chapter 322 :
Cho đến một hôm mùa hè nọ, đêm đó trời mưa rất lớn, và ông Hai sau một hồi chật vật đạp xe cũng có thể đưa được cô gái đến đầu ngõ:
-Vậy con chào bác nha… chà, trời mưa lớn quá !
-Con đem áo mưa vào theo đi, sẽ bị ướt đấy ! – Ông Hai đưa tay cởi áo mưa ra khỏi người.
-Sao được ? Bác còn đi tiếp nữa mà ? – Cô gái ngạc nhiên.
-Không sao, thân lính chịu nắng mưa quen rồi, có khi còn khỏe thêm ấy chứ, con cứ mang áo mưa vào đến nhà, bị cảm thì khổ ! – Ông Hai vừa nói vừa đưa tay vuốt nước trên mặt.
Nghe đến đây thì cô gái thoáng lộ vẻ xúc động, ngập ngừng nhận chiếc áo mưa từ tay ông Hai, cô gái nói:
-Vậy… sáng mai bác đến nhà con nhé, ở cuối hẻm này để… trả lại áo mưa… cho bác !
-Ừ, thế bác đi đây, con vào nhà cẩn thận ! – Ông Hai gật đầu rồi vội quay xe đi, không để ý ở đằng sau mình hình như cô gái đã không còn ở chỗ cũ nữa.
Sáng ra, ông Hai chở hàng ra chợ giúp vợ xong thì trở về nhà làm vài việc lặt vặt, nhưng đến khi ông lôi mớ củi vừa đem về hồi đêm thì chợt nhớ ra là sáng nay ông có hẹn đến nhà cô gái nọ. Vậy là ông lại lọ mọ đạp xe đi sau khi việc nhà đã xong xuôi.
Con đường sau mưa khá ẩm ướt và có nhiều lá bạch đàn rơi rụng, dù mặt trời ló dạng đã đủ đưa những tia nắng trong veo xuyên qua từng tán lá cũng vẫn không làm mất đi nét vắng vẻ, tịch mịch của khu rừng. Ông Hai sau một hồi theo sự hướng dẫn lúc đêm qua của cô gái đã tìm được đến căn nhà tranh lụp xụp nằm ở cuối đường. Đựa xe đạp vào một gốc cây bạch đàn, ông định đưa tay gõ cửa thì chợt nhận ra nhà tranh vách nứa thì làm gì gõ cửa được, bèn cất tiếng gọi:
-Có ai ở nhà không ?
-……… !
-Có ai… đang ở nhà không ?
-……………. !
Gọi thêm vài lần nữa mà vẫn không có ai trả lời, ông tặc lưỡi quay đi chuẩn bị về lại nhà thì cánh cửa bật mở, và trước mắt ông là một bà cụ già bị khòm lưng:
-Chú… chú tìm ai ? Khụ…khụ…. !
-Chào dì, con tìm… tìm con gái dì ! – Ông Hai trả lời, sực nhớ ra là ngần ấy thời gian hằng đêm mà ông vẫn chưa hề biết tên cô gái.
-Nhà này… tôi sống một mình thôi, làm gì có ai nữa… ! – Bà cụ già thắc mắc, vẻ như đã hơi bị lãng tai.
-Lạ vậy ? – Ông Hai giật mình sửng sốt. – Rõ là con gái dì bảo nhà nó ở đây mà !
Bà cụ già lúc này đã nghe rõ hơn, liền ngước mắt nhìn ông Hai thảng thốt:
-Con gái tui…. Chú gặp nó khi nào ?
-Mới tháng trước thôi, ủa… con bé không kể gì với dì à ? – Ông Hai lại càng ngạc nhiên hơn nữa.
-Chú… thiệt là gặp nó rồi à ? – Bà cụ run rẩy.
-Dì nói lạ vậy ? Tui không gặp sao biết nhà con bé ở đây, nó bảo tôi qua đây để trả lại cái áo mưa mà ! – Ông Hai lúc này đã ngờ ngợ về những gì bà cụ già đang nói.
Khẽ lắc đầu không đáp, bà cụ đẩy cửa để ông Hai bước vào nhà, và chỉ tay lên phía tường đối diện, khổ sở nói:
-Con gái tui… chết cũng hơn hai năm rồi, nó bị… đá đè trong lúc vào phố mua thuốc cho tui, đây là bàn thờ của nó !
Vừa nghe thế thì ông Hai giật mình nhìn lên bàn thờ, trên đó quả thực là có di ảnh của cô gái với khuôn mặt giống hệt như cô gái mà ông Hai vẫn gặp từ trước giờ. Nhưng điều làm cả ông Hai và bà cụ già ngạc nhiên, không, phải gọi là bàng hoàng hơn cả đó là… chiếc áo mưa màu xanh của ông Hai cho cô gái mượn hồi đêm lúc này đang nằm chỏng chơ trên bàn thờ.
Di ảnh cô gái như đang cười, nét cười ma mị yêu quái, và chiếc áo mưa hãy còn ướt nước… Bức di ảnh ấy nhìn ông Hai… vẫn đang nhìn…
-Chở con về… kẻo mẹ con mong…. Là những gì cuối cùng mà con bé nói khi được người ta đến cứu… nhưng đã quá muộn… tội nghiệp nó chết trẻ… mà vẫn còn lo cho tôi ! – Bà cụ già khóc rấm rứt.
Ông Hai lặng người đi trước bức di ảnh của cô gái và lời than khóc của người mẹ già đau yếu, và cả trước chiếc áo mưa của mình…
Nửa tháng sau, khi ông Hai đã hoàn hồn trở lại thì mới dám tiếp tục đạp xe vào rừng đốn củi, âu cũng vì kinh tế gia đình nên dù có sợ đến mấy, ông cũng phải cố gắng. Con đường từ nhà đến chỗ cô gái đứng đợi mọi hôm đều rất ngắn, nhưng sao hôm nay ông Hai có cảm giác nó như bị kéo dài ra vô tận. Tránh không hướng mắt mình nhìn về gốc cây bạch đàn ấy như một thói quen, ông Hai nhắm tịt mắt mình định bụng sẽ đạp xe thật nhanh để không phải gặp “cô ấy”.
-Bác ơi… con nè… !
Ông Hai loạng choạng suýt ngã xe khi nghe thấy tiếng gọi của cô gái, và lúc này thì cô ấy rất nhanh đã vụt đến sau xe ông, tủm tỉm cười hờn dỗi:
-Mấy hôm nay bác đi đâu vậy, làm con đứng đợi hoài…. !
-Ừ… không…. ! – Ông Hai lắp bắp, có lẽ đã phát hiện ra vừa rồi cô gái đi nhanh đến cỡ nào.
-Nhanh nào bác, chở con về kẻo mẹ con mong ! – Cô gái nhắc lại câu nói quen thuộc.
Nếu là lúc bình thường, ông Hai sẽ đạp nhanh theo lời cô, nhưng hôm nay, cái câu nói “ chở con về kẻo mẹ con mong “ hệt như một thứ âm thanh vọng lại từ cõi âm, nó khiến guồng chân đạp xe của ông nặng nề như đeo đá. Ông Hai lúc này đã sợ chết khiếp nhưng vẫn không biết phải làm gì, chỉ lầm lũi đạp xe vô định.
Được một lúc sau, cô gái đập vai ông và hỏi:
-Hôm nay bác sao vậy ? Im lặng quá !
Ông Hai không dám quay đầu lại nhìn, chỉ nhắm tịt mắt lại mà lẩm bẩm:
-Tui… tui lạy cô, cô sống khôn thác thiêng… đừng nhát tui nữa… tui còn gia đình, còn làm ăn…. Nam mô a di đà Phật !
Cô gái không còn lên tiếng trả lời ông Hai nữa, giây lát sau, ông Hai chợt cảm thấy phía sau xe mình nhẹ bẫng đi như không hề đang chở một ai, vội quay mặt lại theo phản xạ thì ông nhìn thấy….
-Ông Hai nhìn thấy gì… vậy anh ? – Tiểu Mai hồi hộp hỏi, nàng không hề phát hiện ra là đã nép sát vào người tôi tự nãy giờ.
-Ổng thấy… mặt của người con gái đó to bành ra như một cái mâm vậy… ! – Tôi thở hắt ra.
-Eo ơi…. ! – Tiểu Mai áp mặt vào vai tôi. – Rồi sao nữa …. ?
Hơi buồn cười trước điệu bộ đang sợ hãi mà vẫn tò mò của Tiểu Mai, tôi kể tiếp hồi cuối câu chuyện về ông Hai.
Sau khoảnh khắc kinh hoàng khi biết cô gái đã biến thành quỷ, ông Hai giật mình té oạch ra đường. Cô gái nhảy vụt lên cây bạch đàn, ngửa mặt cười một tràng cười ghê rợn đầy man dại rồi biến mất. Sáng hôm sau, những người đi đường tìm thấy ông Hai đang bất tỉnh ở ven rừng, họ vội gọi nhau đưa ông về nhà. Thế rồi câu chuyện này được kể lại trong ánh mắt thất thần cùng nỗi khiếp sợ tột độ của ông Hai, mọi người hết thảy đều tin đây là chuyện có thật bởi đúng là ở cung đường đó đã từng có một cô gái trẻ chết vì bị đá đè dập nát một nửa thân dưới. Và căn cứ vào vẻ mặt kinh hoảng của ông Hai thì không thể nào là bịa chuyện được.
Đến đây thì tôi tặc lưỡi nói:
-Một thời gian sau, ông Hai hóa điên rồi bắt đầu đi lang thang, sau đó được phát hiện nằm chết tại một băng ghế công viên mà không ai biết lí do vì sao, bà Hai vợ ông cũng từ đó mà cùng con trai bỏ đi biệt xứ…. !
Kết thúc câu chuyện, tôi phì cười nhìn Tiểu Mai:
-Sao thế ? Nãy còn quả quyết là ngồi ở bên kia mà !
Tiểu Mai vẫn chưa hết sợ, nàng nép vào lòng tôi bướng bỉnh:
-Ai bảo anh kể chuyện ma… hic, ghê quá… !
-Thì em thích tin là có ma nên anh mới kể ! – Tôi cười vuốt tóc nàng như dịu dàng trấn an rồi tiếp lời. – Sau đó thì bà bạn của mẹ anh không kể tiếp phần sau vì anh đã la lên um sùm, quăng luôn con rôbô mà bỏ chạy có cờ !...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: