Không nghĩ Tiểu Ái lại nói ra những lời này, sắc mặt anh ta trắng bệch, thang máy đã xuống tới gara để xe, cô định bước ra ngoài, nhưng Hứa Kỷ Dương lại nhấn nút đóng.
“Ý gì vậy?” Tiểu Ái chau mày.
“Tôi mới là người cần hỏi em có ý gì. Năm đó người đá tôi là em, không phải tôi.”
“Đúng vậy, nếu sớm biết anh là loại người nào, tôi đã đá anh từ lâu rồi. Mau tránh ra!” Cô đẩy anh ta mấy lần không được, lửa giận liền bốc lên: “Hứa Kỷ Dương! Anh có phải quá nhàn rỗi, quá nhạt nhẽo không? Có thời gian đi dây dưa với tôi, chi bằng quay về phục vụ tốt người đàn bà ong bướm của anh đi! Cẩn thận một chút, chị ta gần đây có mục tiêu mới rồi, anh nhớ mà bám cho sát, đừng để bị đá một lần nữa đấy!”
“Câm miệng!” Hứa Kỷ Dương lập tức nổi giận.
“Sao nào! Bị tôi nói trúng tim đen hả? Thang Ân Nặc thực sự đá anh rồi sao? Ha ha, chẳng trách hôm nay anh bám riết tôi không chịu rời. Anh nghĩ rằng một lần nữa quấn lấy tôi thì có thể đòi hỏi lợi ích từ Dung Kỳ sao?”
Bị chọc vào nỗi đau, trong nháy mắt anh ta trở nên hung tợn, vung tay về phía Tiểu Ái. Tiểu Ái đoán chắc Hứa Kỷ Dương sẽ động thủ, nhân lúc anh ta buông nút ấn cửa thang máy ra cô liền mở cửa, lao như tên bắn ra khỏi đó. Châu An đang ở trong xe chuyên dụng, cô tức tốc lên xe, hối thúc anh ta lái xe đi.
Tiểu Ái thoải mái dựa vào lưng ghế, lẩm bẩm cười một mình: “Đồ ngu, nghĩ tôi vẫn là đứa con gái ngốc nghếch năm đó sao?”
Dung Tiểu Ái không hề nghĩ đến, những lời nói trong lúc vô ý của mình lại khiến một người vốn dĩ đã lâm vào đường cùng lại tiếp tục rơi vào trạng thái cuồng loạn hoàn toàn. Cô không hề biết, thực ra trong tay Hứa Kỷ Dương, vẫn còn nắm chặt một con bài khác chưa lật. Hơn nữa, con bài này có thể khiến Dung Kỳ phút chốc mất đi tất cả.
Mấy ngày trước khi tin tức trọng đại kia xảy ra, Tiểu Ái đã thấy Dung Kỳ và Thang Ân Nặc trong quán cà phê của Thuần Quán. Họ đang ngồi nói chuyện tại một vị trí yên tĩnh nhất. Thang Ân Nặc hình như khá vui vẻ, trong lúc tán gẫu thỉnh thoảng lại cười, Dung Kỳ cũng khẽ mỉm cười theo. Ngày hôm đó, Ruki hẹn Tiểu Ái đến Thuần Quán đánh gôn, từ sau tiệc chúc mừng, quan hệ giữa cô và Ruki đã cải thiện hơn. Ruki không còn thích tìm Tiểu Ái gây rối như trước kia nữa, Tiểu Ái vì thế cũng nghĩ trong nghề có thêm một người bạn, dù sao cũng tốt hơn so với thêm kẻ địch. Vậy nên trước những lời mời của Ruki, Tiểu Ái đều vui vẻ hoan nghênh. Đánh gôn đến giữa chừng thì Ruki gặp vài người bạn, Tiểu Ái ở bên thấy thừa thãi, nên một mình tìm ra ngoài quán cà phê mua đồ uống.
Từ vị trí của Tiểu Ái, có thể nhìn rất rõ Dung Kỳ và Thang Ân Nặc, nhưng họ lại không hề chú ý đến cô. Trong lúc đợi cà phê, Tiểu Ái thấy Thang Ân Nặc đẩy một tấm thẻ màu bạc óng ánh về phía Dung Kỳ, nụ cười ở khóe môi chị ta lúc đó càng tăng thêm phần ám muội xen lẫn dụ dỗ. Tiểu Ái sững người, nếu cô không nhầm, thì tấm thẻ mà Thang Ân Nặc đưa ra là thẻ phòng. Tấm thẻ ấy bóng loáng như đồ bằng bạc, là vé vào một phòng đặc biệt ở Thuần Quán. Những ngón tay đẹp thon dài cầm lấy tấm thẻ đó, nhẹ nhàng đùa nghịch trên tay, từ khuôn măt anh, nụ cười vẫn không hề giảm.
Bàn tay đặt trên quầy bar vô thức nắm chặt lại, ngay cả bản thân Tiểu Ái cũng không biết những cảm giác phức tạp trong lòng mình lúc đó. Nhìn khuôn mặt quen thuộc mà bỗng dưng xa lạ đó, cô lập tức xoay người đi, thậm chí quên cả cốc cà phê chưa cầm.
Sau ngày hôm đó, vẻ mặt Tiểu Ái luôn hằm hằm, cái gì không hài lòng là lập tức mắng mỏ người khác. Châu An và Ngô Kỳ San đều thấy kỳ lạ, Thôi Thái Dạ đúng lúc đó lại không có ở trong nước, hai người bị cô gây rối đến nháo nhác hết cả.
Vào một ngày, tin động trời ập xuống – chuyện hợp tác giữa Aki và Thang Ân Nặc đã thất bại. Nguyên nhân cụ thể giới truyền thông không rõ, trên báo cũng đã đưa ra nhiều phán đoán, chủ yếu ám chỉ hai người do quan hệ riêng tư không tốt nên mới dẫn tới sự thất bại trong hợp tác. Cũng có một số báo lại cho rằng, nguyên nhân đằng sau là do Aki không thuận theo sự uy hiếp và dụ dỗ về lợi ích của Thang Ân Nặc, nên quyết định dừng hợp tác. Cho dù đồn thổi thế nào thì mấy ngày sau, những lời nói của Thang Ân Nặc trước truyền thông lại dấy lên phong ba bão táp trong giới điện ảnh.
Thang Ân Nặc nói rằng, chưa từng thấy một đạo diễn nào lại thiếu trách nhiệm như vậy. Trong lần hợp tác không thành này, chị ta không phải chịu bất cứ trách nhiệm nào. Công việc cụ thể, Thang Ân Nặc đã giao hết cho luật sư. Đồng thời, Thang Ân Nặc cũng nói với mọi người, sở dĩ chị ta phải xuất hiện giải thích là do không muốn giới truyền thông tiếp tục suy đoán nữa.
Lúc chiếc lá thu đầu tiên rơi, người trong thành phố S bắt đầu có thể cảm nhận được cảm giác mát lạnh nhẹ nhàng. Cùng vào mùa này năm ngoái, phim “Vũ điệu đào kép” khởi quay thuận lợi, nhưng năm nay, sự nghiệp của đạo diễn Aki tụt dốc thảm hại.
Lúc Lý Trân Gia gọi điện đến, Tiểu Ái đang quay quảng cáo thuốc nhỏ mắt nên không nghe máy được. Khi kiểm tra điện thoại, cô giật mình thấy có mười cuộc gọi nhỡ, nghĩ Trân Gia bị bạn trai đá, nên cô mới đến tìm để giúp Trân Gia trút bầu tâm sự.
Trong điện thoại, Trân Gia cứ nói chuyện nhà cửa gì đó, một lúc sau lại nhắc tới Dung Kỳ, khiến Tiểu Ái không hiểu rốt cuộc có chuyện gì đang xảy ra. Cuối cùng Trân Gia rối lên, hỏi rõ địa chỉ tại thành phố S của Tiểu Ái, bảo cô chờ rồi tắt máy. Ngay đêm đó, Trân Gia đã tức tốc đến nhà Tiểu Ái.
“Mình đã đi bằng máy bay đến đây. Mình đang ở thành phố B cùng với bạn trai, nhưng vì bạn bè mà phải hi sinh tất cả, cậu thấy mình tốt thế nào rồi chứ?” Lý Trân Gia trước khi nói vào chuyện chính vẫn không quên biểu dương bản thân một hồi.
“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Tiểu Ái đưa đồ uống cho Trân Gia, hai người ôm gối ngồi trên sô-pha nói chuyện.
“Mình phải hỏi cậu đã xảy ra chuyện gì? Tại sao Dung Kỳ muốn bán nhà? Lại còn bán gấp. Nếu không phải vì gặp được người môi giới bất động sản trung gian là bạn mình, mình còn chưa biết sự tình đã nghiêm trọng đến mức ấy. Trước đó báo chí nói hợp tác giữa anh ấy và Thang Ân Nặc đổ vỡ, rốt cuộc là sao vậy?”
“Mình làm sao mà biết được!” Tiểu Ái uế oải đáp lại: “Tóm lại chính là chuyện đó.”
“Trời ơi! Cậu có thái độ gì đấy hả? Anh trai cậu hình như chưa từng đối xử tệ với cậu. Anh ấy quan tâm cậu đến như thế, sao cậu có thể tỏ ra lạnh nhạt với chuyện của anh ấy chứ?” Trân Gia không thể chịu nổi dáng vẻ làm ngơ của Tiếu Ái với Dung Kỳ.
“Quan tâm cái gì chứ? Từ sau khi anh ấy xuất hiện trước giới truyền thông, bọn mình hầu như không liên lạc nữa. Lần gặp nhau duy nhất là buổi tiệc chúc mừng phim “Vũ điệu đào kép”, anh biểu hiện như người xa lạ, như vậy cũng gọi là quan tâm sao?”
“Mình không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì. Nhưng sự quan tâm của Dung Kỳ đối với cậu là thật. Lần trước lúc đi ăn hải sản ở thành phố Z, anh ấy thấy cậu uống say, liền vội vã ôm vào lòng…”
“Dừng lại, dừng lại!” Tiểu Ái không muốn nghe từ miệng người bạn thân về việc Dung Kỳ đối xử tốt với cô, có trời mới biết những sự quan tâm đó xuất phát từ lập trường nào. “Trân Gia, nghe mình nói này…” Tiểu Ái nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc: “Thực ra Dung Kỳ anh ấy… anh ấy đối với mình, chính là thái độ của anh ấy, có thể không giống như kiểu mà cậu nghĩ…”
Tiểu Ái nói vòng vo một hồi, cuối cùng chỉ với một câu Trân Gia đã tổng kết lại: “Mình biết, anh ấy thích cậu!”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: