==================
- Họ là ai vậy nội?_ Tooya hỏi với đôi mắt thoáng ý cười.
- Những thứ rác rưởi._ Phu nhân Hondo lạnh lùng nói, đôi mắt ánh lên sự khinh miệt.
Cơ mặt Tooya khẽ cứng lại, không hiểu sao cậu nhóc lại thấy khó chịu khi nghe bà nội nói như thế. Dù vậy cậu vẫn cố làm vẻ bình thản khẽ cười dịu dàng:
- Sao nội lại nói họ như vậy?
- Con đừng để ý Tooya à. Con hứa với nội một điều nhé!
- Điều gì vậy nội?
- Đừng bao giờ để ý đến con bé đó. Nội không muốn con dây dưa vào nó. Hứa đi dù sao thì con cũng đâu có thích lũ con gái lắm lời.
- Con…_ Tooya ngập ngừng.
- Hứa đi Tooya.
- Con mệt rồi, con muốn đi ngủ. Nội cũng nghỉ sớm đi_ Tooya nói rồi cúi xuống cầm lấy cây đàn xoay lưng bước thẳng, dáng người thanh thoát, đẹp như tạc.
Phu nhân Hondo nhìn theo đứa cháu cưng khẽ nhắm mắt thở dài. Bi kịch, bà không muốn lại nhìn thấy bi kịch. Con bé tên Yume đó có khả năng hút hồn tất cả những người mà nó gặp. Bà sợ rằng Tooya của bà cũng sẽ…
Chương 58:
Căn phòng mà chúng tôi bước vào là một căn phòng nhỏ, khá sạch sẽ, không gian phảng phất mùi hương hoa sói, loài hoa màu vàng nhạt, không đẹp lộng lẫy nhưng lại có mùi thơm ngây ngất.
- Mẹ thật là, sao có thể sắp xếp cho chúng ta một căn phòng nhỏ như vậy chứ? Nó còn không bằng một nửa của nhà mình._ Mẹ tôi bực tức nói khi đã săm soi căn phòng từ trong ra ngoài.
- Anh thì lại thấy thích căn phòng này, rất sạch sẽ._ Ba tôi nói rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên bàn uống nước.
- Xì, em thì chẳng thích nổi, con gái từ xa trở về thăm nhà còn đem theo cả chồng đẹp, con ngoan (>___<) nữa vậy mà mẹ lại để chúng ta ngủ trong cái căn phòng thuộc diện nhỏ nhất tư dinh này, thử hỏi có được không?
- Thôi, thôi anh biết em giận nhưng càng chật càng ấm mà. Không phải em đã từng nói như vậy khi đòi nằm chung một chiếc võng với anh đấy sao?_ Ba tôi hỏi kèm theo một nụ cười nửa miệng đáng ghét.
- Lúc đó, lúc đó khác chớ._ Mẹ tôi ấp úng nói rồi quay sang lườm ba tôi, cáu bẳn gắt lên_ Hừ, không thèm nói với anh nữa, em và Yume đi ngủ đây.
Nói đoạn mẹ kéo tôi còn đang mải ngơ ngác lên giường dịu giọng hỏi:
-Buồn ngủ chưa con?
-Chưa…à dạ rồi._ Tôi đáp, khóe miệng khẽ giật giật, thực ra tôi cũng chưa buồn ngủ lắm, nhưng có nói vậy thì mẹ vẫn bắt tôi đi ngủ thôi vì mẹ bảo trẻ ngoan thì phải đi ngủ sớm mà (_ __!)
Mẹ tôi căn bản khá hài lòng trước câu trả lời không mấy thực lòng của tôi. Bà kéo tôi vào lòng, đắp chăn cho hai mẹ con đủ ấm, nhẹ giọng thủ thỉ như đang dỗ một đứa trẻ con khóc nhè:
-Ngủ đi con, ngủ đi, ngày mai thức dậy sẽ là một ngày dài…
Tôi khe khẽ gật đầu rồi ngoan ngoãn nhắm mắt lại cố chìm vào giấc ngủ yên bình. Trong giấc ngủ chập chờn tôi nghe thấy tiếng nói chuyện của ba mẹ.
…
-Mai anh đừng đi nữa, em không muốn thấy họ nhìn anh và Yume bằng những ánh mắt khinh miệt. Quả thực em không chịu đựng nổi.
-Shita, anh nhất định phải đến dự đám tang cùng em, gia đình ta sẽ cùng đi, cả Yume nữa. Nếu anh hèn nhát, chỉ biết trốn tránh sự khinh miệt của người trong tộc thì ngay từ đầu anh đã không nên yêu và cưới em rồi.
- Nhưng em không biết mình còn có thể kiên nhẫn được bao lâu khi mà họ cứ liên tục sỉ nhục ba con anh. Em thực sự không thể chịu đựng được.
- Shita.
- Lúc nãy khi nhìn cô tì nữ của mẹ thản nhiên trước việc bỏ rơi Yume, để con bé chơi một mình, còn xem việc đi tìm con bé là một việc làm phiền phức, em đã giận đến nỗi muốn xé nát cô ta ra làm trăm mảnh. Nếu không phải vì anh, vì con thì em đã làm việc đó rồi. Nên em xin anh, hãy làm theo yêu cầu của mẹ đi, đừng đến đám tang nữa. Dự xong tang lễ, 3 chúng ta sẽ cùng trở về nhà. Được không anh?
- Shita, nếu là trước đây, chắc chắn anh sẽ đồng ý. Nhưng bây giờ thì anh không thể gật đầu, khi nhìn thấy tình cảm tha thiết mà em dành cho mẹ, thấy em xà vào lòng bà, anh mới biết mình thật sự rất ích kỉ, anh chỉ nghĩ đến cảm nhận của riêng mình mà không nghĩ rằng em cũng có mẹ, có anh trai có gia đình. Anh biết em đã cảm thấy đau khổ, dằn vặt như thế nào khi mẹ không chấp nhận anh và Yume. Vì vậy, anh muốn chúng ta ở lại đây thêm một thời gian nữa, anh muốn tìm hiểu kĩ về Vampire, cũng như tìm hiểu kĩ về em và Yume. Nhưng quan trọng hơn, anh muốn những người ở đây, đặc biệt là mẹ chấp nhận anh và Yume.
-Nhưng điều ấy là không thể được, anh biết mà.
-Sẽ là có thể nếu chúng ta cố gắng. Anh muốn được thấy nụ cười rạng rỡ của em.
-Em sẽ mãi nở nụ cười, miễn là có anh và con bên cạnh.
-Không, là nụ cười trọn vẹn của em cơ. Anh biết em không thể hạnh phúc nếu mẹ chưa thực sự chấp nhận. Anh vẫn luôn khao khát được thấy lại nụ cười ấy, nụ cười của 8 năm trước, trên cánh đồng hoa hồng, nơi lần đầu tiên anh gặp em. Cô gái vampire bỏ tộc…
---------
-Yume, dậy đi con._ Ba tôi nhẹ nhàng vỗ vào mông tôi một cái.
-Sớm vậy ba?_ Tôi hỏi bằng giọng ngái ngủ.
-Chúng ta phải đi dự đám tang của một người.
-Ai vậy ba?
-Một người quan trọng, với mẹ con và với cả gia đình ta.
Tiếng nói dịu dàng như gió lay động của ba đánh thức tôi khỏi những giấc mơ đẹp. Bên ngoài, trời tối sầm, không khí lạnh lẽo, u tịch, gió hiu hiu thổi đượm sắc buồn ảm đạm.
- Mặc áo vào đi con, chúng ta chuẩn bị nhanh kẻo muộn.
Trong khi tôi còn đang ngơ ngác, ba đã chìa ra trước mắt tôi một bộ đồ tang. Ông dịu dàng giúp tôi chuẩn bị mọi thứ, mặc cho mẹ còn đang đứng tần ngần trước bệ cửa sổ, đôi mắt long lanh của bà đang hướng về một phía xa xa, nơi không thuộc về thế giới này.
-Đi thôi em._ Ba tôi nhẹ nhàng bước đến gần mẹ tôi, dịu dàng nắm lấy vai bà. Giọng nói bình thản của ông đượm chút buồn man mác.
-Ừm…_ Mẹ tôi khẽ cười gượng rồi theo ba bước ra ngoài. Hôm nay bà không để xõa tóc mà búi lên cao. Bà vận một bộ đồ đen, khuôn mặt hơi tái, đôi mày thanh tú thoáng nhíu lại để lộ ra một nét buồn không che giấu.
Tôi theo ba mẹ thong thả bước trên con đường ngập tràn ánh sáng ấm áp nhưng lại buồn đến ảm đạm. Nơi tổ chức đám tang là tư dinh lớn của gia tộc. Khắp nơi treo cờ đen trắng. Thảm hoa cúc được trải dài từ ngoài vào trong nơi tưởng niệm. Người đến dự tang đông vô kể, ai ai cũng trưng bộ mặt sầu thảm não nề như thể đây là ngày tận thế của Trái Đất.
Tôi và ba mẹ đến từ sớm và theo chân dòng người vào dự tang. Chúng tôi đã đứng chờ mỏi chân để xếp hàng vào thắp nén hương nhưng lần nào cũng bị đẩy xuống dưới, trong mắt những vampire này, dường như chúng tôi chỉ là một thứ vô hình, hoặc nếu có hình thì cũng không đáng để họ lưu tâm.
Cuối cùng sau khi đoàn người vào viếng đã tản đi hết, tôi và ba mẹ là những người cuối cùng bước vào trong nơi tưởng niệm. Lúc này đôi bàn chân tôi đã trở lên tê cứng.
"Cuối cùng cũng đến lượt rồi" tôi tự nhủ thầm rồi cùng ba mẹ sánh bước vào trong. Nhưng khi chúng tôi vừa bước chân vào sảnh đường thì chợt có một tì nữ trẻ lao ra chỉ mặt ba tôi hét lên:
- Ai cho phép loài người vào viếng Lathan sa-ma, hôm qua phu nhân đã nói rồi kia mà, đúng là đồ mặt dày.
Tiếng hét ấy như mũi dao nhọn đâm thẳng vào trái tim tôi. Khuôn mặt điềm tĩnh của ba chợt trở lên tối sầm. Tôi thấy bờ vai mẹ run run, dường như bà đang rất tức giận, bàn tay co lại thành nắm đấm:...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: