- Em…
- Đừng nói nữa, đi theo ta Yume._ Tooya sempai đột nhiên lên tiếng rồi cầm chặt lấy tay tôi dứt khoát kéo đi.
- Anh Tooya, khoan đã, em…_ Tôi giật mình vội vã níu áo anh ấy lại rồi ngập ngừng nói._ Em, em muốn cứu Kai.
- Cái gì? Em muốn cứu cậu ta ư? Em quên ai là người đã không tin em, làm em đau khổ rồi à?_ Tooya giận dữ nhìn tôi hỏi.
- Nhưng cậu ấy đã cứu em, nếu không có Kai thì người bị trúng đạn và đang nằm trong kia phải là em. Bây giờ cậu ấy đang nguy cấp, em không thể khoanh tay đứng nhìn được.
- Em là nhất quyết?
- Xin lỗi anh, Tooya._ Tôi nói rồi dằng mạnh tay mình ra khỏi anh ấy, dứt khoát quay sang Hiệu trưởng Akatsuki nói:
- Em sẽ cứu Kai, thầy đừng lo.
- Cảm ơn em, vậy tất cả trông đợi vào em đấy.
- Là chuyện em nên làm thôi. Anh Tooya, xin anh đừng giận em…_ Tôi nói rồi vội vã mở cửa định bước vào trong.
- Em đã không còn là một cô bé chỉ biết nghe lời anh nữa rồi. Sau 10 năm gặp lại, thứ duy nhất thay đổi ở em chính là tình cảm.
Một giọng nói nhẹ nhàng nhưng chất chứa một nỗi buồn man mác bất chợt vang lên khiến tôi giật mình vội quay đầu lại nhưng bóng anh Tooya đã nhanh chóng mất hút sau hành lang bệnh xá. Tôi nhìn theo bỗng thấy trái tim mình đau nhói, nắm thật chặt tay để không bật khóc, cảm giác tội lỗi bỗng ngập tràn trong tim tôi, rốt cuộc thì tôi nên làm thế nào mới đúng đây?
- Sao vậy Hana?_ Giọng nói sốt sắng của Hiệu trưởng Akatsuki vang lên khiến tôi giật mình vội thoát ra khỏi dòng suy nghĩ mông lung, mỉm cười nói:
- Dạ không có gì đâu, hiệu trưởng yên tâm.
Tôi nói rồi nhanh chóng quay người lại, đẩy cửa bước vào. Trong phòng bệnh, Kai đang nằm hôn mê bất tỉnh, khuôn mặt hắn nhợt nhạt trắng bệch. Ở bên cạnh bác sĩ Aka ngồi bắc chân chữ ngũ, khuôn mặt ông đăm chiêu khó hiểu.
- Bác sĩ._ Tôi gọi nhỏ rồi cúi người chào vị bác sĩ trước mặt.
- Cháu là Yume Hana?_ Aka sama nhìn tôi cười hiền.
- Vâng, thưa bác sĩ cậu ấy…_ Tôi nói rồi lo lắng đánh mắt nhìn Kai.
- Nếu cháu chịu giúp, cậu ta sẽ không sao. Nhưng sẽ đau lắm đấy, đã bao giờ thử cảm giác bị cắn chưa?
- Dạ, chưa ạ._ Tôi thành thật trả lời, trong lòng không khỏi có chút lo lắng, sợ hãi.
- Bây giờ cậu ta vẫn chưa thức giấc, nếu cháu muốn thay đổi ý kiến vẫn còn kịp đấy. Một khi cậu ta đã thức dậy, cơn khát máu sẽ biến cậu ta thành ác quỷ._ Bác sĩ Aka nghiêm giọng cảnh báo tôi.
- Cháu đã suy nghĩ rất kĩ trước khi bước vào đây, điều đó có nghĩa là cháu sẽ không thay đổi quyết định. Nếu những giọt máu này có thể cứu được Kai thì cháu sẽ dâng hiến nó._ Tôi quả quyết nói.
- Tốt lắm. Nếu cháu đã quả quyết như vậy thì ta sẽ để cháu ở lại một mình. Nhưng nếu không muốn cháu có thể nói với Kai ta tin là cậu ta sẽ không bao giờ ép buộc cháu đâu. Mong rằng tình cảm cháu dành cho Kai cũng giống như tình cảm cậu ta dành cho cháu, Kai thực sự là một thằng bé rất đáng thương. Ừm, ta tin rằng cháu sẽ có một sự lựa chon sáng suốt trong chuyện tình cảm này_ Bác sĩ Aka nhìn tôi cười trìu mến rồi vội quay người định bước ra ngoài.
- Bác sĩ, bác sĩ nói gì cháu không hiểu?_ Tôi hỏi với theo khi Aka sama đã đi ra đến cửa.
- Haha, rồi sẽ đến một lúc nào đó cháu phải đối diện với những điều ta vừa nói thôi, cô bé ạ. Lựa chọn, chà một điều cực kì khó đúng không?._ Aka sama nói rồi nhanh chóng mất hút sau cánh cửa bệnh xá.
Còn lại một mình trong căn phòng bệnh lạnh lẽo và u buồn, tôi chán nản ngồi phịch xuống chiếc ghế cạnh giường Kai. Khuôn mặt hắn lúc này tuy xanh xao và thiếu sức sống nhưng lại hiền hòa một cánh kì lạ. Có lẽ vì đã mất hết ý thức nên hắn mới trở lên ngoan ngoãn như vậy.
Tôi nghĩ rồi khẽ với tay định vén cọng tóc đang che phủ quầng mắt của hắn sang một bên. Nhưng những ngón tay của tôi chưa kịp chạm vào người hắn thì hắn đã bật tỉnh giấc, bàn tay rắn chắc nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt lạnh đỏ rực phát ra sát khí đang sợ, tiếng gầm nhỏ thoát ra từ cổ họng hắn khiến tôi rùng mình, sợ hãi:
- Cút đi.
- Kai à…_ Tôi run rẩy lên tiếng, cố gắng rút tay mình ra khỏi bàn tay cứng như thép nguội của hắn.
- Tôi nói cô cút đi, không nghe thấy gì à?_ Hắn tiếp tục gầm lên đẩy mạnh tôi ra xa. Đôi mắt màu đỏ nhìn tôi vừa phẫn nộ vừa khao khát, ống dây truyền bị hắn dật đứt tung.
Bàn tay tôi bị hắn bóp chặt đến độ tưởng như xương gãy vụn. Rõ ràng là hắn đang cố gắng kiềm chế cơn khát máu điên cuồng của mình, tìm mọi cách đẩy tôi đi.
- Cậu bình tĩnh đi, Kai._ Tôi nhíu mày, nghiêm khắc nói.
- Cô có ra ngoài không thì bảo?_ Hằn nhìn tôi gầm gừ.
- Tại sao tôi phải ra ngoài? Cậu nói rõ lí do xem nào?_ Tôi hỏi lại bằng giọng thách thức.
- Tôi…ghét cô, bản mặt của cô làm tôi phát ngấy._ Kai nói mà không nhìn vào mặt tôi.
- Sao cậu không dám nhìn vào mắt tôi? Cậu đang nói dối, rõ ràng là cậu đang lo lắng mình sẽ làm tổn thương tôi, làm tôi đau nên mới dùng cách này để đuổi tôi đi, cậu tưởng tôi là con ngốc sao?_ Tôi phẫn uất gào lên.
- Dựa vào đâu mà cô nghĩ rằng tôi không ghét cô?_ hắn vẫn ngoan cố, lạnh lùng nhìn tôi nói.
- Ghét tôi thì sao lại năm lần bẩy lượt cứu tôi mà không màng đến tính mạng, ghét tôi tại sao lại đứng dưới mưa cầu xin sự tha thứ của tôi? Ghét tôi thì sao lại nói thích tôi lúc ở sau dãy nhà hiệu bộ? Cậu nói đi, cậu ghét tôi hay là đang trốn tránh sự thật?_ Tôi vừa nói vừa tiến lại gần hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn để mong tìm kiếm một sự thật mà hắn đang cố dấu. Khẽ vén mái tóc dài lên cao, tôi nhìn hắn từ tốn nói:
- Cậu đang điên cuồng vì khát máu đúng không? Hãy uống máu của tôi đi.
- Đừng có điên nữa, tôi không muốn nhận sự thương hại của bất kì ai._ Hắn gằn giọng nói rồi đẩy mạnh tôi ra xa, đôi mắt đỏ rực lên trông thật đáng sợ, hàm răng nanh nhọn hoắt bắt đầu nhô ra một cách vô thức.
- Cậu mới là đồ điên, cậu có thể kiềm chế cơn khát máu của mình không? Hút máu của tôi là cách duy nhất để cậu thoát khỏi nguy hiểm.
- Tôi không cần. Chết hay không không liên quan đến cô.
- Đến bao giờ thì cậu mới có thể loại bỏ được những suy nghĩ ích kỉ của mình? Cậu chết rồi thì những người xung quanh, những người yêu thương cậu sẽ phải làm sao đây? Cậu nghĩ tôi có thể khoanh tay đứng nhìn cậu chết vì đã đỡ phát súng cho tôi à?_ Tôi tức giận hét lên.
- Tôi cứu cô không phải để nhận mấy sự thương hại kiểu này._ Kai lạnh lùng nói, bàn tay đưa lên cố che đi đôi mắt đỏ rực màu máu.
- Tôi không hề thương hại cậu, đừng có gán cái suy nghĩ của cậu cho tôi, tuy chưa thể xác định được tình cảm mình dành cho cậu nhưng tôi biết vị trí của cậu trong lòng tôi không hề nhỏ chút nào. Tôi không muốn cậu chết vì vậy hãy hút máu của tôi đi, xin cậu._ Tôi nói rồi ngồi xuống ngay trước mặt hắn, khẽ nhắm mắt lại.
…
- Tôi không muốn cô đau._ Kai nắm tay thành nắm đấm, quay mặt sang hướng khác đau khổ nói.
- Làm đi. Nhanh lên.
- Tôi sẽ không thể dừng lại.
- Nếu cậu không thể dừng lại, tôi sẽ giúp cậu, đừng lo. Hãy làm đi._ Tôi nói rồi khẽ mỉm cười, vén cao tóc lên.
…
_ PHẬP.
Khi những chiếc răng nanh nhọn hoắt cắm phập vào cổ, tôi bỗng cảm thấy rùng mình, tê dại cả người. Đầu óc choáng váng vì bị mất nhiều máu. Một giọt máu nhỏ chợt rớt ra rơi xuống cổ thấm vào áo tôi. Đáng sợ quá, máu và răng nanh những thứ này dường như đang gợi cho tôi nhớ về một miền kí ức đầy đau thương.
Hình như Kai đã hút khá nhiều máu, cơ thể tôi đang dần lả đi vì thiếu máu. Tôi muốn đẩy hắn ra, muốn giúp hắn dừng việc này như đã hứa nhưng tôi không thể, cả người nhũn ra, đầu óc quay mòng mòng như đang chìm trong một miền kí ức đen tối, đầy máu và nước mắt cùng sự hiện diện của cái chết....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: