Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Vẽ em bằng màu nỗi nhớ - TthanPham

Nhưng vô tình chân tôi lại đá vào một cục gạch nhỏ kê ở dưới chân kệ, làm cho kệ mất thăng bằng và đỗ nhào ra.

Chén bát trên kệ rơi vỡ loảng xoảng, cón bé My sợ quá khóc òa lên. Mẹ con bé chạy ngay vào bếp.

- Mẹ nói con bao nhiêu lần rồi, muốn lấy gì thì gọi mẹ lấy, bây giờ đổ vỡ hết rồi thấy chưa? _ Cô ấy vừa nói vừa đánh con bé. Con bé nhìn tôi và khóc, trong ánh mắt nó tỏ ra ngơ ngác không biết chuyện gì. Có lẽ nó cũng không biết vì sao kệ chén bát lại ngã. Nó nhìn tôi như chờ đợi một sự giải thích với mẹ nó.

- Cô…..ô…cô..dạ thưa cô con phải vể đi học ạ! _ Tôi hơi bối rối. Nửa muốn nói ra hết sự thật, nửa lại cảm thấy lo sợ. Cuối cùng tôi quyết định chạy nhanh về nhà luôn.

Kể từ hôm đó tôi luôn suy nghĩ và hối hận về việc ấy, nhiều lần muốn qua xin lỗi nhưng lại sợ. Rồi thời gian trôi qua, tôi chuyển về Sài Gòn học, tôi cũng quên luôn việc ấy lúc nào không hay.

Giờ nằm đây nghĩ lại, thấy ngày xưa cũng làm nhiều chuyện khó ngờ thật! Nhưng đó là một phần tuổi thơ mà, tôi nhắm mắt và đi vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau thức dậy khi nghe những tiếng gà gáy răm rang đằng sau nhà. Cũng gần 6 giờ sáng rồi. Nhìn con nhóc Ly thì vẫn ngủ ngon lành. Có lẽ hôm qua khóc nhiều quá nên hôm nay vẫn còn mệt. Lại giường kéo chăn lại cho con nhóc, nựng cái gò má phúng phính của nó một cái rồi tôi vào toilet đánh răng rửa mặt.

Xuống nhà giúp dì làm công chuyện lặt vặt trong nhà một chút rồi tôi ngồi vào bàn ăn sáng. Ăn được tí thì đã nghe tiếng dép chạy lạch bạch từ trên lầu chạy xuống. Không cần phải đoán cũng biết con nhóc Ly.

- Anh xấu nhe! Ăn sáng một mình. Sao không gọi em? _ Hôm nay trong vẻ mặt có vẻ tươi tỉnh hơn hôm qua rồi.

- Thấy nhóc ngủ ngon quá nên để nhóc ngủ mà.

- Xía….Chứ không phải sợ em giành đồ ăn của anh hả? _ Nó chạy lại xà vào bàn ăn luôn. Còn giành thức ăn với tôi nữa.

- Em quen nhỏ Miu lâu chưa? _ Tôi vừa ăn vửa hỏi nó.

- Cũng lâu rồi anh.

- Nhỏ Miu có vẻ rành tính cách của em nhỉ?

- Kệ nó đi! Em không quan tâm.

- Hình như hôm nay Miu về quê rồi.

- Sao cứ nhắc Miu hoài vậy? Bộ thích nó rồi hả? _ Nhóc Lỳ lườm tôi.

- Đâu có, thôi ăn đi. _ Tôi cười trừ.

- À, có lộc ăn rồi! _ Thằng Huy đi vào bếp và nói. Không biết nó đến từ lúc nào. Nó cũng xà vào bàn ăn luôn.

- Ế…người vô duyên, đồ ăn của Ly mà.

- Cho Huy ăn với.

- Không! Qua ăn chung với anh Khanh kìa!

- Thôi! Huy thích ăn với Ly thôi.

Mệt với hai đứa này ghê, tôi tranh thủ ăn nhanh rồi ra phía sau vườn cây ăn trái nằm võng hóng gió. Chú tôi trồng nhiều cây ăn trái lắm, muốn ăn gì cũng có. Năm võng há miệng ra là có trái rớt xuống để ăn, cư như há miệng chờ sung vậy. Tuy vậy mà hồi nhỏ cứ thích rủ nhóc Lý với Trinh béo đi ăn trộm vườn nhà người ta. Nằm chơi một lúc thì nhận được tin nhắn của Miu.

- Anh đang làm gì đó?

- Đang nằm há miệng chờ sung rụng nè em. _ Tôi đùa.

- Là sao?

- Anh đùa thôi! Đang nằm võng ở vườn cây sau nhà. Không có làm gì hết. Em về tới quê chưa?

- Dạ rồi! Nhưng ở đây chán quá anh à! Không biết làm gì hết nên nhắn tin cho anh nè.

- Thôi ráng lên em, ở một tháng lận đó. Mới chưa đầy một ngày đã than rồi.

- Một tháng lâu thật, chắc sẽ nhớ người nào đó lắm!

- Nhớ ai vậy em?

- Đáng ghét..đáng ghét. _ Một tin nhắn ngập tràng chữ đáng ghét của nhỏ.

Bỗng Linh gọi điện thoại cho tôi, em đang khóc, tiếng nói hốt hoảng.

- Anh Khanh! Đến bệnh viện gần nhà em ngay được không anh? Em sợ quá!


CHƯƠNG 30:


- Em bị làm sao mà vào bệnh viện?

- Dạ không phải em. Là mẹ bệnh, anh vào liền được không?

- Ừ! Anh đang ở quê, nhưng anh sẽ chay lên ngay.

Nghe tin mẹ phải nhập viện, lòng tôi như lửa đốt. Tôi chạy ngay về Sài Gòn mà quên luôn việc thưa gửi dì tôi. Mẹ Hiền là một trong những người phụ nữ tôi yêu quý nhất, trước giờ tôi thấy mẹ vẫn khỏe, đây là lần đầu tiên tôi nghe tin mẹ bệnh. Sau 1 giờ đồng hồ chạy miệt mài từ quê lên, tôi đã đến được bệnh viện. Linh đang đứng trước cửa phòng với vẻ mặt âu lo.

- Linh!

- Anh Khanh! _ Em ôm lấy tôi và khóc.

- Sao rồi em? Mẹ bị thế nào?

- Em không rõ nữa, lúc nãy thình lình mẹ ngất xĩu. Em gọi cấp cứu đưa mẹ vào đây luôn. Giờ bác sỹ đang kiểm tra trong đó.

- Nín đi em, mẹ sẽ không sao đâu. _ Tôi ôm em chặt hơn để chia sẻ sự âu lo cùng em, nhìn vào bên trong thì thấy mẹ đang được khám và truyền nước biển.

- Không sao đâu, đừng lo nhe em! Mẹ sẽ khỏe mà! _ Tôi động viên viên em, dìu em ngồi xuống ghế. Em nắm chặt tay tôi, tay em lạnh lắm. Tôi biết rằng em đang rất lo, em chỉ còn mẹ là người thân duy nhất quan tâm em lúc này thôi.

Ngồi đợi một hồi thì bác sỹ đi ra.

- Bác sỹ ơi! Mẹ em có sao không bác sỹ? _ Linh vừa thấy bác sỹ ra là chạy lại hỏi ngay.

- Bác ấy bị ngất do bị hạ canxi máu. Thời gian tới cho bác ấy tịnh dưỡng, ăn uống đủ chất hơn. Chúng tôi đang truyền canxi cho bác, bác sẽ được theo dõi đến chiều, nếu không co gì nghiêm trọng thì có thể xuất viện rồi. Mọi người đừng quá lo!

- Dạ em cám ơn bác sỹ! _ Tôi nói.

Hai đứa tôi đi vào phòng bệnh thì thấy sắc mặt mẹ đã khá hơn. Linh đến ngồi cạnh mẹ Hiền và khóc, nhìn cảnh tượng khiến tôi không khỏi xúc động. Trong căn nhà nhỏ ấy, suốt nhiều năm nay chỉ có hai mẹ con sống đùm bọc lẫn nhau. Không có lấy một bờ vai của người đàn ông làm điểm tựa. Nếu hôm nay tôi vẫn đang ở Mỹ, thật sự không biết Linh sẽ nương tựa vào ai.

Càng nghĩ tôi lại càng cảm thấy thường hai mẹ con hơn. Tôi tiến lại gần, ngồi xuống cạnh mẹ, nắm lấy bàn tay người phụ nữ đã từng quan tâm, dạy dỗ tôi suốt quãng thời cấp 3. Tôi hy vọng mẹ sẽ luôn khỏe mạnh và sống thật lâu hơn nữa.

- Mẹ! Mẹ cảm thấy khỏe hơn chưa? _ Tôi nắm lấy tay mẹ và hỏi.

- Mẹ không sao đâu con? Lúc mẹ bệnh mà có cả hai đứa ở đây chăm sóc, mẹ vúi lắm! _ Mẹ rơm rớm nước mắt.

- Để con đi mua cháo cho mẹ ăn, hồi trưa mẹ vẫn chưa ăn gì hết. _ Linh nói xong bước thật nhanh đi mua thức ăn.

- Khanh! Nhiều lúc mẹ sợ lắm Khanh à! Mẹ sợ gặp phải chuyện gì, không biết con Linh nó sẽ thế nào? Ba nó đã có người đàn bà khác rồi, không có ai quan tâm nó hết. _ Lúc này nước mắt mẹ đã thành dòng, tôi biết đó là cả một đại dương tình thương của một người mẹ.

- Mẹ đừng nói vậy mà! Mẹ sẽ khỏe và sống trên 100 tuổi với tụi con mà. _ Tôi bắt đầu nghẹn ngào.

- Con Linh nó lờn đầu rồi mà vẫn còn khờ dại lắm! Mẹ cố gắng bù đắp cho nó nhiều lắm, nhưng ráng gấp mấy thì cũng không thể nào cho nó hơi ấm của một người cha được. Cuộc đời mẹ đã không được may mắn trong chuyện tình cảm rồi, mẹ chỉ mong nó tìm được một người con trai đàng hoàng tử tế để sau này mẹ mất đi, nó có một chỗ dựa vững chắc. _ Mẹ nói và khóc nhiều lắm, tôi có thể lau hết nước mắt cho mẹ nhưng chắc khó mà lau hết được sự âu lo của mẹ lúc này.

- Khanh! Mẹ hy vọng con tha lỗi cho Linh được không con? Cho nó một cơ hội nữa thôi được không con?

- Dạ….con…con sẽ cố gắng hết sức để quan tâm Linh. Mè đừng lo mà ảnh hưởng sức khỏe!

- Mẹ đừng khóc nữa! Mẹ nằm nghĩ tí đi nhe mẹ! _ Tôi dìu mẹ nằm xuống giường, dùng khăn lau mặt, lau tay cho mẹ.

Tôi đứng dậy và đi đến cửa sổ phòng, nhìn xa xăm ra ngoài và suy nghĩ về những gì mẹ nói. Tôi cảm thấy buồn vì không biết có thể quan tâm cho Linh suốt cuộc đời này không, vẫn còn đó bộn bề những thứ trước mắt mà tôi phải đối mặt. Nhìn ra phía ngoài, tôi thấy Linh đang mang thức ăn về, em bước những bước vội vã. Khuôn mặt em vẫn lộ rõ sự lo lắng, những giọt mồ hôi nhễ nhại....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây