Haiz cái giọng nói đang ghét này thì đúng là của hắn rồi, nhưng thôi lúc này tôi chẳng rảnh mà đôi co với hắn….đau quá, tôi nghĩ rồi buông thõng bàn tay, mệt mỏi ngất đi trong vòng tay lạnh lẽo của Kai…
Chương 12:
Tôi cựa mình thức dậy, mùi ete xộc vào mũi khiến tôi có cảm giác đắng họng, chỗ vừa bị mảnh thủy tinh cứa vào đau nhói.
- Ui..da_ tôi kêu lên khe khẽ rồi cựa mình trở dậy, chợt tôi phát hoảng khi thấy một người con trai đang ngồi bên cạnh giường mình, ngủ ngon lành.
- Anh Tooya._ tôi nhíu mày nhìn rồi khẽ bật thốt lên. Tooya đang ngồi trên chiếc ghế đệm đặt sát giường tôi, hai chân bắt chéo, tay vòng trước ngực. Dáng người đĩnh đạc không tỏ vẻ gì là đang ngủ gật, nhưng đôi mắt anh ấy lại khẽ nhắm hờ.
- Đẹp quá…_ Tôi ngẩn người say sưa ngắm nghía khuôn mặt đẹp tựa như hoa ấy rồi không kiềm chế được khẽ kêu lên. Sống mũi cao, thanh tú, lông mi dài và dầy che phủ cả quầng mắt, lông mày đẹp như được kẻ chỉ. Người con trai trước mặt tôi mang một vẻ đẹp siêu phàm thoát tục và khó cưỡng lại.
- Em nhìn đủ chưa?_ Tiếng nói trầm ấm đột nhiên vang lên khiến tôi giật mình, suýt ngã lộn tùng phèo, vội đưa tay lên trước ngực chặn lấy trái tim. Tooya từ từ mở mắt liếc nhìn tôi, nở nụ cười dịu dàng ấm áp.
AAAAAAA…Ngại chết đi được, tôi nhăn nhó nghĩ thầm rồi vội vã phân bua:
- Em đâu có nhìn anh, em nhìn con chim ngoài kia ấy chứ_ tôi nói rồi chỉ tay ra bên ngoài.
- Ừm,Ta biết, ta cũng đâu có nói là em nhìn ta, sao chưa chi đã vội khai thế?.. ha ha._ Tooya nhìn tôi bật cười nói.
- Anh…anh…_ tôi tức tối kêu lên, vung tay quật mạnh vào không khí nhưng….
- Ui da_ tôi bật kêu lên rồi vội ôm lấy cánh tay của mình, khuôn mặt lộ rõ vẻ đau đớn. Thấy vậy Tooya vội đứng bật dậy, ngồi xuống bên cạnh tôi, cầm tay tôi lên lo lắng hỏi:
- Em sao vậy, có đau lắm không?
Nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của anh ấy, không hiểu sao tôi thấy có cảm giác rất thân thuộc. Giống như trước đây tôi đã từng được thấy khuôn mặt này rồi Tôi nghĩ thầm rồi cắn môi cố nén đau, lè lưỡi nói:
- Em đùa anh đấy, chẳng đau chút nào cả hì hì….
Không ngờ câu nói đùa của tôi lại khiến Tooya bực mình, anh ấy nhìn tôi chằm chằm khẽ nhíu mày tức giận nói:
- Đừng có nói dối, đau lắm đúng không? Sao em lúc nào cũng bất cẩn thế? Em có biết một vampire mà bị mất nhiều máu sẽ nguy hiểm như thế nào không?
- Hì hì…Không sao đâu, em luôn như thế mà, đối với em mà nói việc bị ngã và chảy máu là chuyện xảy ra như cơm bữa thôi_Tôi cười lấp lửng nói.
- Đừng có nói một cách xuề xòa như vậy, nếu như hôm nay không được băng bó kịp thời thì có lẽ ta đã phải cho em hút máu để giữ mạng rồi. Không hiểu sao em lại không thể nào ngồi im một chỗ được, lúc nào cũng gặp phải những nguy hiểm không đáng có…_ Anh Tooya nghiêm khắc nhắc nhở.
Tôi nhìn khuôn mặt lạnh te của anh ấy, vừa sợ vừa khó hiểu. Vội nuốt nước bọt ừng ực, rụt rè hỏi:
- Anh Tooya…anh đang giận sao?
Tooya quay lại nhìn khuôn mặt lo sợ của tôi, khẽ thở hắt ra một cái rồi dịu dàng nói:
- Thôi, em nằm nghỉ đi, ta sẽ ra bảo y tá thay băng tay cho. Máu thấm ra rồi kìa.
Nói đoạn anh ấy nhanh chân sải bước về phía cửa, để tôi ở lại với một mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu:
Sao anh ấy lại lo lắng cho tôi vậy nhỉ? Rõ ràng tôi và anh ấy mới chỉ gặp nhau chưa được bao lâu, tại sao lại nghĩ cho tôi nhiều đến thế? Còn nữa, tại sao khi nhìn thấy anh ấy tôi lại có cảm giác rất thân quen vậy nhỉ?
"Rốt cuộc thì anh có quan hệ gì với em vậy Tooya...?? "
-----------
_BỊCH_ ui da…
- Sao vậy Yume? Chảy máu rồi kìa, đau lắm phải không?
- Huhuhu…anh Tooya ơi, Yume đau quá…huhuhu…
- Anh đã bảo rồi mà, sao em cứ thích chạy nhảy linh tinh thế? Ngồi yên một chỗ bên cạnh anh không được sao?
- Không. Ngồi im một chỗ chán lắm chả khác nào con búp bê cả.
- Vậy…em làm con búp bê của riêng anh không được sao?
- Búp bê…của riêng anh?
- Ừ…riêng anh mà thôi.
------------
- Vẫn biết suy nghĩ đó là ích kỉ, nhưng ta vẫn muốn em mãi là con búp bê nhỏ của riêng ta, để ta có thể giữ em trong vòng tay của mình mãi mãi.
Vì sao em luôn khiến ta bất an vậy Yume, 10 năm trước và cả bây giờ vẫn luôn như vậy…
Chương 13:
Ánh nắng mặt trời bên ngoài chiếu vào qua khe cửa khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Hiện tại trong bệnh xá chỉ còn mình tôi. Toru và Mika có lẽ cũng đã về kí túc xá để ngủ rồi. Cô đơn quá….
Tôi buồn bã nghĩ rồi với tay lấy cái nạng cố gắng tập đi cho quen. Sau một hồi vật vã với cái chân đau, tôi chống nạng đi đến bên cửa sổ và mở toang nó ra. Ánh nắng ban mai cùng làn gió dịu dàng mang hơi thở của thiên nhiên phả vào mặt khiến tôi khoan khoái dễ chịu hít một hơi thật sâu rồi hướng mắt xuống khuôn viên sau bệnh xá ngắm cảnh, chợt tôi giật mình reo lên:
- A…súng trắng_ Tôi cố nhoài người ra ngoài để ngắm. Trên dòng suối nhỏ chạy dọc trong khuôn viên, những bông súng trắng nở rộ, màu trắng mộc mạc tinh khiết của nó khiến tôi mê mẩn khẽ kêu lên thích thú:
- Đẹp dã man…chẹp.. mình phải ngắt một bông mới được. (ý thức bảo vệ môi trường chỉ bằng con ruồi)
Tôi chép miệng, suy nghĩ một hồi rồi mím môi quyết tâm chinh phục những bông sung trắng.
Tôi chống nạng mở cửa lò dò bước ra ngoài, cố gắng đi thật nhẹ để không bị phát hiện ra là mình đang trốn trại xí lộn trốn bệnh (híc).
Sau gần chục phút vật vã với cái chân chết tiệt, cuối cùng tôi cũng đã dừng chân trước con suối nhỏ và đứng đó ngẩn ngơ ngắm nhìn vẻ đẹp của thiên nhiên.
Màu trắng tinh khiết của những bông súng nổi bật trên nền lá xanh trong đập vào mắt khiến đầu óc tôi mụ mẫm, cảm thấy trong người tràn trề nhựa sống. Quên cả mệt mỏi nhanh chóng đi đến bên dòng suối ngồi thụp xuống, vươn tay cố với lấy bông hoa.
Nhưng hỡi ôi cánh tay tôi quá ngắn không tài nào với tới được dù là bông hoa gần nhất. Tôi cay đắng than thầm rồi mím môi vừa đọc ca dao (tự chế) vừa vươn tay cố với hoa:
- Súng ơi, súng ởi, súng ời
Súng cho ta vặt ta mời súng ăn…
Không hiểu bông súng có biết tiếng người không mà sau khi nghe tôi hát ca dao nó liền ngoan ngoãn vâng lời để cho tôi cắt cổ. Nhìn bông súng nằm gọn trong tay mình tôi sung sướng giơ hai tay lên reo hò ầm ĩ, tiện thể…ném luôn cái nạng xuống suối (sặc).
_BÕM_ âm thanh trong trẻo này vang lên khiến tôi đờ đẫn cả người.
- OMG…_ Tôi hoảng kinh kêu lên rồi vội vàng vất bông hoa súng sang một bên nhòm xuống dòng suối trong vắt nhìn cái nạng giờ đã xa mãi xa. Tôi cắn răng lỗ lực kéo nó trở lại, nhưng vô ích. Cuối cùng quá uất ức tôi ngồi bệt xuống kêu lên thống thiết:
- Đen gì thì cũng phải có mức độ thôi chứ, bất công quá ông trời ơi! Giờ thì mình đi về phòng bằng cách nào đây..huhuhuhu…
Đang trong cơn đau khổ vật vã, chợt tôi nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên ở phía sau:
- Ngu ngốc…
Tôi giật mình cắn cả vào lưỡi, tim suýt vọt ra ngoài. Đau đớn đến độ nước mắt tuôn trào vội quay đầu lại để tìm ra cái kẻ láo toét nào giữa thanh thiên bạch nhật dám hù dọa con gái nhà lành.
Nhưng ngó nghiêng một hồi lâu mà vẫn chẳng thấy ai. Tôi bắt đầu cảm thấy rờn rợn, dù là một vampire chính cống nhưng tôi vẫn sợ ma lắm. Con ma ở thế giới vampire chắc còn kinh dị ở thế giới người nhiều. Tôi nghĩ mà trong đầu đã vẽ ra những hình ảnh đáng sợ....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: