WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Vẫn mơ về em - Hồng Cửu


Sau đó, tôi tắt máy, kéo hành lý, mang theo trái tim tan vỡ, cùng nỗi căm hận của người con trai tôi yêu, bước lên tàu hỏa, rời xa quê hương, một mình tha hương nơi đất khách.



Chương 31 - Thời gian quá vội vàng



Nhiều năm sau, khi đã bình tâm, tôi vẫn tự mắng nhiếc bản thân mình.

Tại sao đã biết rõ phải chia tay vậy mà trước khi biệt ly vẫn cố tình hiến dâng cho hắn một đêm ân ái êm đềm bên bờ biển như thế? Tôi làm thế, mới giây trước còn dụ dỗ hắn đến với mình, hai đứa thục mạng quấn lấy nhau, ngay giây sau đã vô duyên vô cớ đòi trở mặt là trở mặt ngay được, mà đã trở mặt là trở mặt triệt để, từ đó mất tăm mất tích, bặt vô âm tín, ân đoạn nghĩa tuyệt, tại sao tôi không nghĩ những hành động thất thường trái ngược dữ dội như trời với đất như băng với lửa đó của mình sẽ khiến Ninh Hiên đau khổ nặng nề khôn xiết. Tôi đã tự tay xích chặt hắn vào mớ kí ức về những quấn quýt ái ân và nỗi băn khoăn của cuộc tình đột nhiên tan vỡ, từ ngày này qua tháng khác, từ năm này qua năm khác, mãi mãi không được giải thoát.

Tôi thật khốn kiếp, chỉ biết đến suy nghĩ ấu trĩ chủ quan nhưng cứ ngỡ là cao thượng vĩ đại của bản thân khi đó: Tôi sắp phải ra đi, e sẽ không còn được ở bên hắn nữa, nên muốn đem thứ quý giá nhất của mình dâng hiến cho hắn trước khi chia xa.

Từ đó, kết quả của vở kịch tôi đã dốc hết tâm trí dàn dựng không chỉ là một đêm khó quên bên bờ biển mà còn là một trái tim quý giá bị giày vò thảm thương giữa hai thái cực nóng bỏng và băng giá.

Tôi đã từng đọc được ở đâu đó câu này: Trước kia em yêu anh, bây giờ em hận anh. Trước kia yêu bao nhiêu thì giờ hận bấy nhiêu.

Tôi biết Ninh Nhiên nhất định hận tôi vô cùng. Bởi hắn đã yêu tôi sâu đậm.

Ngày thứ ba sau khi chia tay Ninh Nhiên, tôi nhận được cuộc điện thoại đang ngóng chờ bấy lâu. Người liên lạc với tôi nói: "Chào cô Tô, hồ sơ của cô rất ấn tượng. Chúc mừng cô, công ty chúng tôi quyết định tuyển dụng cô!"

Điều này có nghĩa là tôi đã tìm được công việc ở nơi khác.

Sang ngày thứ tư, tôi lẳng lặng kéo va li hành lý đã sắp sẵn từ trước ra khỏi nhà.

Khoảng hai ngày sau có lẽ nhà trường sẽ nhận được thư xin thôi việc tôi gửi đến.

Sau khi tôi kéo va li ra bến xe được hai tiếng, hòm thư của tôi cũng sẽ tự động gửi đến cho bố mẹ một bức thư. Tôi tin chắc sau khi đọc thư để lại, hai người sẽ không trách móc tôi vội vã bỏ nhà đi không một lời từ biệt, mà chỉ sẽ đau lòng tự trách mình và thương nhớ tôi. Để bố mẹ yên tâm, trong thư tôi cam đoan: "Bố mẹ, con đã lớn rồi, bố mẹ không phải lo lắng cho con, con biết tự chăm sóc bản thân, nhất định con sẽ tự chăm lo tốt cho mình!"

Tôi nói khi nào tôi đến nơi sẽ liên lạc về nhà ngay, rằng chỗ tôi đến chỉ là tạm thời nên không thể thông báo chính xác địa chỉ cho bố mẹ, tôi đã nộp hồ sơ xin việc từ trước và tìm được công việc rồi, để bố mẹ yên tâm về cuộc sống của tôi.

Hôm đó, sau khi thư kí Đường đưa tôi đến gặp người đó, về đến nhà, tôi đã đau khổ khóc nức nở. Sau đó, tôi bật máy vi tính lên vào mạng, làm ba việc.

Quyết định sẽ đến thành phố nào khi bỏ đi. Tôi chọn thành phố B. Chỉ vì một câu nói của hắn. Hắn nói đó là thành phố hắn thích nhất.

Điên cuồng nộp hồ sơ xin việc đến các công ty xí nghiệp ở thành phố B. Cuối cùng thì hôm qua cũng có một công ty trong số đó đồng ý nhận tôi vào làm.

Viết một lá thư dài để lại cho bố mẹ. Hôm qua tôi đã đặt chế độ gửi thư tự động vào ngày hôm nay. Có lẽ lúc này nó đã được gửi đi, và đang nằm trong hòm thư của bố mẹ.

Tôi ngồi lặng yên trên xe lửa, mắt đăm đăm trông ra cửa sổ. Cảnh sắc bên ngoài mơ hồ lướt qua rất nhanh.

Một cô ngồi bên cạnh đưa cho tôi ít khăn giấy, nói: "Cháu gái, đây là lần đầu tiên xa nhà phải không? Đừng khóc, sau này quen rồi sẽ ổn thôi! Nhìn mắt cháu sưng vù lên kìa, thương quá!"

Tôi khẽ khàng nói cảm ơn, nhận khăn giấy cô đưa. Nước mắt chảy trên mặt thì có thể lau hết được nhưng nước mắt từ trong khóe mắt thì vẫn cứ tiếp tục trào ra.

Nhìn khung cảnh nhòa đi ngoài cửa sổ, tôi biết mình đang đi xa, xa quê hương, xa bố mẹ, xa người tôi yêu.

Nhưng Ninh Hiên, anh biết không, dù cho sau này anh có hận em đến thế nào, em chỉ muốn nói với anh một câu: Em yêu anh! (Trời ơi, tôi sến quá đi mất!)

............Đường phân cách thời gian............

Sắp hết giờ làm việc, điện thoại bắt đầu rung liên tục.

Thấy vậy Đào Tử liền cười cợt tán chuyện: "Tô Nhã, anh chàng si tình kiên trinh của cậu đúng là dù cho mưa hay bão tố, năm này tháng khác tình vẫn vẹn nguyên, quyết không từ bỏ đấy nhỉ! Cậu không tính xem bao giờ thì mềm lòng cho anh ta một cơ hội đi?"

Tôi quay sang lườm nó một cái rồi nói: "Tớ phục cậu quá, làm thế nào mà nói liền một hơi không cần nghỉ ra toàn những điều vô nghĩa thế được nhỉ! Nghe đi này!"

Tôi đưa điện thoại cho Đào Tử. Nó bày bản mặt đầy oán hận không biết tốt xấu, cầm điện thoại ấn nút nghe, rồi cười hí hí gian xảo nói oang oang: "A lô? Anh tìm Tô Nhã à? Tô Nhã đang ở trong nhà vệ sinh! À, Tô Nhã bị táo bón quanh năm nên ngồi trong đó chưa chắc đã ra được ngay, anh không phải đợi đâu. Hả? Em là ai á? Em là Đào Tử, chính là Đào Tử đã nghe điện thoại, nói với anh Tô Nhã bận đi vệ sinh hôm qua, hôm kia, và hôm kìa ấy!..."

Tôi thực muốn xé toác cái miệng đang leo lẻo của Đào Tử ra! Nó dám bán đứng tôi sống sượng thế kia!

Tôi giật điện thoại từ tay Đào Tử, tặng thêm một động tác cắt cổ đầy bạo lực để uy hiếp nó, rồi đưa điện thoại lên tai, nói: "Hi! Thế nào nhỉ, vừa rồi là giờ thư giãn thường nhật!"

Người ở đầu dây bên kia bật cười, nói: "Ừ! Tô Nhã, thế nào nhỉ, vừa rồi rất buồn cười!"

Tôi phát hoảng, mồ hôi thi nhau tuôn rơi.

Tôi hỏi: "Anh tìm em có việc gì?"

Đầu dây bên kia nói: "Không có gì, chỉ muốn mời em ăn tối thôi!"

Tôi nói: "Thế nào nhỉ, hôm nay có lẽ em phải làm thêm giờ, hay để lần sau chúng ta đi vậy!"

Đầu dây bên kia nói: "Tô Nhã, em biết không, bao năm rồi mà thói quen của em vẫn không hề thay đổi. Mỗi khi em chột dạ hay định nói dối là đầu câu thế nào cũng dùng đến ba từ "thế nào nhỉ"! Hơn nữa trật tự chủ vị trong câu sau cũng rất loạn!"

Tôi lại hoảng! Tôi càng hoảng! Hoảng quá hoảng quá!

Tôi nói: "Á! Còn có chuyện đấy à! Ha ha! Thế mà em không phát hiện ra! Ha ha ha!"

Đầu dây bên kia thở dài, nói: "Tô Nhã, nể mặt anh một lần đi, hôm nay là sinh nhật anh!" Cuối cùng còn chốt lại một câu cẩn thận: "Đã sáu năm liền em quên sinh nhật anh rồi!"

Tôi giật thót mình, trong đầu ầm vang chấn động, thân thể kêu răng rắc, nứt rạn.

Bố khỉ! Bà đây sợ nhất kẻ nào lấy sinh nhật ra uy hiếp! Lần nào cũng bị hạ gục! Tên này không chỉ lấy sinh nhật ra ép tôi mà còn triệt để gom tình xưa nghĩa cũ ra ép tôi đây!

Tôi bất lực thở dài, chúc đầu dây bên kia: "Chúc mừng sinh nhật anh, Trác Hạo!"

Hết giờ làm việc, bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, tôi không ngạc nhiên khi trông thấy một anh chàng đẹp trai đứng đợi bên chiếc xe hơi sang trọng. Đào Tử nở một nụ cười gian xảo khó hiểu rồi "bai bai" tôi; Trác Hạo vừa trông thấy tôi xuất hiện liền tiến lại phía tôi. Người chưa tới đã thấy hoa đến trước. Tôi ngỡ ngàng trước sự xuất hiện đột ngột của bó hoa hồng to tướng trước mặt, ngạc nhiên hỏi Trác Hạo: "Bây giờ thịnh hành mốt người được chúc mừng sinh nhật tặng hoa cho người chúc mừng sinh nhật à?"...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Ring ring