XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trường học Vampire - Thuyuuki


Càng nói chuyện tôi càng muốn vung chân đá cái thằng này ra khỏi cửa, vô lễ bất lịch sự, nhỏ tuổi hơn mà dám xưng tôi gọi cô với tôi. Cũng may cho nó tôi thuộc dạng người không thích bạo lực chứ phải người khác chắc đã đá nó sang Nam cực rồi.

Tôi hít một hơi hật sâu, cố kìm cơn giận nghiến răng hỏi nhỏ:

- Cậu nhìn thấy chị ở đâu?

- Phòng anh tôi_ Nó đáp gọn lỏn.

- Phòng anh cậu?_ Tôi kinh ngạc kêu lên, và càng khẳng định cái lỗ nẻ mà thằng này chui lên chính là bệnh viên thần kinh trung ương. Sao mà nó dám vu oan dá họa cho tôi, một người ko dám vào phòng con trai bao giờ cơ chứ.

Đến lúc này, tôi không nhìn được nữa hét lên với nó:

- Này nhóc, đừng có ăn nó xằng cuội, anh nhóc là ai chị còn ko biết mà nhóc dám bảo chị vào phòng anh nhóc là sao?

- Hừ…cô lãng tai à? Tôi có nói là cô vào phòng anh tôi đâu, tôi nói là tôi nhìn thấy cô ở đó đấy chứ_ Thằng nhóc cáu bẳn nói

- Là sao?

- Tức là trong phòng anh tôi có treo tranh vẽ cô chứ sao.

- Tranh vẽ tôi?_ Tôi ngu ngơ hỏi lại, rồi cứ đần mặt ra nhìn thằng nhóc, thề có chúa tôi chẳng hiểu nó đang nói cái gì.

Nhìn thấy bản mặt đánh chết cũng ko hiểu của tôi, thằng nhóc bực mình gắt:

- Thôi không nói với cô nữa, mất thời gian. Không hiểu sao một người ưu tú như anh tôi lại thích con nhỏ ngốc nghếch là cô.

Nó nói rồi đút tay vào túi quần thong thả bước ra ngoài. Tôi nhìn theo dáng vẻ cao ngạo của đó, bực mình cầm cái gối lên nhắm đầu nó mà ném cật lực. Nhưng cái gối chưa kịp đáp xuống đầu thằng nhóc thì đã bay ngược lại đáp trúng mặt tôi, vì ko kịp phản ứng lên tôi lĩnh nguyên cái gối, ngã dúi vào thành giường, đau đến ứa nước mắt.

Thằng nhóc quay đầu lại nhìn tôi cười sảng khoái, giọng điệu trêu chọc:

- Hahaha…cho đáng đời, ai bảo cô dám đập gối vào người anh tôi. À…còn nữa, tôi học lớp 10B1, cùng khối với cô, cấm cô gọi tôi là nhóc…

Nói đoạn nó quay người bỏ đi và nhanh chóng mất hút sau cánh cửa.
Tôi nhìn theo nó và chợt nhận ra một chân lí thì ra vampire cũng có lúc bị thần kinh, điển hình là cái thằng vừa nói chuyện với tôi xong.

Đang lĩnh hội cho hết cái chân lí đáng được ghi vào sử sách đó thì cánh cửa lại bật ra lần nữa, Toru ko biết từ đâu lao vào phòng với tốc độ tên bắn rồi không thèm tháo giầy, nó trèo lên giường bệnh của tôi, tự nhiên như một con ruồi.

Tôi nhìn nó chán nản nói:

- Cởi giầy ra đã, bẩn kinh.

Nhưng con nhỏ ko thèm đếm xỉa đến lời nhắc nhở của tôi, nó cười toe toét hứng khởi vỗ vai tôi nói:

- Công nhận cậu hên thật, quen những bốn người của Volt. Thật may mắn quá nhờ đến đón cậu mà tôi mới được gặp Takumi của Volt đấy, ui ui…cậu ấy dễ thương kinh khủng.

- Takumi, ai cơ?_ Tôi ngơ ngác hỏi lại.

- Thì là cái người vừa mới nói chuyện với cậu đấy.

- Hả? Là cái thằng nhóc xấc xược ấy á. Nó là người của Volt à?_ Tôi kinh ngạc kêu lên.

- Ủa thế cậu ko biết à? Takumi là vam quí tộc duy nhất của Volt, người có chỉ số IQ cực cao, cậu ấy kém tụi mình một tuổi nhưng được đặc cách học nhanh hơn một lớp, nổi tiếng với khuôn mặt xinh như con gái…Bla…bla …bla_ Toru nói một thôi một hồi khiến tôi chóng cả mặt vội vã bịt mỏ con nhỏ lại thều thào nói:

- Thôi, tôi mệt lắm rồi, cậu đến để đưa tôi về kí túc hay đến để tám chuyện đây?

Con nhỏ cáu kỉnh gỡ tay tôi ra rồi vừa xếp đồ vừa làu bàu:

- Để cho người ta tám tí cũng không được à? Bực mình.

Tôi nhìn Toru khẽ cười, cuối cùng cũng thoát khỏi cái phòng bệnh đáng ghét này. Không biết tôi còn phải vào đây lần nào nữa không???

------------------

[1] Uragirimono: trong tiếng Nhật nghĩa là kẻ phản bội, viết tắt là Uragi


Chương : 39


Tôi thức dậy khi đồng hồ vừa điểm 9 tiếng, ở giường bên Toru và Mika vẫn đang ngủ ngon lành. Với tay lấy chiếc áo khoác treo trên thành giường, tôi rón rén bước ra ngoài và khép cửa lại.

Học viện đang bước vào những ngày cuối đông, tuyết rơi thưa dần nhưng cái lạnh thì vẫn kéo dài dai dẳng. Không khí buổi sáng tĩnh lặng như tờ, đây đó trên các hành lang nổi lên tiếng nói chuyện, trao đổi của mấy học viện thức dậy sớm.

Tôi khẽ xoa hai tay vào nhau, xuýt xoa trước cái lạnh cắt da cắt thịt của tháng 12. Lạnh thế này mà được ngồi nhâm nhi một tách cacao nóng thì tuyệt phải biết. Tôi liếm môi nghĩ, trong lòng không khỏi thèm thuồng. Nhưng biết kiếm cacao ở đâu bây giờ? Thực xá của học viện chỉ toàn rượu máu và nước trái cây có mò cả buổi cũng chả tìm được đồ uống nóng.

Tôi vừa đi vừa nghĩ, đôi chân tự động rảo bước về một hướng vô định. Đến khi giật mình dừng lại tôi mới biết mình đang đứng trong khuôn viên của dãy nhà cấp B, nơi dành riêng cho các vampire quý tộc.

Nghĩ đến cảnh mình bị ông bảo vệ xích cổ cho lên văn phòng vì tội xâm phạm bất hợp pháp tôi lại thấy rùng mình ớn lạnh, vội vã quay đầu bỏ đi trước khi có kẻ tọc mạch nào đó nhìn thấy.

Bàn chân tôi chợt khựng lại khi nghe thấy tiếng nói chuyện vang lên gần đó, tò mò tôi đi đến chỗ vừa phát ra tiếng nói và núp người sau một lùm cây.

Dưới bóng cây cổ thụ một tốp vampire cấp C đang vây quanh một cậu nhóc quý tộc có dáng người mảnh khảnh như con gái. Dẫn đầu đám vam cấp C ấy là một thuần chủng, anh ta có khuôn mặt khá đẹp nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ gian xảo khó ưa.

- Chắc mày cũng biết tại sao tao lại gọi mày ra đây chứ Takumi?_ Tên thuần chủng lên tiếng, giọng nói của hắn đầy vẻ giễu cợt.

"Takumi? Chẳng phải là tên của thằng nhóc xấc xược hôm nọ?" Tôi thầm kêu lên trong đầu rồi lại căng mắt tiếp tục "hóng hớt".



- Tôi không hiểu anh đang nói gì? Việc lôi một thành viên của Volt ra đây là điều ko thể tha thứ được, người bị hỏi tội là anh mới phải Usui Hayate_ Takumi thẳng thừng đáp.

- Mày…được lắm, đồ hớt lẻo hôm nay tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu. Ai biểu mày dám mách với ông việc tao ăn trộm đồ của thằng Takeshi.

- Cấm anh gọi Takeshi sempai là thằng, anh ăn trộm đồ của ai tôi không thèm biết nhưng nếu anh dám động vào đồ của Takeshi sempai, tôi quyết không tha._ Takumi hét lên tức tối

- À há, giờ mày lại vào vai người bảo hộ của thằng Takeshi đấy à? Mày đúng là đứa ngu nhất trên đời đấy Takumi, mày tưởng thằng Takeshi nó quý mày thực sự sao? Nó chỉ giả bộ vậy thôi. Tao nói cho mày biết, nếu tao ghét mày một thì nó phải ghét mày mười. Vậy mà mày lại đi bảo vệ nó ư? Haha, đúng là ngu.

- Anh…im miệng đi cho tôi, không được phép nói xấu Takeshi sempai, ai chẳng biết anh ghen tị với anh ấy.

- Mày…câm mồm ngay_ Usui gầm lên, tát một cái thật mạnh vào má Takumi khiến cậu nhóc ngã dúi dụi, đôi mắt đỏ lừ lên như sắp khóc. Khẽ cười gằn một cái Usui đi đến bên Takumi, nắm cổ áo cậu nhóc kéo dậy rồi mỉm cười cay độc nói:

- Còn mày, mày nghĩ mày ngon sao? Cái thứ rác rưởi như mày thì đến quyền được đố kị cũng chẳng có. Lúc nào cũng một điều sempai, hai điều sempai y như con cún bên chân thằng Takeshi vậy. Mày trung thành như thế nhưng nó có coi mày ra gì không? Đối với nó mày thực ra chẳng khác gì con chó, một con chó mà nó căm ghét.

- Anh im đi.Takeshi sempai rất yêu quý tôi, anh ấy tuyệt đối không giống như những lời anh nói_ Takumi hét lên, hất tay Usui ra khỏi cổ áo mình.

- Haha, yêu quý ư? Mày đừng quên vì ai mà mẹ nó phải chết. Chính vì sự xuất hiện của mày và mẹ-mày, hai thứ rác rưởi ô uế nên bà ta mới tự sát đấy. _ Usui nhếch môi cười khả ố.

Takumi há miệng ra định nói gì đó nhưng lại thôi, khuôn mặt cậu nhóc tái mét lại, cả người lặng im bất động....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0074 giây