mọi thứ như tối đen lại. Khoảng cách 1 tấm kính lại chợt trở nên xa vời tới thế…
- Không! Trả tiền cho tao! – Nó hét lên và lao vụt ra ngoài đuổi theo thằng Năm “liều”.
Bà béo gọi với nó cái gì đó khi nó đuổi theo thằng Năm, nhưng nó không nghe rõ và cũng không thể nghe rõ bởi nó cần lấy lại cục tiền kia, cục tiền để thực hiện giấc mơ của nó...
Thằng Năm liều chạy nhanh như sóc, nhưng nó cũng không kém, nó lì lợm bám theo thằng Năm tới mấy con phố trước khi dừng lại, thở hồng hộc khi dồn được thằng Năm ra một bãi phế thải.
- Trả tao đây! – Nó lau vụt đi dòng nước mắt trào ra, chảy dài trên gò má mình, cương quyết nói.
Thằng Năm cũng thở hổn hển, nhưng nó nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh và táo tợn của mình, cái tính cách mà một đứa trẻ 10 tuổi như nó đã bị buộc phải có để sinh tồn.
- Mày muốn ăn đòn à? – Năm “liều” gằn giọng.
Đứa bé hơi run run, nhưng với nó, lúc này không phải là lúc cho sự run sợ.
- Trả tao đây! – Nó cương quyết.
Năm “liều” không nói nhiều , nhanh chóng thụi cho nó một đấm vào ổ bụng . Nó đau đớn gục xuống và loạng choạng khi nhận 1 cái tát của thằng Năm .
- Thằng oắt này, còn muốn lấy lại không ? – Năm “liều” quát.
Đứa bé bật khóc, nhưng nó không lùi lại mà lẳng lặng đứng dậy, lao vào Năm liều với tất cả sức mạnh của mình. Và cả hai đứa ngã dúi dụi xuống nền đất bẩn, quần nhau tơi tả… Giờ thì cái áo bông của nó đã rách bươm hết, nhưng nó chẳng còn quan tâm tới nó nữa, ngay cả những vết bầm mà thằng Năm liều đấm đá với nó cũng chẳng quan trọng nữa, nó chỉ biết dồn sức và tấn công đối thủ của mình. Năm “liều” tức tối, thụi nó vài cái trời giáng bằng cây gậy gỗ nó vớ được trên đất. Nhưng hôm nay nó chợt trở nên lì lợm vô cùng. Và, đột nhiên, nó, bằng tất cả những sức mạnh có thể, ôm chặt lấy Năm “liều”, cắn mạnh vào bả cánh tay đang cầm tiền của nó.
- Á.. bỏ tao ra ! – Năm “liều” rú lên đau đớn .
Nó dồn sức đập bôm bốp cái thanh gỗ vào lưng đứa bé. Nhưng đứa bé không bỏ ra. Nó nén đau mà cắn mạnh hơn nữa.
- Á... - Năm “liều” hét ầm ĩ - .. bỏ tao ra.. trả tiền mày đây.. bỏ tao ra.. – Nó quẳng vội cái cục tiền xuống đất.
Đứa bé nhận ra điều đó. Nó nhả tay thằng Năm ra mà ngã xoài xuống đất, bùn bắn cả lên mặt, nhưng bàn tay nó, siết chặt 30000 tiền lẻ của mình, sung sướng cười to. Năm “liều” ngay lập tức bỏ chạy với cánh tay rướm máu từ vết cắn sâu hoắm ..
Nửa tiếng sau, đứa bé quay lại cửa hàng bà béo. Lần này nó sẽ cẩn thận, nó sẽ không để bất cứ ai lấy mất số tiền này của nó nữa, nó phải thực hiện ước mơ của mình, chiếc bánh năm mới!
“Leng keng”.– cái chuông gió lại kêu lên lần nữa…
Bà béo quay lại và ngạc nhiên nhìn đứa bé, với bộ mặt thâm tím và quần áo dính đầy sình đất…
- Bà vẫn bán cho cháu chứ ạ? – Đứa bé lễ phép nói, giọng nó run lên vì lạnh, nhưng vô cùng cứng cỏi.
- Cháu.. – Bà béo ngạc nhiên.
- Cháu lấy lại được tiền rồi .. – đứa bé nhoẻn miệng cười - .. bà bán cho cháu cái bánh đó nhé… Tiền cháu gói trong giấy ni lông kĩ lắm, nó chỉ bẩn cái giấy bọc thôi, cháu cởi ra là sạch hết ý ạ.
Nói rồi, nó vội vã cởi sợi dây cuốn quanh bọc tiền của mình nhưng một đôi bàn tay ấm áp đã ôm lấy bàn tay nó, ngăn nó lại. Bà béo khuỵu xuống, dùng đôi bàn tay trắng, sạch sẽ của mình ôm lấy bàn tay đen đuốc, bẩn thỉu của nó, siết bọc tiền vào tay nó …
- Cháu đã trả tiền rồi nhóc à.. – Bà nói.
- Dạ ? .. – Đứa bé ngạc nhiên kêu lên - .. cháu đã trả đâu ạ..
Bà béo mỉm cười, đưa cho nó một hộp nhựa trong suốt mà trong đó là chiếc bánh thơm phức, ngọt ngào ngay từ cái nhìn đầu tiên với đứa bé.
- Cháu đã trả rồi… – Bà béo nhắc lại - ... cháu đã cho đứa ăn trộm đó một bài học, không dám lấy tiền chỗ bà nữa, vậy là cháu đã trả rồi..
- Dạ.. cháu.. cháu chỉ cố lấy lại tiền của mình thôi mà – Đứa bé ú ớ thú thật..
Nhưng bà béo chỉ xoa đầu nó rồi đứng dậy, quay ra tiếp đãi các vị khách của mình sau khi nở với nó một nụ cười nhân hậu ..
Đứa bé sững sờ, và chợt nhận ra con người không phải tất cả đều lạnh lẽo như cơn mưa kia. Nó sung sướng bước ra ngoài cửa hàng, men theo đường ray cũ để về “nhà”… Cơn gió cắt da cắt thịt vẫn rít lên trong không khí, nhưng nó đã bị đẩy lùi hoàn toàn bởi vị ngọt từ chiếc bánh mềm, thơm phức trên tay nó, chiếc bánh năm mới!
… Ngày mai rồi sẽ ra sao, nó cũng không biết, nhưng nó biết dù đó có tối tăm thế nào, thì nó cũng đã sẵn sàng đón nhận…
Và câu chuyện của cuộc đời nó rồi sẽ ra sao, một phần do chính các bạn viết tiếp…
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: