Cho tới khi ông ấy cất tiếng nói thì lúc đó họ mới phát hiện ra. Người này là Hoắc Hoài Kỳ. Cũng như Tiểu Ái, Dung Kỳ không biết nhiều về người này. Hoắc Hoài Kỳ là nhân vật truyền kì trong giới điện ảnh, hai mươi tuổi đã tỏa sáng trong giới showbiz Hồng Kông, những tác phẩm của ông đã ảnh hưởng tới cả một thế hệ. Ông rất coi trọng sự nghiệp của mình, dù đã debut gần ba mươi năm, nhưng những tin scandal lại rất ít. Hoắc Hoài Kỳ giao thiệp rộng rãi với những người trong nghề, những nhân vật tầm cỡ hầu như đều là bạn bè của ông. Và xung quanh có không ít hồng nhan tri kỷ, nhưng ông vẫn chưa kết hôn. Trong mắt mọi người, Hoắc Hoài Kỳ vẫn là một người đàn ông độc thân.
Cuộc sống đời tư của ông luôn là một dấu chấm hỏi. Trước đó có rất nhiều tin đồn nói ông đã kết hôn, thậm chí cũng có con. Tuy nhiên, tất cả những điều đó đều không có bằng chứng rõ ràng, chẳng qua chỉ là những tin đồn nhảm mà mọi người rỉ tai nhau thôi.
Thế nhưng hôm nay, Hoắc Hoài Kỳ lại bất ngờ xuất hiện ở nơi này, trước ngôi mộ của người phụ nữ không có chút quan hệ gì, thở dài lặng lẽ, chậm rãi và mệt mỏi nói ra những chuyện vụn vặt gần đây. Giọng điệu rất tự nhiên, như đang nói chuyện phiếm, ông ta cứ nói như thế, không cần có người đáp lại. Hết nói về những chuyện bây giờ, ông ta lại nhắc tới những chuyện trước đây.
“… Nếu như lúc đó anh biết em đang mang thai, thì làm sao anh có thể đi chứ?… Em nói xem, nếu lúc đó anh ở lại, thì hiện tại chúng ta sẽ như thế nào? Có khi chúng ta còn có cháu rồi nhỉ? Nhã Khanh, em luôn kiên cường như vậy, tại sao cuối cùng lại dùng tính mạng của mình để đánh cược với anh? Nhã Khanh… Nhã Khanh…”
Nhã Khanh, Tiêu Nhã Khanh. Chính là tên của người phụ nữ trên bia mộ.
Tiểu Ái kinh ngạc trợn tròn mắt, cô có cảm giác như đang đọc kịch bản của phim tình cảm. Lẽ nào Hoắc Hoài Kỳ, người có thể hô phong hoán vũ trong giới điện anh lại là người tình của Nhã Khanh sao? Nghe Hoắc Hoài Kỳ nói, lúc đó Nhã Khanh còn đang mang thai đứa con của ông ấy. Chắc không phải, Dung Kỳ anh ấy… Tiểu Ái lập tức nhìn người đang đứng phía sau, anh nắm chặt cổ tay cô như muốn nói bây giờ đừng lên tiếng.
Hoắc Hoài Kỳ đang trầm giọng nói tiếp, thì trên bậc thềm có người bước tới, có lẽ là người đi cùng đến để nhắc nhở ông ta về thời gian. Trời không còn sớm nữa, mặc dù bây giờ đang là mùa đông, nhưng nghĩa trang là nơi công cộng, thỉnh thoảng sẽ có người đến, khuyên ông nên cẩn thận thì hơn. Hoắc Hoài Kỳ lại thở dài, đem bó hoa trong tay đặt trước mộ, xoay người cùng người đó xuống núi.
Một lúc lâu sau, Tiểu Ái mới dám lên tiếng: “Nhã Khanh, người mà ông ấy vừa nói tới, đứa bé trong bụng bà ta chắc không phải là anh chứ? Nói như vậy, lẽ nào Hoắc Hoài Kỳ mới là… cha đẻ của anh sao?”
Dung Kỳ sững người quay lại, không thể tin vào tai mình. Đôi mắt anh tựa như nước biển, cuồn cuộn nhìn cô tràn ngập sự hoài nghi.
Lúc đó, cả hai người đều cùng nghĩ về một chuyện: Nếu điều đó là sự thật, nếu Hoắc Hoài Kỳ mới chính là bố đẻ của anh, vậy thì giữa họ thực ra không có bất kỳ quan hệ huyết thống nào.
Thế nhưng, chuyện đó liệu có khả năng không?
Tiểu Ái không ngờ, Dung Kỳ lại có thể bình tĩnh đến mức bình thản đưa cô về nhà ăn cơm. Gần đây họ thường xuyên về nhà, bố mẹ rất vui mừng. Họ vẫn cho rằng Dung Kỳ xảy ra chuyện gì đó nên mới gửi về nhà số tiền lớn như vậy. Lúc này, thấy anh bình an vô sự, sau khi hỏi thăm mấy câu, họ cũng thở phào nhẹ nhõm.
Tiểu Ái ngồi bên cạnh mỉm cười, thầm nghĩ anh chàng này không hổ danh là đạo diễn, kỹ thuật diễn xuất vô cùng xuất sắc. Ngày hôm đó khi cô kéo anh từ sây bay về, ngoài laptop ra, toàn bộ đồ đạc của anh đã được chuyển qua đường hàng không sang Mỹ, mấy hôm nay đang nhờ bạn của anh bên đó chuyển về. Tất cả quần áo, bàn chải đánh răng, khăn mặt… đều là những đồ mới mua cả.
Trời lạnh, ông Dung vốn định đi làm muộn một chút, lần này có cớ nên càng vui mừng mà ở nhà, lôi Dung Kỳ chơi mấy ván cờ.
Tiểu Ái ngồi bên cạnh nhìn họ chơi cờ, trong lòng không khỏi sốt ruột. Cô nhìn Dung Kỳ rất lâu, nhiều lần muốn hỏi bố về chuyện của Nhã Khanh nhưng đều bị ánh mắt sắc bén của anh chặn lại.
Trên đường quay về thành phố S, anh nói với cô, đây là chuyện quan trọng, trước khi làm rõ mọi chuyện, không nên để bố mẹ lo lắng.
Tiểu Ái liên tục bĩu môi. Gì chứ? Cô chỉ muốn làm rõ quan hệ giữa cô và Dung Kỳ thôi mà, sao anh cứ xem cô như người không hiểu chuyện vậy? Cô không tin là trong lòng anh không sốt ruột.
Dung Kỳ dường như không sốt ruột thật, liên tiếp mấy ngày đều bận rộn không thấy bóng dáng đâu, khiến Tiểu Ái tối nào cũng chỉ ăn qua loa vài thứ để lấp đầy dạ dày.
Thôi Thái Dạ vẫn hàng ngày nghĩ đủ lý do để lừa cô đi chơi, nhưng đáng tiếc sau hai lần, anh ta không còn lừa được cô nữa. Mấy cớ anh ta sử dụng đều đã bị cô nhìn thấu, sau đó thì khéo léo tìm cách tránh xa.
Sau một thời gian chờ đợi, cuộc thi tuyển ở công ty Tinh Hải cũng có kết quả. Cô đã trúng tuyển và trở thành nhân vật nữ chính thứ hai trong bộ phim cổ trang dài tập. Tiểu Ái vô cùng vui mừng, lập tức đến thành phố Z lấy kịch bản, đồng thời gặp mặt nhân viên ban chế tác.
Địa vị của nhân vật nữ chính thứ hai hoàn toàn khác so với trước kia. Những diễn viên khác và nhân viên ban chế tác đối xử với cô rất lịch sự. Đêm hôm đó Tiểu Ái rất vui, vì người ta mời rượu nên cô đã uống liền mấy ly. Tiệc rượu xong cũng đã khuya, những người trong đoàn phim giúp Tiểu Ái thuê phòng tại khách sạn.
Khi Tiểu Ái thức dậy, trời đã sáng rõ. Cô vội kiểm tra quần áo và túi xách thì thấy mọi thứ vậy ổn, quần áo chỉnh tề, tiền và thẻ không thiếu cái nào, xem ra không bị người khác giở trò đồi bại.
Tiểu Ái lục điện thoại trong túi xách ra để xem giờ và không khỏi ngạc nhiên. Có hơn ba mươi cuộc gọi nhỡ. Trong đó, hơn mười cuộc của Thôi Thái Dạ, hai cuộc của Tư Nhã, ba cuộc của Trân Gia, còn lại đều của Dung Kỳ. Sao vậy? Lẽ nào tối qua thế giới đại chiến hay sao? Tại sao tất cả mọi người đều tìm cô vậy?
Điểm qua một dãy cuộc gọi nhỡ của Dung Kỳ, trong lòng Tiểu ái không khỏi cười trộm. Biết sốt ruột rồi à? Ai bảo anh mấy ngày nay bận rộn không thấy bóng dáng đâu, cô cũng có lúc bận đến đêm không về nhà đó. Cô giận dỗi, không chịu gọi điện trước cho anh mà chọn gọi cho Tư Nhã.
Con bé đó vừa nhận điện thoại liền quát cô một trận, rồi liên tục kêu cứu: “Cứu mình với! Tại sao mình lại khổ như vậy chứ? Sao mỗi lần họ không liên lạc được với cậu, lại đem mình ra hành hạ như vậy? Một mình Thôi Thái Dạ thì chẳng sao, đằng này còn cả anh trai cậu, rồi ngay cả Trân Gia, vừa gặp mình một lần cũng hỏi cậu có ở bên cạnh không? Sớm biết như vậy thì hôm đó mình đã không cho cô ta số điện thoại rồi! Sao số mình khổ thế này?”
Tiểu Ái nghe đến nỗi đầu óc quay cuồng, lần oán thán này thật sự có thể ví với nước sông Hoàng Hà.
Lúc Tiểu Ái định gọi cho Trân Gia, thì tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên. Cô nghĩ là phục vụ phòng, nhưng không ngờ cửa vừa mở thì lại thấy khuôn mặt điển trai hơi hốc hác của Thôi Thái Dạ.
Còn chưa kịp định thần, cô đã bị anh ôm vào lòng. Trong mùi nước hoa Eau de Cologne quen thuộc còn kèm theo mùi thuốc lá nồng nặc và hình như có cả mùi sương đêm. Cô ngẩng đầu lên, thấy những sợi râu lởm chởm trên cằm Thôi Thái Dạ, trong lòng không khỏi sững sờ. Lẽ nào cả đêm qua anh không ngủ?...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: