XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Từ Bi Thành Hận - Đinh Mặc


Mộ Thiện trừng mắt với hắn: "Tôi muốn về nước."

"Không được. Nhiệm vụ tôi là bảo vệ cô ở Panama."

"Anh có thể về nước bảo vệ Trần Bắc Nghiêu." Trần Bắc Nghiêu rõ ràng nguy hiểm hơn cô nhiều.

"Không thể." Tầm nhếch miệng cười: "Nhiệm vụ của tôi...là bảo vệ cô."

Mộ Thiện nhìn anh ta bằng ánh mắt tức giận.

Thời tiết ở Panama tương đối oi bức, trong khi đó thành phố Lâm đang đổ cơn mưa bão lớn nhất kể từ đầu mùa hè đến giờ.

Trần Bắc Nghiêu ngồi yên lặng trên ghế salon trong ngôi biệt thự, bên ngoài sấm chớp đầy trời. Châu Á Trạch ngồi bên cạnh anh, anh ta cất giọng uể oải: "Anh mười năm, em mười lăm năm. Lý Thành tính toán rõ ràng thật đấy. Có điều đánh chết em cũng không ngồi tù."

Trần Bắc Nghiêu liếc qua anh ta, miệng mỉm cười: "Đợi mọi việc tạm ổn, tôi sẽ đưa chú đi. Chú từ Hongkong qua Đông Nam Á rồi bay sang Panama."

"Tất nhiên là em đi rồi, nhưng một mình anh ở lại đây ngồi tù sao?" Châu Á Trạch hỏi.

Trần Bắc Nghiêu gật đầu: "Tôi đã quyết định, chú không cần nói nhiều."

Châu Á Trạch chửi thề một tiếng: "Mẹ kiếp." Rõ ràng trời mưa không khí rất mát mẻ, vậy mà anh ta cảm thấy lồng ngực bức bối khó chịu. Anh ta kéo cổ áo, sắc mặt tương đối khó coi.

Trần Bắc Nghiêu không có bất cứ thái độ nào khác, anh nói nhàn nhạt: "Tôi biết giữ chừng mực." Anh nhắc đến tên vài người rồi nói tiếp: "Những người này tôi đã thu xếp ổn thỏa rồi. Tám mươi phần trăm tài sản của chúng ta sẽ được chuyển ra nước ngoài, Lý Thành không thể điều tra ra, cũng không thể thu hồi. Về chuyện ngồi tù mười năm hay mười lăm năm, tôi bảo luật sư chuẩn bị rồi bàn tiếp với Lý Thành."

Châu Á Trạch không lên tiếng. Một lúc sau, anh ta châm một điếu thuốc hít một hơi sâu: "Nếu sau này thằng Lý Thành không giữ lời hứa, em sẽ giúp anh thủ tiêu hắn."

Ngày hôm sau, Trần Bắc Nghiêu và Lý Thành lại một lần nữa gặp mặt.

Vẫn là quán trà ở ngoại ô như lần trước, vẫn là buổi sáng sớm trong lành, Lý Thành đưa bản thỏa thuận cho Trần Bắc Nghiêu và Châu Á Trạch xem qua.

Trần Bắc Nghiêu nói thời hạn ngồi tù mười năm là quá dài. Lý Thành ra ngoài gọi điện thoại một lúc, sau đó anh ta đưa ra hạn mức cuối cùng là bảy năm. Anh ta còn chủ động cho biết, sau khi Trần Bắc Nghiêu vào tù, anh ta sẽ nỗ lực giúp anh giảm án. Trần Bắc Nghiêu không mấy bận tâm, ký tên vào bản thỏa thuận. Châu Á Trạch cũng ký tên, nhưng anh ta quyết định khi nào về đến nhà sẽ xé tan bản thỏa thuận và ném vào thùng rác để xả nỗi hận trong lòng.

Thời gian trôi qua rất nhanh, nhoằng một cái Mộ Thiện đã đi được một tháng. Thành phố Lâm bước vào đầu thu, khí hậu rất mát mẻ. Mùa thu cũng là mùa thành phố Lâm trở thành địa danh du lịch nổi tiếng ở khu vực Tây Nam.

Trương Ngân Thiên lại tới thành phố Lâm. Ngày thứ hai sau khi đến nơi, ông ta hẹn Đinh Hành chơi golf. Như thường lệ, ông ta dẫn theo Bạch An An. Chỉ là lần này, có hai vệ sỹ cẩn thận đi theo sát Bạch An An vì cô đang mang thai.

Vợ trước của Trương Ngân Thiên chết sớm, để lại một cô con gái mười lăm tuổi. Vì vậy khi Bạch An An có thai, ông ta đặc biệt coi trọng. Trước đây ông ta đi đâu cũng thích dẫn theo Bạch An An, bây giờ ông ta càng không cho cô rời khỏi tầm mắt của ông ta.

Lúc mới biết mình có thai, Bạch An An chiêu nào cũng thử qua, từ ra sức vận động đến ăn cua đồng, thậm chí cô còn lén đi mua thuốc phá thai nhưng bị Trương Ngân Thiên phát hiện. Đến lúc đó ông ta mới biết ông ta sắp được làm bố. Bạch An An giỏi võ nghệ, ông ta sợ cô ra tay với đứa bé trong bụng nên ba tháng đầu tiên, buổi tối đi ngủ ông ta toàn khóa tay cô lại, mới có thể giữ được bào thai. Bây giờ là tháng thứ năm, Bạch An An đại khái động lòng trắc ẩn, cô không còn nghĩ đến chuyện hành hạ bản thân mà lo dưỡng thai.

Trương Ngân Thiên có chuyện vui nên rất phấn khởi, ông ta thắng liền Đinh Hành hai ván. Sau đó hai người đứng bên sườn đồi uống nước, Đinh Hành đưa mắt về phía Bạch An An đang ngồi dưới tán cây ở phía xa xa, anh cất giọng chân thành: "Chúc mừng anh."

Trương Ngân Thiên cũng dõi theo cô, ông ta không che dấu vẻ hớn hở: "Cám ơn chú. Con gái tôi chỉ thích tập trung vào âm nhạc, không chịu học ngành kinh doanh. May có An An, sự nghiệp của tôi cuối cùng cũng có người kế thừa."

Đinh Hành mỉm cười không lên tiếng.

Trương Ngân Thiên trầm mặc một lát rồi đột nhiên mở miệng: "Lão đệ, lần này tôi đến đây là muốn hợp tác sâu hơn với chú. Tôi không quen thuộc khu vực Tây Nam. Mạng lưới vận chuyển ma túy của Lữ thị và mối quan hệ với các bên đường thủy, đường bộ, đường hàng không, chú có thể cho tôi mượn dùng không?"

Đinh Hành lập tức gật đầu. Đây là điều kiện hai người đã thỏa thuận ngay từ đầu. Hơn nữa trong thời gian vừa qua, việc làm ăn của Đinh Hành ở các khu vực khác trong cả nước đều dựa vào tên tuổi của Trương Ngân Thiên. Trương Ngân Thiên có mối quan hệ rộng rãi nên Đinh Hành được lợi lộc không ít.

Thấy Đinh Hành không hề lưỡng lự, Trương Ngân Thiên nở nụ cười hài lòng. Ông ta cầm chai nước khoáng chạm vào chai của anh.

Một lúc sau, Đinh Hành tùy tiện hỏi: "Đại ca định vận chuyển thứ gì? Buôn lậu sao?"

Trương Ngân Thiên nói: "Cũng gần như vậy, tôi vận chuyển một số vũ khí."

Thật ra Trương Ngân Thiên cần dùng đến mạng lưới của Đinh Hành, dù anh không hỏi, lúc khác cũng có thể điều tra ra. Hai người thẳng thắn với nhau, tự nhiên cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Đinh Hành mỉm cười: "Khi nào tiện, anh kiếm giúp tôi mấy khẩu súng tốt một chút."

Trương Ngân Thiên ném chai nước khoáng ra xa, cậu bé nhặt bóng vội chạy đến lượm chai nước khoáng. Hai người sánh vai đi xuống sườn đồi. Trương Ngân Thiên vỗ vai Đinh Hành: "Súng thì thiếu gì, tùy chú lựa chọn. Chú muốn kiếm súng tốt, không phải định hạ thủ Trần Bắc Nghiêu đấy chứ?"

Đinh Hành hỏi lại: "Không được sao?"

Trương Ngân Thiên cười ha hả: "Lần này tôi đến đây còn vì một chuyện khác. Trần Bắc Nghiêu quả là nhân vật không tầm thường, lần trước cậu ta khiến chú và tôi tổn thất không ít. Phần lớn các tuyến đường ở khu vực Tây Nam vẫn còn nằm trong tay cậu ta, chúng ta quyết chí thì chẳng có gì không thể giải quyết."

"Anh muốn làm thế nào?"

Trương Ngân Thiên lộ vẻ khinh miệt: "Vận may của Trần Bắc Nghiêu gần đây không được tốt lắm. Còn trẻ tuổi mà muốn lấn sang lĩnh vực chính trị, đúng là to gan quá."

Đinh Hành hơi ngẩn người, nét mặt anh không giấu vẻ vui mừng.

Ba người trở lại khu vực VIP nghỉ ngơi. Đinh Hành ngồi một mình, Trương Ngân Thiên một tay khoác vai Bạch An An, tay kia vuốt ve bụng cô rồi ôm cô vào lòng. Bạch An An vẫn lạnh lùng vô cảm như thường nhưng Trương Ngân Thiên không để ý, ông ta cúi xuống cắn nhẹ môi cô rồi mới từ tốn tiết lộ cho Đinh Hành tin tức ông ta vừa nhận được.

Thì ra trong vụ Tam giác vàng, Trần Bắc Nghiêu bị thiệt hại một khoản tiền lớn về tay Quân Mục Lăng, vì vậy anh tìm mọi cách trả thù. Gần đây, Trần Bắc Nghiêu bỏ không ít tiền mua chuộc một số quan chức Đài Loan, nhằm mục đích lật đổ thế lực chính trị đứng đằng sau Quân Mục Lăng, nhân cơ hội đó đánh đổ Quân Mục Lăng. Nào ngờ, trong mối quan hệ giữa hắc đạo và lợi ích chính trị, Trần Bắc Nghiêu bị thua thảm hại. Không những anh không thể động đến Quân Mục Lăng mà còn thiệt hại một phần tài sản.

"Cậu ta quả nhiên là người có thù tất báo, tuy đã thua nhưng tôi ngày càng thích cậu ta." Trương Ngân Thiên cầm ly rượu vang nhấp một ngụm: "Mối quan hệ giữa hắc đạo và chính trị nói gần thì rất gần mà nói xa cũng rất xa, nếu nắm giữ không tốt sẽ bị kéo đi làm "đệm lưng" (chịu tội thay). Trần Bắc Nghiêu đúng là quá tự cao tự đại."...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0015 giây