The Soda Pop



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Từng có một người yêu tôi như sinh mệnh


Khâu Vĩ lại trầm mặc, trong phòng chỉ còn tiếng điếu thuốc lá đang cháy dở.

"Người nuốt tiền của Gia Ngộ thì sao? Cứ bỏ qua cho hắn như vậy à?" Một lúc sau tôi mở miệng.

Khâu Vĩ nhếch mép cười: "Triệu Mai, cô có thấy cá cắn câu rồi lại nhả ra bao giờ chưa?"

Tôi đột nhiên tỉnh ngộ: "Anh nói người quen bảy năm trước chính là tên đó?"

"Chính là hắn".

"Nói như vậy, người Gia Ngộ bắt cóc cũng là tên đó".

"Đúng vậy".

Mặc dù biết bắt cóc giết người là tội danh đáng sợ nhưng vào giây phút này, tôi dễ dàng tha thứ cho Tôn Gia Ngộ. Con người luôn có khuynh hướng đứng về phía người thân mà không cần lý lẽ, một khi chuyện xảy ra với người thân của mình, đúng sai đều không còn giá trị. Tôi chỉ trách anh không nên ích kỷ và khinh suất như vậy, dù trong lòng anh không có tôi, ít nhất anh cũng nghĩ đến mẹ anh mới phải.

"Để tôi đưa cô về". Khâu Vĩ đứng dậy: "Cô hãy dưỡng sức rồi quay về trường học, tập trung vào việc học hành của cô, đừng tham gia vào những chuyện này nữa".

Tôi không chịu đi: "Em vẫn chưa nói hết".

Khâu Vĩ hơi tức giận trừng mắt với tôi: "Cô còn muốn nói gì nữa?"

"Tên đó rốt cuộc là người của bên nào? Hắn có liên quan đến vụ giăng bẫy Gia Ngộ thời gian trước không? Tại sao cuối cùng anh ấy lại để hắn chạy thoát, để trở thành...âm mưu giết người không thành?"

Khâu Vĩ lộ rõ vẻ phiền não: "Ôi trời, trước đây sao tôi không phát hiện đầu óc cô tinh tường như vậy?"

"Bây giờ anh phát hiện cũng chưa muộn".

"Được rồi, tôi sợ cô quá". Khâu Vĩ đành phải ngồi xuống: "Cô nói đi, cô muốn biết điều gì?"

"Kẻ lừa tiền của Gia Ngộ rốt cuộc là người của bang Thanh Điền hay người của phía Ukraine?"

"Cũng có thể coi hắn là người của bang Thanh Điền, nhưng không đúng hoàn toàn. Tên này mấy năm trước làm ăn ở Trung Phi cũng không tồi. Nhưng hắn không cẩn thận đắc tội nhân vật cỡ bự nào đó, nửa năm trước đến Ukraine. Hắn còn đang tính toán xem làm ăn kiểu gì, đúng lúc bang Thanh Điền muốn đoạt miếng thịt béo thanh quan từ tay bang phái Ukraine. Thế là hai bên câu kết với nhau, Gia Ngộ bất hạnh trở thành vật hy sinh".

Từ Trung Phi nghe rất quen tai, tôi cố gắng hồi tưởng, cuối cùng cũng nghĩ ra một số chuyện: "Vậy vụ Lão Tiền bị bắt làm con tin cũng do hắn gây ra?"

"Không sai, nhưng lần đó hắn không ra mặt. Còn những chuyện xảy ra sau này là do hắn và băng Thanh Điền liên thủ. La Tây ra mặt điều đình với mục đích muốn mọi người đều lùi một bước, tất cả mới bình an vô sự. Nhưng không ngờ cục diện lại trở thành như vậy, mối thù của Gia Ngộ với tên kia, người khác không thể xen vào cũng không thể tháo gỡ. Sau đó không ai nghĩ Gia Ngộ bỏ tiền thuê xã hội đen Ukraine trừ khử tên kia".

Tôi ngẩng đầu không nói thêm một lời nào. Vào giây phút này, rất nhiều tình tiết đã bị tôi bỏ qua, gồm cả biểu hiện bất thường của Tôn Gia Ngộ và Lão Tiền vào đêm anh cứu thoát Lão Tiền đều hiện rõ mồn một trước mắt tôi.

Tôi đột nhiên không muốn tìm hiểu sâu thêm.

Về lý mà nói, tốt nhất tôi nên quay lưng bỏ đi, nên làm theo lời khuyên của Khâu Vĩ, giả bộ như chưa từng xảy ra chuyện gì, tiếp tục cuộc đời sinh viên của tôi. Với số tiền anh để lại cho tôi, tôi có thể quên đi tất cả, đổi chỗ ở mới và bắt đầu lại từ đầu.

Lý thuyết vô cùng đơn giản nhưng tôi không làm được.

Có câu nói tình yêu là một bệnh dịch. Tôi nghĩ tôi hiểu câu đó một cách triệt để nhưng không còn kịp nữa, dù trước mặt là vực thẳm, tôi cũng sẽ nhắm mắt nhảy xuống.

Về vụ Tôn Gia Ngộ bắt cóc tên lừa tiền anh, Khâu Vĩ không kể gì nhiều. Anh chỉ tường thuật qua loa chuyện đó.

Đám xã hội đen Ukraine mai phục xung quanh chỗ ở của tên đó vài ngày, cuối cùng cũng có cơ hội bắt hắn. Bọn họ nhận được tiền của Tôn Gia Ngộ nên chở tên đó ra vùng ngoại ô hoang vắng, chuẩn bị giết người chôn xác.

Nhưng ngay trước khi động thủ, không hiểu tại sao Tôn Gia Ngộ đột nhiên tỏ ra hối hận, anh thương lượng với đám xã hội đen Ukraine thả người. Đám xã hội đen Ukraine tất nhiên không đồng ý, bọn chúng đã ra tay thì tuyệt đối không thể lưu lại nhân chứng sống.

Hai bên còn đang tranh chấp, có một xe cảnh sát tình cờ đi ngang qua. Người lái xe của đám xã hội đen Ukraine nhất thời hoảng loạn, lỡ tay đâm xe vào một cái cây lớn. Tên bị bắt cóc tuy chân tay trói chặt nhưng nhân cơ hội đó thoát khỏi sự khống chế, hắn lăn xuống xe ra sức hét lớn: "Cứu mạng! Giết người..."

Những người ở trên xe bị thương nhẹ, thấy vậy đều hoảng hốt bỏ trốn. Tên bị bắt cóc được cảnh sát giải thoát, trong đám người bắt cóc, hắn chỉ nhận mặt mỗi Tôn Gia Ngộ.

Nói đến đây, Khâu Vĩ đấm mạnh tay xuống bàn: "Cô thử nói xem thằng này có ngốc không cơ chứ, đã tàn nhẫn thì phải tàn nhẫn đến cùng. Đến nước đó rồi cậu ta còn giở lòng từ bi của Đường Tăng làm gì không biết?"

Tôi cúi đầu không lên tiếng, tôi cũng hận anh mềm lòng không đúng lúc đúng chỗ.

Trên đường về nhà, tôi khẩn cầu Khâu Vĩ: "Hãy để em gặp anh ấy".

"Không được". Khâu Vĩ từ chối một cách dứt khoát: "Trừ khi cô muốn cậu ấy bị bắt giam".

Với tình cảnh trước mắt, Tôn Gia Ngộ chỉ thể trốn tránh. Đợi đến khi cảnh sát lơi là, anh sẽ dùng hộ chiếu giả xuất cảnh. Thế nhưng tên bị anh bắt cóc đang thuê người tìm kiếm tung tích anh ở khắp nơi. Thứ hắn cần chính là mạng sống của Tôn Gia Ngộ.

Tôi ôm chặt hai vai, tháng bảy là giữa mùa hạ thời tiết rất nóng bức, nhưng không hiểu tại sao lưng tôi có một làn gió lạnh thổi qua, khiến tôi rùng mình.



Chương 10 - Part 1



Tôi yếu ớt hạ giọng gọi tên người yêu
Nhưng trong ý thức của tôi chỉ có ảo tưởng u ám
Tôi dùng bàn tay mềm yếu tìm anh trong đêm tối.
Đột nhiên,
Tôi cảm nhận thấy giọt nước mắt nóng bỏng, nụ hôn và hơi thở của anh trên trán tôi.
0

Tôi như một bóng ma vật vờ vài ngày, sau đó tôi nhận được thông báo của Hội du học sinh Trung Quốc, cho biết bố mẹ Bành Duy Duy đã lấy được visa và bay sang Odessa để giải quyết hậu sự của con gái họ.

Sau khi Bành Duy Duy được hỏa táng, hội du học sinh tổ chức một lễ truy điệu nhỏ cho cô.

Tôi gặp bố mẹ Bành Duy Duy ở buổi lễ. Mẹ cô nhận ra tôi là bạn học thời cấp ba của cô, bà cầm tay tôi khóc nức nở và không ngừng hỏi tôi: "Con bé vẫn đang sống yên ổn, tại sao lại như vậy? Cháu gái, cháu là bạn thân của Duy Duy nhà cô, cháu có biết con bé tại sao lại nghĩ không thông đi chọn con đường này?"

Tôi không biết nói gì, chỉ có thể lặng lẽ rơi lệ cùng bà.

Bố Duy Duy ngồi im lặng ở bên cạnh, sắc mặt ông trắng bệch. Sau đó ông nhắc mẹ Duy Duy: "Thứ đó đâu? Lấy ra cho cháu gái xem đi".

Ông vừa nói vậy, mẹ Duy Duy lập tức ngừng khóc, bà lôi từ trong túi ra một thứ bỏ vào tay tôi.

Tôi mở to mắt, ngây người nhìn chiếc nhẫn. Đó là chiếc nhẫn Catier ba màu hoa hồng, vàng và bạc. Chiếc nhẫn được trạm khắc tinh tế, trên có ký hiệu "Love".

Đây chính là chiếc nhẫn ở trên ngón tay Duy Duy một thời gian dài, chiếc nhẫn thu hút sự chú ý của mọi người theo từng cử động của cô.

"Thưa cô, đây là..."

Mẹ Duy Duy lại rơi lệ: "Lúc Duy Duy qua đời, tay nó nắm chặt chiếc nhẫn đó, chặt đến mức không tách ra được. Cháu gái, cháu hãy nhớ lại xem, trước đây cháu từng thấy chiếc n
<<1...575859


Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây