XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


Khuôn mặt tuyệt mĩ của Dung Kỳ dần hạ xuống, tiến sát gần Tiểu Ái hơn một chút. Tiểu Ái đờ đẫn nhìn anh, chỉ cảm thấy cặp mắt màu trà càng lúc càng to, càng rõ ràng. Đôi môi gợi cảm gần ngay gang tấc, vẽ lên một đường cong nhẹ nhàng. Tiểu Ái bỗng thấy tim mình đập mạnh liên hồi. Không phải cô hoa mắt đấy chứ? Anh đang cười sao? Tiểu Ái cơ hồ nhắm mắt rồi lại mở ra, nụ cười vẫn đọng trên môi anh, nhưng chân thực và rõ ràng. Khuôn mặt Tiểu Ái bất chợt nóng bừng lên, rồi không kìm nổi tự đưa lời oán trách bản thân, tại sao đối diện với anh trai của chính mình mà cô lại đỏ mặt thế chứ. Nhưng không thể trách cô được, thực sự là vì người đàn ông băng giá Dung Kỳ này rất ít khi cười. Cô vì thế mà mới cảm thấy không quen cho lắm. Nhưng… sao anh có thể cười với cô chứ? Tiểu Ái còn đang chìm trong nghi hoặc, thì giọng nói lạnh lùng của anh lại vang lên: “Em muốn tiếp tục diễn kịch với anh, hay là ngày mai một mình khăn gói hành lý quay về thành phố Z hả?”

Tóc gáy Dung Tiểu Ái bỗng dựng đứng lên, cô lùi về phía sau tựa như đang trốn tránh quái vật. Kết quả, cả người lẫn ghế đều ngã sõng xoài xuống sàn nhà, cô đau đến mức trào nước mắt. Thân hình cao to dần dần lướt tới. Vì ánh sáng rọi từ phía sau nên cô không thấy rõ nét mặt anh, chỉ cảm nhận một sự lạnh lẽo làm cho người ta nghẹt thở.

“Lần này cho qua. Sau này đừng để anh nhìn thấy màn kịch nhạt nhẽo này thêm nữa.” Đang định xoay người, như bỗng nhớ ra điều gì, anh dừng lại hỏi: “Đúng rồi, hôm nay em rửa bát.”

“Dạ!” Cô bĩu môi khẽ đáp.

“À, còn quần áo của em, đã chất đống rồi đó, cũng nên giặt đi, đừng vứt bừa bộn trong nhà tắm mãi thế!”

“Dạ!”

“Ngày mai em không có tiết học phải không? Phòng cũng quét dọn sạch sẽ, đừng có ra ngoài đi lung tung, ở nhà mà dọn dẹp thì hơn!”

“…”

Lúc Tư Nhã gặp lại Tiểu Ái, cảm thấy vẻ mặt của cô như là oán phụ.

“Mình sắp trở thành người giúp việc rồi! Cậu nói xem sao mình có thể không oán hận được chứ!” Tiểu Ái nắm lấy dây đeo ba lô, không ngừng ca cẩm. Nào ngờ, đối phương lại không hề mảy may đồng tình với cô: “Nói cho cùng, đó đều là quần áo của cậu, phòng cậu ở, bát cậu dùng, bảo cậu dọn cũng là chuyện bình thường thôi mà!”

Tiểu Ái thấy vậy vô cùng tức giận, nhào về phía Tư Nhã mà bóp cổ. Trong phòng nghỉ hai người không ngừng “thảo luận” xung quanh chủ đề về Dung Kỳ. Thậm chí còn say sưa đến mức suýt chút nữa thì quên mất hôm nay phải đến công ty M&S chi nhánh ở thành phố S để phỏng vấn. Mấy năm nay M&S phát triển mạnh, sau khi liên tiếp đào tạo ra một loạt ngôi sao như Lăng Thị Cơ, Tim, Ưu Trạch, vị thế trong giới điện ảnh càng được củng cố vững chắc hơn. Quy mô công ty vì thế cũng được mở rộng, đồng thời còn xây dựng được trụ sở tại nhiều thành phố lớn trên toàn quốc.

Nhân viên phụ trách buổi casting cầm hộp số cùng bảng danh sách tên thí sinh bước vào. Sau khi để các cô gái bốc thăm thì đồng thời ghi lại số mà họ bốc được. Buổi casting lần hai này có khoảng bốn mươi người tham gia, hình thức casting theo dạng hỗn hợp. Theo thứ tự số bốc được thì cứ hai người một nhóm đi vào hội trường casting bốc đề thi biểu diễn. Ban giám khảo dựa trên năng lực từng người mà chấm điểm. Đồng thời, thông qua việc đối chiếu với bản đăng ký của thí sinh, lựa chọn ra ba người có kĩ thuật diễn và thể hiện hình tượng vai diễn xuất sắc nhất. Chính vì casting theo hình thức này, nên đại đa số những người tham gia đều đăng ký cả ba vai diễn, chỉ có rất ít diễn viên đã từng đóng một số phim thì dựa theo khả năng và tiêu chí của bản thân để chọn vai diễn phù hợp cho mình.

Tư Nhã thuộc nhóm năm, Tiểu Ái ở nhóm mười một. Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên phụ trách, các thành viên trong nhóm gặp nhau, đồng thời tự giới thiệu qua về bản thân.

Bạn diễn của Tiểu Ái không còn là sinh viên, mà hiện đang là một diễn viên không có tên tuổi. Cô ta trang điểm rất đẹp, dáng người cao ráo, mái tóc đen mỏng, mặc áo hở lưng với quần soóc. Cô ta giới thiệu mình là La Vy, hai mươi tư tuổi, sau đó thân thiện chìa tay về phía Tiểu Ái.

“Xin chào! Em là Dung Tiểu Ái, hiện đang là sinh viên, mong chị chỉ bảo nhiều cho em ạ!” Tiểu Ái hôm nay ăn mặc rất kín đáo, áo thun T-shirt màu tím có in chữ “I’m girl” kết hợp với chiếc váy công chúa màu đen thắt đai nhỏ ở eo, mái tóc xoăn màu tím đậm thắt một chiếc ruy-băng, mặc dù nhìn không gợi cảm nhưng lại trẻ trung, căng tràn sức sống.

Trước khi đến lượt casting, mỗi nhóm có mười phút để chuẩn bị, sau khi nhóm thứ nhất bước vào hội trường, nhóm thứ hai mới được thông báo đi bốc đề thi, cứ như thế lần lượt theo thứ tự đến hết thì thôi. Rất nhanh nhóm của Tư Nhã đã vào phòng bốc đề thi, Tiểu Ái thấy vậy vội vàng chạy đến chỗ cửa làm động tác cổ vũ.

Vẻ mặt Tư Nhã chẳng có vẻ gì là căng thẳng, nở nụ cười tươi rói nhìn cô, thậm chí còn nghịch ngợm gửi đến cô một nụ hôn gió đáng yêu nữa. Tiểu Ái khẽ bật cười, đưa mắt nhìn theo bóng Tư Nhã bước vào phòng thi. Cánh cửa phòng casting mở ra rồi đóng lại rất nhanh, nhưng cũng đủ để Tiểu Ái thấy một chiếc bàn dài có mấy vị giám khảo đang ngồi phía sau. Tại vị trí gần cửa ra vào, một người đàn ông đang cúi đầu viết gì đó lên giấy. Tiểu Ái đang lẩm nhẩm câu đẹp trai quá, thì bỗng đứng hình trợn tròn mắt.

Buổi casting có quy định, người đã dự thi sẽ không được quay về phòng nghỉ, mà phải đợi ở một căn phòng khác. Điều đó đồng nghĩa với việc trước buổi casting kết thúc, Tiểu Ái không thể gặp được Tư Nhã. Và vì không có người bàn bạc thảo luận, trong lòng cô bỗng thấy thiếu tự tin hơn. Cuối cùng cũng tới lượt nhóm Tiểu Ái bước vào phòng thi. Giây phú đó, La Vy nhìn Tiểu Ái đầy khó hiểu rồi đỏng đảnh đi vào trước.

Phòng thi là một hội trường nhỏ được thiết kế không có cửa sổ, đèn được thắp sáng trưng, phía trước mặt là ban giám khảo. Khi nhóm trước chuẩn bị đi ra, một nhân viên đưa cho nhóm Tiểu Ái một chiếc hộp rồi bảo hai cô bốc đề. Khoảng cách từ chỗ Tiểu Ái đến các vị giám khảo không quá hai mét, sau khi nhìn kỹ người đàn ông ngồi góc bên trái một lần nữa, thì tia hi vọng cuối cùng còn sót lại trong cô hoàn toàn bị dập tắt.

Đối phương ngẩng đầu, khuôn mặt đẹp trai quyến rũ ánh lên một tia bất ngờ, rồi vội vàng lật tìm tư liệu của các diễn viên tham gia casting trong tay. Sau một lát kiềm tìm, anh ta nhếch miệng cười, nụ cười khiến bất cứ ai nhìn vào cũng có ý nghĩ chủ nhân của nó sắp có ý xấu với mình. Cười cái gì chứ? Tiểu Ái thấy vậy làm điệu bộ nhe răng rồi chu miệng. Nhưng động tác nhỏ đó đã bị đối phương nhìn thấy, bộ dạng căng thẳng ngày quả thực rất thú vị, khiến anh ta không khỏi bật cười.

Vị đạo diễn ngồi cạnh Thôi Thái Dạ thấy vậy quay sang hỏi: “Sao vậy, Tổng giám đốc Thôi?”

“Khụ!” Thôi Thái Dạ lập tức lấy lại dáng vẻ nghiêm túc: “Không có chuyện gì, cổ họng tôi hơi ngứa.”

La Vy đúng lúc đó khẽ đập vào vai Tiểu Ái, ra hiệu cô vào trong phòng, chuẩn bị cho màn biểu diễn chung của nhóm.

Buổi casting chỉ kéo dài hai mươi phút mà Tiểu Ái cảm giác như đi đánh trận. Trong tâm trí cô, toàn là viễn cảnh người đàn ông kia sẽ đi mật báo cho Dung Kỳ. Nhưng với cơ hội ngàn năm có một này, cô không muốn vì mất bình tĩnh mà làm hỏng, thế nên chỉ có thể ép bản thân phải thật chuyên tâm. Cảm giác này chẳng khác nào một loại hình tra tấn khiến con người ta dằn vặt khổ sở đến mức sống không bằng chết....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0017 giây