Ông cụ đưa mắt nhìn quanh ngôi nhà, từ tốn ngồi xuống sofa, chỉ tay vào Trình Thiếu Thần: "Ngồi đi.:
Thẩm An Nhược quen biết Trình Thiếu Thần cũng không phải chỉ trong một chiều, rất nhiều loại phản ứng của anh cô đã được chứng kiến, nhưng kiểu phản ứng bị động thì chưa bao giờ thấy, nhất là vẻ cười gượng gạo này. Ông cụ chẳng đếm xỉa gì tới anh, tươi cười quay về phía Thẩm An Nhược: "Cháu là..."
Trình Thiếu Thần mím chặt môi, vốn không muốn trả lời, ông cụ ngồi trên ghế cũng chỉ nhìn về phía cô. Thẩm An Nhược cảm giác đầu mình tê rần, ông cụ này và Trình Thiếu Thần có ngoại hình khá giống nhau, phong thái và cách nói chuyện lại y hệt, cô cũng đã lờ mờ đoán ra người này là ai. Trình Thiếu Thần có thể lờ ông đi, nhưng cô thì không, đành ngượng ngùng trả lời: "Cháu là người dọn vệ sinh làm việc theo giờ."
Ông cụ cười thành tiếng: "Con đúng là sáng tạo, tìm một cô giúp việc trẻ trung, xinh đẹp, giúp tap ha một chén trà nhé." Thấy cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, ông chợt ngừng lại, sau lại bổ sung thêm, "Trà xanh, loại nào cũng được, nếu như không có thì cho ta nước lọc cũng không sao."
Thẩm An Nhược đi pha trà, tiện tay lấy cho Trình Thiếu Thần một cốc nước lọc, anh rất ít khi uống trà. Ông cụ hình như đang nói gì đó, giọng rất nhỏ, thấy cô ra liền ngẩng đầu lên mỉm cười hiền từ với cô, chỉ có điều nụ cười như ẩn chứa điều gì đó rất sâu xa: "Cháu làm cơm có đủ cho ba người ăn không?" Thấy Thẩm An Nhược gật đầu, ông liền ấn điện thoại: "Các anh đi ăn cơm đi, bốn mươi phút sau đón ta."
Cô bị kẹt ở giữa, cảm thấy vô cùng khó xử, đang định lấy cớ có việc để đi trước, thì Trình Thiếu Thần ngẩng đầu lên nhìn cô: "Nếu em có việc thì cứ về trước đi." Thẩm An Nhược thấy đúng như ý nguyện, toan đứng dậy, không ngờ ông cụ lại mở miệng: "Cậu hai Trình, gia giáo của cậu đâu hết rồi, bây giờ là mấy giờ rồi, cậu có thể để một cô gái bụng đói mà đi sao?"
Bữa cơm này xem ra chỉ có mỗi ông Trình Hưng Hoa là vui vẻ, thoải mái nhất. Cô chỉ làm hai món rau, thêm một canh, ngoài ra có sủi cả, thế mà lại được khen ngợi hết lởi:
"Rau cần tây xào rất vừa lửa."
"Măng tay xào thịt, cháu đã ướp qua với muối phải không, vị cũng rất ngon."
Thẩm An Nhược chỉ có thể khiêm tốn mà nhận lời khen của ông. Thực ra từ đầu đến cuối chỉ có mình ông lão nói chuyện, Trình Thiếu Thần không hề mở miệng xen vào.
"Thiếu Thần, mẹ con trước nay không nấu ăn, con có nhớ hồi có lần các con suýt bị ngộ độc không?"
"Con không nhớ."
"Sang tuần bớt chút thời gian về thăm mẹ con, dạo này mẹ con bị đau đầu, cả ngày cứ nhắc đến tên con khiến ta cũng phát bực."
"Sang tuần con đi công tác."
"Món sủi cảo này có vị giống món bánh mà bà con làm năm đó. Chậc, hôm nay là sinh nhật bà, chớp mắt mà bà đã đi được bao nhiêu năm rồi."
Cuối cùng Trình Thiếu Thần cũng mở miệng, nói một câu dài nhất trong suốt ba mươi phút trở lại đây: "An Khải sắp đóng cửa hay sao mà tự nhiên ngài Trình lại rảnh rỗi vậy?"
Thấy anh cuối cùng cũng chịu mở lời, ông lão lại cười: "Ta không hiểu, An Khải với con có liên quan gì đến nhau đâu, nếu nó sụp đổ thì con được lợi lộc gì?"
Trình Thiếu Thần cúi đầu tiếp tục cắm cúi ăn, vừa lúc tiếng chuông điện thoại vang lên bèn đứng dậy, quay người đi ra ban công: "Con đi nghe điện thoại."
Tiếp ...
Bàn ăn thiếu mất một người, áp lực bỗng giảm đi nhiều, thật ra thì mọi người đều đã no. Thẩm An Nhược thay xong quần áo, cảm thấy không còn khó xử như ban nãy. Trình Hưng Hoa cũng không làm khó cô, chỉ hỏi cô một vài câu về gia đình, nhà ở đâu, bố mẹ làm gì, trong nhà có những ai, không vạch trần lời nói dối ban nãy của cô, cũng không hỏi quá nhiều vấn đề riêng tư. Thẩm An Nhược không dám nói dối thêm đành thành thật trả lời.
"Thiếu Thần nhà chúng ta cái gì cũng tốt, chỉ là tính khí không được bình thường lắm, từ nhỏ đã không có cách nào nói được nó. Cháu chỉ cần mặc kệ nó là sẽ không bị nó bắt nạt."
Điều này là có ý gì đây, cha con nhà này thật khó đối phó. Thẩm An Nhược đang vắt óc nghĩ xem nên trả lời như thế nào thì Trình Thiếu Thần đã quay lại: "Ngài Trình, xe của ngài đang đợi ở dưới lầu rồi."
Thẩm An Nhược dọn dẹp phòng bếp, Trình Thiếu Thần ngồi dựa lưng vào sofa trong phòng khách, không hề có ý định động tay vào việc gì. Thẩm An Nhược cũng không cần anh giúp càng đỡ gây thêm phiền phức.
"Anh có thể nói với em là bố anh đến để em tránh đi mà." Thẩm An Nhược nghĩ lại chuyện ban nãy, có chút giận dỗi.
"Tại sao em phải tránh mặt? Cũng không phải là người em không thể gặp."
"Vừa rồi mất mặt quá, đã thế anh lại không giúp em giải vây."
"Em đâu có ngốc đến mức tình huống đó mà không đối phó được, chẳng nhẽ bao nhiêu năm làm việc của em là vô ích hà? Huống hồ anh cũng không biết nên giải vây giúp em kiểu gì nữa."
"Làm gì mà anh với bố anh cứ như thù địch vậy? Ông lớn tuổi rồi mà còn phải chăm lo chuyện của anh."
"Chậc, em bị bố anh mua chuộc rồi sao? Em phát hiện ra lấy lòng ông ấy tốt hơn là lấy lòng anh rồi hả?"
Thẩm An Nhược giả vờ không nghe thấy.
"Có điều, trước nay ông ấy đều không hài lòng với mấy người ở cạnh anh, hôm nay lại có thiện cảm với em. Này, em phải cẩn thận, đàn ông lớn tuổi càng đáng sợ hơn đấy, em ngốc nghếch thế, căn bản không phải là đối thủ của ông ấy đâu."
"Anh bị thần kinh hả!" Cô vừa rửa tay xong, cố ý vẩy nước vào người anh: "Có lẽ là do em vừa nông dân vừa thô tục, khác xa với mấy cô nàng tiểu thư đài các của anh trước kia, hợp với cách đáng giá của các cụ thì sao."
Trình Thiếu Thần cười phá lên, biếng nhác ngả người ra ghế: "Cái này là em nói đấy nhé."
Thẩm An Nhược dọn dẹp nhà bếp xong, không nhịn được quay sang anh: "Anh với bố giận nhau làm gì. Là người nuôi dưỡng anh, không phải kẻ thù của anh, anh không sợ bác bị anh làm cho tức giận mà sinh bệnh hả, lẽ nào anh không cảm thấy phiền lòng?"
"Đã nhiều năm rồi không nói chuyện với ông ấy, cũng quên mất cảm giác ở chung như thế nào rồi." Trình Thiếu Thần thở dài, "Có chút mâu thuẫn với ông, nhưng vẫn chưa giải quyết được."
"Cha con với nhau mà còn mâu thuẫn gì? Trừ phi ông ép anh học môn anh không thích, ép anh đi học trường anh không mong muốn."
"Còn gì nữa?"
"Hoặc là ông làm chuyện có lỗi với mẹ anh, anh thay mẹ trút giận? Cũng có thể... phá vỡ mối tình đẹp đẽ của anh?... Thậm chí không chỉ một lần?" Thẩm An Nhược bổ sung thêm.
Trình Thiếu Thần cười lớn: "Thẩm An Nhược, lúc em nói nhiều hóa ra lại đáng yêu như vậy, sao mà em thông minh thế, đoán ra mọi chuyện một cách chính xác."
"Trong tiểu thuyết và phim ảnh đều có những tình tiết như thế." Thẩm An Nhược nhìn anh đầy coi thường.
Hai người đi ăn ở một nhà hàng đúng vào giờ cao điểm nên phải đứng đợi một lúc lâu. Trình Thiếu Thần mất kiên nhẫn, đến nói chuyện điện thoại cũng có thể nhận ra anh đang tức giận.
"Không được... đây là mức thấp nhất rồi. Không, không cần thương lượng thêm gì cả, cứ như vậy đi... được rồi, vậy tôi sẽ chờ xem. Tạm biệt."
"Tôi với anh ta không có gì để nói. Anh bảo là tôi đã ra nước ngoài... Không cần chủ động liên lạc với họ, cứ để họ tự gọi lại, anh không hiểu rằng ai nóng vội trước sẽ rơi vào thế bị động sao... Vấn đề này có cần thiết phải hỏi tôi không? Tôi trả lương cho anh để làm gì?"...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: