Cuối cùng là đám anh em tốt của cô và Tư Nhã. Tất cả mọi người hẹn thời gian tụ tập, mua vé rồi cùng đến rạp chiếu phim, họ chiếm hai hàng ghế ô giữa. Hôm đó Tiểu Ái và Tư Nhã đi xem cùng. Mọi người nói đùa với nhau, khi bộ phim kết thúc, biết đâu có khán giả nào lại nhận ra vị diễn viên trong bộ phim cũng đi xem, không chừng sẽ lao đến mà xin chữ ký. Ai ngờ, lúc bộ phim sắp kết thúc, trong rạp chỉ còn lại lác đác vài người, và hoàn toàn không có ai để ý đến cô.
Bộ phim đầu tiên của Dung Tiểu Ái, cứ theo những sự việc đơn điệu mà từ từ trôi đi. Hiện tại đã gần cuối tháng Tám, trên báo hay tại các buổi họp vẫn là những siêu sao, những người thực sự chú đến cô thì chỉ có vài người.
Nhiều lần Tiểu Ái nói với Tư Nhã, những ngôi sao nổi tiếng như
Chương Tử Di, Củng Lợi, vừa đóng phim đã được nhận vai chính, những tác phẩm phi điện ảnh cũng không phải đóng, như vậy mới thành siêu sao đẳng cấp thế giới được chứ. Những sinh viên mới tốt nghiệp như các cô, chỉ cần có vai là lập tức lao vào, muốn nổi tiếng không biết phải đợi đến khi nào. Vì thế Tiểu Ái quyết định, lần sau chắc chắn phải chọn một vai diễn tốt mới thể hiện được hết tài năng của mình. Cùng lắm thì thà đóng bình hoa di dộng còn hơn là làm bức tường đặt ở bên cạnh.
“Thế anh trai cậu đâu? Anh ấy bây giờ còn nổi hơn cả Phạm Tĩnh Tĩnh, nếu mình là cậu, mình sẽ bám dai như đỉa. Tư Nhã bất ngờ nhắc tới Dung Kỳ, khiến Tiểu Ái lập tức yên lặng.
Từ khi anh chuyển đến căn hộ nhỏ, cô chưa từng gặp riêng anh. Kể cho Tư Nhã nghe, cô ấy nhất định sẽ không tin, ngay cả căn nhà anh mới mua ở đâu, như thế nào cô cũng không biết. Anh không nói, mà cô cũng không hỏi. Chỉ nhớ ngày anh chuyển nhà, trời mưa nhỏ, đó là cơn mưa mùa xuân với những hạt nhỏ li ti, mềm mại như sợi tơ tằm bay lất phất trong gió. Cô bưng cốc trà sữa đứng sau cửa kính nhìn xuống, vừa hay thấy anh đang ngẩng đầu lên nhìn. Vì mưa nên khí trời âm u, cô lại không bật đèn, trên mặt kính dính đầy vết nước, anh ở dưới không thể nhìn thấy cô đang đứng bên trong. Cô biết anh không nhìn thấy mình nên càng không vội bước đi. Cô uống vài ngụm trà sữa, ngắm nhìn bầu trời âm u tĩnh mịch, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn xuống, thấy anh vẫn đứng chỗ cũ. Hành lý đã được đặt trong xe, nhưng anh chưa vội bước vào, mà nghiêng người tựa lên cửa. Mưa không lớn, nhưng đã kéo dài được một lúc nên tóc và quần áo của anh chắc cũng đã ướt. Anh rút một điếu thuốc từ trong túi ra châm lửa, lặng lẽ hít một hơi, rồi kẹp vào giữa ngón tay không động đến nữa. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh hút thuốc. Dung Kỳ từ nhỏ không hút thuốc, đi Mỹ ba năm cũng không hề động vào điếu thuốc, vậy mà không hiểu sao lúc này anh lại như vậy?
Bố cô hút thuốc, mùi khói thuốc rất khó ngửi. Hứa Kỷ Dương ngày trước cũng hút thuốc, nhưng lúc đó anh ta còn quá trẻ, hút thuốc chẳng ra dáng gì cả nhưng vẫn thích. Cô thì hoàn toàn không thích điều đó. Sau này, khi tiếp xúc với đủ loại người, cô mới biết mùi thuốc lá cũng phải tùy vào người hút, đàn ông điển trai và trưởng thành mới có được vẻ cao sang khi hút thuốc. Thôi Thái Dạ chính là người đàn ông như vậy, mùi thuốc lá hòa quyện với mùi nước hoa Eau de Cologne trên người anh, làm cô cảm thấy rất dễ chịu. Còn Dung Kỳ thì sao? Nếu chỉ nhìn anh từ xa, cô không tài nào tưởng tượng được. Hơi thở nhẹ nhàng, tươi mát, sâu lắng của anh, nếu trộn lẫn cùng thuốc lá, thì sẽ có hương vị ra sao?
Hôm đó, anh đứng ở dưới rất lâu, cô uống hết hai cốc trà sữa mà anh vẫn chưa đi. Thuốc lá châm hết, bị ném trên nền đất ướt đẫm, anh nhét tay vào túi quần, cứ đứng yên lặng như vậy dựa vào cửa xe, phung phí thời gian một cách xa xỉ. Dưới cơn mưa phùn, tóc anh bị ướt sũng, đen mềm mại, cổ áo để lộ, dáng vẻ trông u buồn, vương vấn. Rõ ràng khoảng cách rất xa nhưng dường như cô lại thấy rất rõ. Phần lớn thời gian anh nhìn ngắm chân trời bao la, ánh mắt xa xăm mà sâu thẳm. Trong ánh mắt anh ẩn chứa quá nhiều suy tư phức tạp mà cô không thể nào hiểu được. Thỉnh thoảng anh ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa sổ, mặc dù cô biết anh không thấy mình, nhưng vẫn lo sợ, nên mỗi khi đôi mắt đẹp của anh ngước lên, cô lại lùi về phía bức tường. Một lúc sau, nghe thấy tiếng khởi động xe, cô nhìn xuống một lần nữa, chiếc xe đó đã từ từ rời khỏi. Tiểu Ái khẽ thở dài, lẽ ra đây phải là một ngày vui đáng để chúc mừng, nhưng nhưng không hiểu sao, một góc nào đó trong trái tim cô lại vô cùng trống trải, có cảm giác hơi chán nản.
Kế từ hôm đó, cô chỉ thấy anh trên vô tuyến hoặc trên báo mà thôi. Cảm giác đó rất kì ạ, rất gần mà lại rất xa giống như hai thế giới khác nhau, và thời gian mười mấy năm qua tựa như chỉ là một giấc mơ. Dung Kỳ trước nay đều là Aki, anh luôn tỏa sáng trên màn hình, là đối tượng mà các ngôi sao bây giờ muốn hợp tác nhất, cũng như bất ngờ tạo nên cơn sốt thú vị cho fan hâm mộ nhất năm nay. Dần dần Tiểu Ái bắt đầu hình thành thói quen ngắm anh từ đám đông, giống như kiểu mặt đối mặt ngày hôm nay, cô vừa nghĩ đến, trong lòng lại dâng lên cảm giác kì lạ khó hiểu. Tiểu Ái không biết có phải do mình vẫn còn nghĩ đến chuyện đó không, hay còn một nguyên nhân nào khác, nhưng suy cho cùng cô không muốn gặp Dung Kỳ. Vô cùng không muốn!
Phạm Tĩnh Tĩnh chụp xong ảnh, đáp ứng yêu cầu của đám phóng viên lại chụp cùng với Hồ Diệp. Chờ mãi họ mới chụp xong, thì bên cạnh lại có một đám diễn viên phụ giống cô xông ra nói cười chen nhau muốn chụp cùng chị Tĩnh.
Tiểu Ái tiếp tục chờ, vì bộ đồ trên người hơi chật, nên cô chỉ có thể cầm ly dùng đồ uống. Chờ mãi để đến lượt, cuối cùng cô lại gặp một người mà mình không hề muốn - Ando Ruki. Thằng nhóc đó vừa xuất hiện đã giở trò, hoàn toàn lờ đi đám phóng viên đang có mặt, bước đến sau lưng bịt mắt cô chơi trò đoán xem cậu là ai. Tiểu Ái đưa khuỷu tay ra phía sau hất con gấu không có đuôi đó đi, nhanh chóng duy trì khoảng cách.
“Làm gì vậy? Muốn chết à?” Cô khẽ hét lên: “Không nhìn thấy đám nhà báo kia à? Cảnh cáo cậu, còn khiến tôi phải lên báo lần nữa, tôi sẽ giết chết cậu!”
“Ôi! Sợ quá! Sợ quá!” Ando Ruki nhếch môi thách thức, trong đôi mắt tóe lên tia xảo quyệt: “Tiểu Ái! Hiếm thấy chị ăn mặc kín đáo như vậy.” Hôm nay Tiểu Ái thay đổi phong cách, cô trang điểm nhẹ, mặc sườn xám thân dài màu tím thẫm, mái tóc xoăn dài được búi lên, trông vô cùng tao nhã. Quả thật, làn da Tiểu Ái không phù hợp lắm với sườn xám Trung Hoa cổ điển, nhưng trang điểm như vậy tại một buổi tiệc đậm chất hiện đại như thế này lại thấy cả người cô toát ra khí chất nhẹ nhàng, điềm đạm, mang một vẻ đẹp rất riêng và độc đáo.
“Hôm nay chị rất… kì quái! Ha ha, có phải chị nghĩ tôi định khen chị đẹp đúng không?” Tiểu Ái bị anh ta nói trúng. Thằng nhóc này kể từ khi bị đánh ở Parker, càng thích trêu chọc cô hơn, dù sao cũng đã bị cắn rồi, đánh rồi, cậu ta tin cô không thể làm gì được mình nữa.
Vài nhà báo bắt đầu để ý đến, thấy diễn viên nổi tiếng, họ lập tức chĩa máy ảnh đến. Tiểu Ái khổ sở liếc nhìn Phạm Tĩnh Tĩnh và Hồ Diệp, cắn răng đi ra ngoài. Sau khi Tiểu Ái ra đến hành lang, Ando Ruki cũng đuổi đến nơi. Trên khuôn mặt điển trai trẻ trung mang theo nụ cười xấu xa: “Vừa rồi chị muốn chụp ảnh cùng với đám người Phạm Tĩnh Tĩnh đúng không?”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: