Thế nhưng cô không bắn trúng, phát đạn chỉ trúng bả vai Thủ lĩnh. Ông ta lập tức nhoài người về phía cô.
Thêm một phát đạn nữa, trúng bụng Thủ lĩnh. Lần này ông ta hết động đậy, chỉ mở trừng mắt nhìn Mộ Thiện, hô hấp khó nhọc.
Ông ta hét lên một câu tiếng Thái, nhưng có lẽ do vết thương quá đau, thanh âm của ông ta không lớn lắm.
Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, Đinh Hành thở dốc, anh giơ tay với con dao găm Thủ lĩnh vừa ném sang một bên rồi tung về phía Mộ Thiện.
"Hãy bắt ông ta làm con tin để thoát khỏi nơi này". Đinh Hành khó nhọc thốt ra vài từ.
Mộ Thiện buông súng cầm con dao cắt đứt sợi dây xích trói chân tay cô. Sau đó cô dùng tấm thảm nhung trắng cuộn quanh người rồi lại cầm súng chĩa vào đầu Thủ lĩnh.
Cô nghĩ đến tình huống cô từng đọc trên sách vở, bị ép vào con đường giết người để giành sự sống. Bởi vì llúc này cô cũng muốn giết người.
Người ở bên ngoài xông vào phòng.
Mười mấy người, mười mấy khẩu súng.
Tầm đứng ở phía trước tiên, hắn sa sầm mặt: "Mộ, mau thả Thủ lĩnh ra. Nếu không tôi sẽ chém cô thành trăm mảnh."
Phát đạn trúng bụnh đại khái xuyên qua nội tạng của Thủ lĩnh. Người đàn ông nho nhã ngày nào giờ đây co giật ở dưới đất. Mộ Thiện chĩa súng vào đầu ông ta, cô cất giọng nghiêm nghị: "Các anh lui ra ngoài hết cho tôi, hãy chuẩn bị một chiếc xe ô tô và để Trần Bắc Nghiêu lên xe. Mau cho thuộc hạ của Đinh Hành qua bên này, nếu không chúng ta cùng chết."
Tầm còn chưa lên tiếng, một thuộc hạ của Thủ lĩnh biết tiếng Trung tức giận hét lên: "Thủ lĩnh bị trúng đạn, cần phải cấp cứu gấp."
"Khi chúng tôi rời khỏi doanh trại sẽ trả Thủ lĩnh về cho các anh." Đinh Hành ráng mở miệng.
Thủ lĩnh cao giọng nói vài câu, đại khái là thả bọn họ đi. Tầm và những người khác cung kính gật đầu, tất cả lừ mắt nhìn Mộ Thiện rồi lui ra ngoài.
Một lát sau, thuộc hạ của Đinh Hành đi vào đỡ anh.
"Chúng ta còn lại mấy người?"
"Vừa rồi nhóm chúng tôi bị bắt chết năm người. Bây giờ chỉ còn lại bốn người, gồm cả tôi". Thuộc hạ buồn bã trả lời.
Đinh Hành gật đầu nhìn Mộ Thiện. Thuộc hạ rút súng rồi xốc nách Thủ lĩnh lôi ra ngoài. Mộ Thiện đi đến dìu Đinh Hành. Khi tay anh đặt lên bờ vai lạnh toát của cô, trái tim đang tê liệt của cô phảng phất được hồi sinh.
"Cám ơn anh."
Gương mặt trắng bệch của anh cười cười. Anh dường như rất đau đớn, mí mắt anh hơi khép lại, hơi thở gấp gáp.
Dù mấy người thuộc hạ còn lại của Đinh Hành vô cùng cảnh giác, nhưng khi nhóm của Mộ Thiện đưa Thủ lĩnh ra ngoài, một tiếng súng đanh sắc vang lên, thuộc hạ đang xốc nách Thủ lĩnh bị bắn trúng đầu, đổ gục xuống đất.
Đám binh lính Thái Lan tay cầm súng đứng vây bốn xung quanh, phát đạn vừa rồi rõ ràng xuất phát từ một tên bắn tỉa đang mai phục ở đâu đó. Nhóm của Mộ Thiện lập tức tránh về một bên thân xe.
Ở đây đường đường là đại bản doanh của tập đoàn ma túy, vừa rồi bọn chúng nhất thời lơ là để Đinh Hành xông vào bởi vì anh là đối tác. Bây giờ chúng làm sao có thể để anh và Mộ Thiện bắt Thủ lĩnh làm con tin với mục đích thoát thân?
Mộ Thiện ngẩng đầu nhìn vào hàng ghế sau xe Jeep. Cô thấy một bóng hình nằm bất động. Trong lòng cô vừa đau xót vừa tuyệt vọng. Trên tay cô vẫn còn khẩu súng của Thủ lĩnh, cô đưa mắt qua người đàn ông bị trúng đạn nằm dưới chân. Sau đó Mộ Thiện giơ súng nhằm thẳng vào chân trái ông ta. "Pằng" lại một phát đạn bắn ra.
Thân thể Thủ lĩnh co giật.
"Ông có muốn chúng ta cùng chết không?" Mộ Thiện cất giọng lạnh lùng.
Một thuộc hạ của Đinh Hành biết tiếng Thái phiên dịch cho Thủ lĩnh.
Thủ lĩnh cố gắng hét câu gì đó. Lần này xung quanh không còn bất cứ động tĩnh nào khác.
Mấy người nhảy lên xe Jeep. Khi cửa xe vừa mở, Mộ Thiện gần như lập tức lao lên hàng ghế sau. Trần Bắc Nghiêu vẫn chưa tỉnh, thân hình cao lớn của anh nằm thẳng trên ghế, gương mặt anh trắng bệch.
Một người đàn ông lái xe, hai người khác đỡ Đinh Hành ngồi vào hàng ghế giữa, Thủ lĩnh bị ném dưới chân hai người đó. Vừa rồi khi Mộ Thiện mở miệng, thuộc hạ của Đinh Hành nhanh nhẹn yêu cầu đối phương chuẩn bị hộp thuốc và đồ ăn. Khi lên xe, bọn lập tức xử lý vết thương cho Đinh Hành.
Một người đàn ông cởi áo khoác ném cho Mộ Thiện. Mộ Thiện nói cám ơn rồi mặc vào người, cô lấy tấm thảm đắp cho Trần Bắc Nghiêu. Mộ Thiện quan sát tỉ mỉ vết thương của Trần Bắc Nghiêu. Có lẽ Thủ lĩnh sợ anh chết không lấy được tiền nên cho người xử lý vết thương của anh. Thế nhưng máu vẫn thấm đỏ cả tấm băng trắng, trên người anh vẫn còn đầy vết máu khô, bùn đất, thậm chí cả vết xước do cây cối để lại. Trông anh lúc này chẳng khác gì xác chết sắp thối rữa.
Chiếc xe Jeep nhanh chóng rời khỏi doanh trại lao nhanh trên đường núi. Đằng sau có năm chiếc xe trang bị súng ống bám theo bọn họ. Mộ Thiện quỳ bên cạnh ghế sau, cô nhẹ nhàng ôm cổ Trần Bắc Nghiêu. Cô uống ngụm nước khoáng, mớm từng giọt từng giọt xuống bờ môi khô nứt của anh. Vô tình ngẩng lên, Mộ Thiện bắt gặp người đàn ông ngồi hàng ghế trước đang quay đầu nhìn cô, gương mặt anh không có bất cứ sắc thái biểu cảm nào. Chạm phải ánh mắt của Mộ Thiện, anh liền quay đầu về phía trước.
Mộ Thiện trầm mặc hồi lâu. Cô nhặt khẩu súng bỏ vào túi áo.
Trong lòng cô thì thầm với Trần Bắc Nghiêu: Anh mau tỉnh lại đi, em thật sự rất sợ, sợ đến mức sắp phát điên lên rồi.
Chương 38 - Chạy trốn
Xe vừa rời khỏi doanh trại không bao lâu, Đinh Hành ra lệnh một thuộc hạ: "Gọi người đến tiếp ứng."
Người thuộc hạ gật đầu rồi rút di động thông báo: "Chúng tôi khoảng một tiếng sau sẽ đến nơi...Ừ, có năm xe bám theo, hãy chuẩn bị sẵn sàng."
Mộ Thiện đang còn đờ đẫn nhìn Trần Bắc Nghiêu, nghe bọn họ nói chuyện điện thoại, cô lập tức nhổm dậy.
"Có thể cho tôi mượn máy di động một lúc không?" Mộ Thiện nghĩ, có lẽ Lý Thành đã tới nơi, đợi ở ngoài vòng vây, cách khu vực của Thủ lĩnh không xa.
Đinh Hành không quay đầu cũng không lên tiếng. Hai thuộc hạ của anh ở hàng ghế trước đưa mắt nhìn nhau rồi quay lại dòm Trần Bắc Nghiêu, một người mở miệng: "Mộ tiểu thư, bây giờ tình hình hơi phức tạp. Đợi đến địa giới an toàn rồi tính sau."
Giọng nói của họ rất thản nhiên, Mộ Thiện im lặng, nét mặt cô lộ vẻ thất vọng. Không khí trong xe đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Đúng lúc này, Thủ lĩnh nằm dưới sàn xe bỗng kêu rên một tiếng, người ông ta co giật vài cái, đầu ông ta ngoẹo sang một bên, sau đó ông ta bất động.
Thuộc hạ vừa trả lời Mộ Thiện giơ tay sờ vào mũi Thủ lĩnh rồi bắt mạch của ông ta. Sắc mặt anh ta liền thay đổi, anh ngẩng lên nói với Đinh Hành: "Chết rồi."
Đây là tình huống tất cả mọi người không mong muốn xảy ra nhất. Mộ Thiện bắn đúng một phát vào chỗ hiểm ở bụng ông ta, vết thương lại không được xử lý kịp thời. Đinh Hành và thuộc hạ của anh cũng biết Thủ lĩnh khó qua khỏi, nhưng bọn họ hy vọng ông ta có thể gắng gượng đến biên giới, đến khi bọn họ thoát thân. Thế nhưng ông ta vẫn bỏ mạng trên đường đi.
Đinh Hành nhìn thi thể Thủ lĩnh, anh thở hắt ra một hơi: "Cứ tới điểm hẹn rồi tính sau."
Trong lòng mọi người đều hiểu rõ, bây giờ không còn con tin, bọn họ chỉ có cách đến đâu hay đến đó....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: