‘Thương nhau hãy quay về
Yêu nhau hãy quay về
Về ngồi sát kề
Nhẹ làn tóc thề
như ngày đầu tiên
Thế nhé dấu yêu
Có nhớ đến nhau
Về đây đón đưa
Về nghiêng nắng mưa
Cho anh thương lại
Cho em yêu lại
Cho ta mơ về bình yên.’
Khi mình bước vào lại, anh Thiên đã đứng đợi ở sau cửa. Anh nhìn mình lo lắng hỏi khẽ: ‘Em ổn chứ ?’. Nhìn anh, tự nhiên tuyến lệ của mình hoạt động trở lại sau bao nhiêu cố gắng nuốt nước mắt vào trong. Và rồi mình bỏ chạy ra ngoài, không cần biết anh ấy có chạy theo không, cũng không cần biết các chị khi biết chuyện này sẽ đặt cho mình một danh sách câu hỏi thật dài.
Và chẳng cần phải đợi quá lâu để biết được câu trả lời, mình đã trông thấy anh Thiên đứng ở gần đó đảo mắt tìm mình, trên tay anh là túi khăn giấy nhỏ. Nhưng…
Giờ mình ngồi đây, tự hỏi: Liệu khi đó mình bước ra, chuyện gì sẽ xảy đến ?
P.S: Khang à! Giờ thì em biết rồi, biết vì sao mình lại có cảm giác gần gũi với anh Thiên như vậy. Hóa ra là vì anh ấy rất giống anh, giống từ thói quen đến tính cách. Anh có nghĩ em tệ quá không, khi dạo gần đây viết về anh ấy quá nhiều trong Nhật ký yêu thương của mình ? Em không biết nữa. Giả như em yêu anh ấy, anh ở nơi xa kia có tha thứ cho em không?”
Tôi đã ngỡ ngàng thật sự khi đọc đến con chữ cuối cùng mà Thụy Hân ghi. Điều tôi lo sợ, chẳng lẽ lại là sự thật? Và nỗi đau khi xưa, chẳng lẽ Thụy Hân bé nhỏ của tôi lại phải chịu đựng thêm 1 lần nữa? Thượng Đế quả thật thích trêu con người ta…
Nhật ký, ngày… tháng… năm…
“[…]
P.S: Khang à! Hôm nay lúc em đang ngồi vẽ, có một con bướm rất đẹp và to bay vào nhà. Em nghe người ta nói, người chết đi rồi có thể sẽ hóa thành bướm. Vậy nên theo một phản xạ nào đó, em đã lắp bắp gọi anh, rồi em còn ngốc nghếch nói: “Khang… có phải anh hóa bướm bay về với em không? Nếu phải thì anh đến đậu lên vai em đi…”, nhưng con bướm ấy chẳng đến đậu lên vai em anh à ! Đến lúc ấy em mới nhận ra, đã hơn 2 năm rồi còn gì. Có lẽ bây giờ… anh đã đầu thai làm một con người khác rồi…”
Khang là một chàng trai tốt, tốt từ bên ngoài lẫn bên trong. Anh gặp Thụy Hân vào một ngày Mưa đầu Hạ bắt đầu rơi. Khi Hân đang lo lắng nhìn đồng hồ vì sợ muộn giờ đi học trong một mái hiên cũ thì Khang đến, đưa cho cô chiếc ô trong suốt rồi cười nói: “Ông Trời bảo tôi đem chiếc ô này xuống cho em đấy. Mau cầm rồi nhanh về đi, kẻo tí Mưa sẽ lớn hơn”. Nói rồi Khang bỏ đi lên chiếc xe hơi màu đen gần đó, mặc cho Hân vẫn còn đang ngẩn ngơ không hiểu chuyện gì. Vài ngày sau, Hân gặp lại Khang trên 1 diễn đàn, nhưng vì cả 2 chẳng biết mặt nhau nên không biết là đã gặp nhau từ trước.
Thời gian cứ thế trôi đi, từ những câu chuyện xã giao đến những điều nho nhỏ của bản thân, Khang và Hân ngày càng thân với nhau hơn. Rồi cuối cùng cũng đã đến ngày Khang hẹn gặp cô, chỉ để làm một việc, là thổ lộ tình cảm bấy lâu nay của mình.
Ngày gặp nhau, cả 2 ngỡ ngàng đến chẳng nói được lời nào với nhau, vì nhận ra mình đã gặp đối phương trước đó rồi. “Như định mệnh kỳ diệu vậy !”, Hân đã viết thế vào Nhật ký của mình. Và có lẽ vì 2 chữ “định-mệnh” đó, mà tình cảm của cả 2 ngày càng lớn, ngày càng sâu và rộng. Rồi chẳng mấy chốc đã đến ngày kỉ niệm 2 năm Khang và Hân chính thức quen nhau. Khang hẹn Hân ra một nhà hàng rất đẹp do chính anh mở muốn gây bất ngờ lớn cho cô. Và đúng như những gì mong đợi, Hân đã thật sự hạnh phúc vào ngày hôm đó. Trớ trêu thay, niềm hạnh phúc ấy, quá ngắn ngủi…
Khang ra đi mãi mãi, bỏ Hân lại với niềm hạnh phúc không trọn vẹn. Cũng vào ngày Mưa đầu Hạ rơi buồn bã.
Hạnh phúc có màu gì và mùi vị ra sao, mà chưa một lần Thụy Hân được cảm nhận trọn vẹn?
Nhật ký, ngày… tháng… năm…
Kể từ hôm Thụy Hân đến tìm tôi, tôi vẫn chờ những dòng Nhật ký tiếp theo của cô, nhưng chẳng có. Cô giấu tôi sâu trong ngăn kéo nên tôi chẳng thấy được những gì đang diễn biến xung quanh mình. Rồi hôm qua, cô đến tìm tôi, nhưng chẳng kịp ghi dòng nào, chị cô đã gõ cửa phòng khe khẽ và bước vào…
_ Hân! Chị em mình nói chuyện chút đi. Chị có chuyện muốn hỏi em…
Tôi thấy Hân như muốn tránh, nhưng rồi cô cũng đồng ý. Hân ngồi xuống cạnh chị mình, nhẹ nhàng hỏi:
_ Có chuyện gì thế chị?
_ Cũng… không có gì… Chỉ là chị muốn hỏi em… em đã yêu Thiên rồi đúng không?
Thụy Hân khá bất ngờ. Nhưng cô vẫn bình tĩnh hỏi lại chị mình:
_ Nếu em nói yêu thì sao? Và không yêu thì sao?
_ Chẳng... sao cả. Mà chị hỏi em trước, em vẫn chưa trả lời.
Đâu đó tôi nghe thấy tiếng thở phào nhẹ nhõm của chị Hân, như chị ấy vừa bỏ xuống một gánh nặng vậy. Chẳng biết Hân có nghe không, nhưng cô bảo mệt, muốn nghỉ ngơi nên chị cô đành quay về phòng mình.
Tiếng cửa nhẹ khép lại. Hân chẳng đi nghỉ sớm vào giờ này, cô đến gần tôi, loay hoay định viết gì đấy, như đang cố gắng để mình không phải khóc. Nhưng, tiếc là dự định của cô đã thất bại. Hân khóc không thành tiếng, nhưng có thể nghe thấy tiếng nấc rất lớn, từng giọt nước mắt mặn đắng rơi xuống. Có lẽ cô biết, mình đã có một hành động dối lòng, dối chị cô để rồi người đau nhất trong chuyện này, vẫn là cô. Nhưng cô biết, biết chị mình yêu Thiên và cô, là người đến sau, là người phải từ bỏ.
Khi yêu một ai đó không thể yêu, nỗi đau ấy lớn biết bao nhiêu. Vì sống và được yêu một ai đó, là niềm hạnh phúc rất lớn!
Nhật ký, ngày... tháng... năm...
1 tuần trôi qua kể từ ngày tôi nghe được cuộc nói chuyện giữa Thụy Hân và chị cô. Hôm qua khi Thụy Hân đang sửa mấy bài viết của các cộng tác viên thì chị cô xông vào. Chẳng kịp để Hân hỏi có chuyện gì, chị cô đã lớn tiếng hỏi
Tại sao... tại sao em lại từ chối lời tỏ tình của Thiên chứ?
Tôi ngỡ ngàng trước câu hỏi đó của chị Hân, cứ ngỡ mình đang buồn ngủ nên nghe nhầm. Nhưng khi trông thấy vẻ tránh né khó hiểu của Hân, tôi biết, rõ ràng là đã có chuyện gì đó.
Chị hỏi em, tại sao em lại từ chối lời tỏ tỉnh của Thiên? – chị Hân rít từng chữ qua kẽ răng mình.
Vì em không yêu anh ấy! – Hân lớn tiếng – mà chẳng phải lần trước em đã nói chị rồi sao? Chị bị làm sao thế?
Chị... – chị Hân lúng túng, nhìn cô như muốn khóc.
Em biết... chị yêu anh Thiên. Và khi trông thấy anh ấy đau khổ như vậy, chị cũng rất đau... – Hân tiến lại gần chị cô, nhẹ nhàng vỗ về - em xin lỗi vì đã làm cả 2 đau khổ. Nhưng... em không yêu anh ấy... em không thể... Chị phải mạnh mẽ lên! Bây giờ anh ấy rất cần chị bên cạnh...
Chị Hân ôm cô và khóc nức nở.
Nhật ký, ngày... tháng... năm...
“Gửi cho Thiên, chàng trai em đã “lỡ-yêu” dẫu biết là không-được.
Anh có biết không... Ngay lần đầu tiên gặp anh, em cứ nghĩ mình gặp lại Khang – người em yêu suốt gần 4 năm trời. Nhưng khi nhìn anh với chị em cãi với nhau những điều rất trẻ con, em biết anh là Thiên, chứ chẳng phải là Khang của em. Vậy mà, nhiều lúc chỉ có anh và em ngồi cạnh nhau, em đã muốn tựa vào anh cho vơi bớt nỗi mệt nhọc suốt bao nhiêu năm nay phải gắng gượng bước đi một mình. Vậy mà, nhiều lúc trông thấy tên anh trong danh bạ điện thoại của em, em đã muốn nhắn cho anh một cái tin, chỉ là để bảo: “Ngủ ngoan”. Vậy mà, cái hôm em trú ở nhà anh vì trời Mưa to, em đã định nói em yêu bầu trời xanh, là anh đó Lam Thiên, thay vì em đã hỏi anh có yêu bầu trời không. Em thật ngốc đúng không anh ? Thật ngốc khi cố phủ nhận tình cảm của mình với anh chỉ là những rung động chỉ vì anh giống Khang.
Nhưng khi nhận ra rồi, hình như... đã muộn. Vì người yêu anh trước, là chị e
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: