Khi Mộ Thiện đưa ra nghi vấn của cô, Trần Bắc Nghiêu cười cười: "Ông ta nhất định sẽ nghi ngờ."
"Thế thì tại sao anh còn..."
"Ông ta bất chấp mạng sống buôn bán ma túy, cũng chỉ vì đồng tiền. Người càng tinh ranh sẽ càng tham lam. Dù có nghi ngờ anh đi chăng nữa, ông ta cũng không chống nổi sức hấp dẫn của khoản tiền hai trăm triệu trước mắt."
Mộ Thiện không thể không khâm phục Trần Bắc Nghiêu như đi guốc trong lòng Thủ lĩnh. Thậm chí mỗi câu nói, mỗi cử chỉ của anh ngày hôm nay đều có mưu tính từ trước.
Cô không muốn hỏi anh nếu thất bại sẽ thế nào? Cô biết ngành tài chính tiền tệ cũng cần đến vận may.
Nhưng Trần Bắc Nghiêu không hề kỵ húy, anh hỏi thẳng cô: "Nếu anh thất bại, buộc phải dính đến ma túy, liệu em có rời xa anh không?"
Mộ Thiện ngây người, đây là vấn đề nhạy cảm...
Những ngày vừa qua xảy ra quá nhiều chuyện, cô không dưới một lần tự hỏi bản thân, ba năm sau liệu cô có thể rời xa anh? Trước tình ý của anh, trước hiện thực tàn khốc, cô thật sự không muốn nghĩ tới vấn đề này.
"Em không biết." Mộ Thiện lặp lại: "Em thật sự không biết."
Mộ Thiện không hiểu, câu trả lời của cô đủ khiến Trần Bắc Nghiêu hài lòng.
Anh ôm nhẹ cô vào lòng và nằm xuống giường. Không bao lâu sau, Mộ Thiện nghe thấy hơi thở đều đều của anh.
Anh nhất định vô cùng mệt mỏi nên vừa nằm xuống đã ngủ say. Anh đến Thái Lan chậm một ngày, chắc chắn để bài binh bố trận. Một ngày là khoảng thời gian rất ngắn, vì vậy anh mới tiều tụy như vậy.
Mộ Thiện xót xa nằm sát vào lòng Trần Bắc Nghiêu, vồng ngực ấm áp của anh khiến cô chỉ muốn khoảnh khắc này kéo dài mãi mãi.
Sáng sớm ngày hôm sau, khi thị trường chứng khoán mở cửa không bao lâu, tài khoản của Thủ lĩnh ở Hongkong tăng thêm năm mươi triệu. Đám tâm phúc của Thủ lĩnh reo hò ầm ĩ, sắc mặt Thủ lĩnh lộ rõ vẻ vui mừng. Bởi vì theo quy định pháp luật, khoản tiền đầu tư của người ở nước ngoài bị giới hạn ở mức nhất định nên Trần Bắc Nghiêu yêu cầu Thủ lĩnh làm một văn bản ủy thác đầu tư đối với khoản tiền đó. Đồng thời, anh đề nghị Thủ lĩnh cung cấp giấy phép và giấy chứng minh nguồn vốn để làm thủ tục đầu tư. Thủ lĩnh hỏi ý kiến cố vấn của ông ta bên Thụy Sĩ rồi đồng ý làm theo các yêu cầu của Trần Bắc Nghiêu.
Trong khoảng thời gian Trần Bắc Nghiêu ở đây, Tầm không hề xuất hiện. Mộ Thiện hỏi qua phiên dịch của đối phương nhưng anh ta nói Tâm ra ngoài giải quyết công việc.
Mộ Thiện cũng không thấy Đinh Hành. Có lẽ đề xuất đầu tư của Trần Bắc Nghiêu kích thích hứng thú của Thủ lĩnh nên ông ta cố ý sắp xếp Đinh Hành đi chỗ khác. Do đó ba ngày liền cô không hề gặp anh một lần nào.
Bốn giờ chiều ngày thứ ba.
Đây là thời khắc vui vẻ hiếm có. Người của Trần Bắc Nghiêu sắc mặt lộ vẻ tự hào, đám thuộc hạ của Thủ lĩnh mặt mày hớn hở. Thậm chí ngay cả Thủ lĩnh khóe mắt cũng ngập tràn ý cười.
Chỉ có Mộ Thiện, trong lòng cô không biết có mùi vị gì.
Hơn một tỷ.
Để có thể giúp Thủ lĩnh kiếm hai trăm triệu, Trần Bắc Nghiêu đã bỏ hơn một tỷ của anh vào trong đó, coi như công ty đầu tư Trần thị làm một năm không công. Vậy mà lúc này, Trần Bắc Nghiêu ngồi ở đó với bộ dạng vô cùng thoải mái, giống như anh còn kiếm nhiều hơn Thủ lĩnh.
Vấn đề tiếp theo quá đơn giản. Trần Bắc Nghiêu không thèm chớp mắt, ký hợp đồng ủy thác đầu tư với Thủ lĩnh. Theo bản hợp đồng, kể từ tháng sau, anh sẽ quản lý tài sản giúp Thủ lĩnh.
Trần Bắc Nghiêu cũng đưa ra điều kiện khắt khe, như phân hoa hồng khi đạt lợi nhuận cao, lúc cần thiết có thể sử dụng quân đội của Thủ lĩnh. Anh thậm chí yêu cầu Thủ lĩnh giết Đinh Hành nhưng Thủ lĩnh không đồng ý, cuối cùng ông ta miễn cưỡng nhận lời, Trần Bắc Nghiêu sau khi về nước cần giải quyết Đinh Hành, người của Đạt Lịch có thể ra tay giúp đỡ.
Cuối cùng, hai người chạm nhẹ ly rượu, tuyên bố vụ hợp tác thành công.
Trong buổi tiệc rượu, Trần Bắc Nghiêu nói khéo sức khỏe Mộ Thiện không tốt, muốn sớm về nước. Thủ lĩnh lúc này hoàn toàn coi anh là đối tác, ông ta vỗ vai anh: "Sáng sớm mai hãy lên đường."
Trần Bắc Nghiêu cười cười, không nói gì thêm.
Sáng sớm ngày hôm sau, Trần Bắc Nghiêu dẫn Mộ Thiện và thuộc hạ ngồi xe dời khỏi doanh trại. Thủ lĩnh thậm chí còn cử một đội binh lính tiễn anh một đoạn.
Đoàn người ra khỏi khu vực thuộc phạm vi thế lực của Thủ lĩnh vào lúc tám giờ sáng. Khi đám binh lính vừa quay đầu trở về doanh trại, Trần Bắc Nghiêu lập tức ra lệnh tài xế lái xe hết tốc độ, để có thể đến một trạm lính đánh thuê gần nhất trong vòng một tiếng đồng hồ.
Mộ Thiện rất kinh ngạc, nhưng bắt gặp thần sắc nghiêm túc của Trần Bắc Nghiêu và gương mặt căng thẳng của những người ở trên xe, cô biết điều giữ im lặng.
Cô miên man suy nghĩ, tại sao anh phải đi gấp như vậy? Hôm qua còn lấy lý do sức khỏe của cô không tốt nên muốn sớm về nước?
Giống như...đi chậm một chút sẽ bị lộ tẩy?
Sau khi Trần Bắc Nghiêu dời khỏi doanh trại, Thủ lĩnh chắp hai tay sau lưng đứng trước cánh đồng hoa anh túc trầm tư.
Ông ta biết Trần Bắc Nghiêu là nhân vật lợi hại, cần phải đề cao cảnh giác, nhưng tài khoản của ông ta rõ ràng có hai trăm triệu, một con số khiến bất cứ người nào cũng động lòng.
Ông ta nghĩ, có lẽ Trần Bắc Nghiêu đúng là thiên tài trong giới tài chính như thiên hạ đồn, hoặc giả hắn dùng thủ đoạn nào đó tạm thời đối phó, sau này hắn sẽ lật lọng. Nhưng Thủ lĩnh không hề cảm thấy bất cứ sự uy hiếp nào, chẳng lẽ ông ta không đối phó nổi một tên oắt con như Trần Bắc Nghiêu?
Sau một hồi suy ngẫm, ông ta càng tin chắc Trần Bắc Nghiêu là người ngông cuồng và tham lam. Từ chuyện hắn yêu cầu giải quyết Đinh Hành là có thể nhìn ra bản tính của hắn.
Nghĩ đến đây, Thủ lĩnh đưa mắt nhìn cánh đồng hoa anh túc rộng mênh mông. Tuy Trần Bắc Nghiêu không có hứng thú với ma túy nhưng hắn đồng ý sẽ ủng hộ Đạt Lịch mở rộng thị trường.
Đây là cục diện mà Thủ lĩnh thích nhất.
Đúng lúc này, một thuộc hạ cầm di động đến đưa cho Thủ lĩnh. Thủ lĩnh mỉm cười đón nghe.
Một hai phút sau, sắc mặt ông ta thay đổi hoàn toàn.
Ông ta không dám tin vào những điều vừa nghe thấy. Gương mặt vốn trắng xanh của ông ta đỏ bừng trong giây lát.
"Hả? Anh nói gì?" Ông ta lặp lại từng chữ một: "Giao dịch chỉ số cổ phiếu tương lai của tôi lỗ mười tỷ?" Thủ lĩnh gầm lên: "Tôi chưa bao giờ đầu tư chỉ số cổ phiếu tương lai...Có giấy ủy quyền do tôi ký tên?".
Thủ lĩnh lập tức cúp điện thoại và gọi cho cố vấn đầu tư của ông ta ở Thụy Sỹ, nhưng đầu bên kia chỉ có một tràng dài tút tút.
Ông ta ném mạnh di động xuống đất, hét lên với tâm phúc đứng bên cạnh: "Lập tức đi bắt Trần Bắc Nghiêu về đây cho tôi."
Tâm phúc nhìn ông ta bằng ánh mắt kinh ngạc, ánh mắt của hắn khiến ông ta càng phẫn nộ hơn. Mười tỷ! Toàn bộ tài sản của ông ta cũng không nhiều đến mức đó, ông ta sẽ trở thành kẻ trắng tay!
Nhìn tâm phúc vội vàng gọi điện thoại, lòng ông ta lạnh ngắt. Trần Bắc Nghiêu đã rời khỏi doanh trại hai tiếng đồng hồ. Nếu hắn có mưu tính từ trước, chắc chắn bây giờ hắn đã sắp xếp đâu ra đấy đường rút, chỉ e khó có thể đuổi kịp.
Thủ lĩnh cất cao giọng: "Đường bộ, đường thủy, đường hàng không, bằng bất cứ giá nào cũng phải bắt thằng đó về đây!"
Thủ lĩnh phán đoán không sai, Trần Bắc Nghiêu quả thật sớm tính toán đường rút lui. Tuy nhiên ngay bản thân anh cũng không ngờ, anh không thể rời khỏi Tam giác vàng....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: