Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhTrăng Lạnh xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Trái tim màu hổ phách - Nam Lăng


Sau khi Hứa Kỷ Dương lành vết thương xuất viện, cô không thể tìm được cậu ấy. Nghe nói, Hứa Kỷ Dương đã tiến hành thủ tục chuyển trường, chuyển nhà đi chỗ khác. Không cần đoán cũng biết, người đứng đằng sau dàn xếp tất cả những chuyện đó là ai.

Nghỉ hè năm đó, Tiểu Ái rất đau lòng, cô không đi đâu cả, suốt ngày chỉ trốn trong phòng xem ảnh rồi khóc. Bố mẹ chỉ đơn thuần nghĩ là cô thất tình, an ủi cô, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm và không truy hỏi quá kỹ chuyện này. Nhưng họ không hề biết, chính vào mùa hè năm đó, cô đã âm thầm đưa ra quyết định. Đó là trước khi có khả năng tự lo được cho mình, cô sẽ không yêu ai. Có vướng bận thì sẽ có nhược điểm, nếu như không đủ khả năng, thì kết cục vẫn sẽ là một bi kịch khác mà thôi.

Dung Kỳ nheo mắt nhìn Tiểu Ái, dường như muốn xuyên qua mắt cô, để thấy những lời sau đó cô không nói ra.

Đó là một cái nhìn chăm chú rất lâu, Tiểu Ái cứ nghĩ anh sẽ vì chuyện ban đầu mà xin lỗi, hoặc ít nhất cũng cho cô một lời giải thích thỏa đáng. Thế nhưng cuối cùng, anh chỉ chầm chậm bước gần về phía cô, giơ tay ra nâng cô lên nóc xe rồi nói: “Anh chưa từng nói anh ghét em.” Có lẽ anh đã từng ghét bố, từng ghét người mẹ đẻ của mình, thậm chí đã từng ghét một người mẹ khác luôn cười ôn hòa với anh, nhưng anh chưa từng ghét cô, từ trước đến nay chưa bao giờ ghét cô cả.

Đôi mắt anh sâu thẳm, tựa như hồ nước sâu giữa lòng cao nguyên lấp loáng dưới những ngôi sao về đêm, ẩn chứa vẻ đẹp rung động lòng người. Tiểu Ái nhìn khuôn mặt thân quen gần ngay trước mắt, bỗng dưng ngỡ ngàng.



Chương 10: Không thể hiểu



Ngày quay về thành phố S, giữa hai người tồn tại một khoảng im lặng vô hình, suốt cả chặng đường Tiểu Ái đều dựa lưng vào ghế ngủ.

Thực ra Tiểu Ái không ngủ được, chân cô vẫn còn đau. Ngày hôm qua trước khi về nhà, Dung Kỳ lái xe đến cửa hàng quần áo trước, rồi mua băng dán vết thương, khi tất cả mọi việc đã được thu xếp chu toàn họ mới về nhà. Ngoài việc trật chân không thể che giấu được, bố mẹ cô hoàn toàn không biết những chuyện khác. Sáng sớm trước khi đi, bà Dung đã chuẩn bị một đống đồ ăn bảo cô mang lên xe. Bà vẫn không hề hay biết, cô và Dung Kỳ đang cãi nhau, hai người không hề sống cùng nhau.

Kết quả, hộp đồ ăn thơm ngon đó cuối cùng đã gây họa. Sau khi về đến thành phố S, Dung Kỳ lại đưa ra một điều bất ngờ, anh muốn cô dọn về khu chung cư ngay trong ngày hôm nay.

Chiếc S600 dừng dưới lầu. Tiểu Ái tay cầm hộp sủi cảo màu xanh nhạt, còn Tư Nhã nhoài người ra phía cửa sổ nhìn chiếc xe mày đen đang đỗ dưới nhà mà nhỏ nước miếng: “Không ngờ Dung Kỳ vừa quay về đã lái xe đến chỗ mình! Cậu nói xem, anh cậu có phải đá có chút tình ý với mình rồi không, nếu không thì sao lại sốt ruột như vậy chứ?”

Lúc đó Tiểu Ái thật sự muốn bóp chết Tư Nhã.

Bị ép buộc nghe xong một tràng dài những lời oán thán của Tiểu Ái, Tư Nhã càng vui hơn. “Anh ấy bảo cậu dọn về! Tốt quá rồi, sau này mình có thể quang minh chính đại tìm anh ấy rồi!… Con nhóc chết tiệt kia! Cậu trừng mắt với mình làm gì? Còn không mau thu xếp đồ đạc, không thấy Dung Kỳ đang đợi cậu dưới đấy à? Thời gian của anh ấy rất quý báu đó! Á… cậu bóp cổ mình nữa xem… hôm nay mình cũng bóp cậu… rồi đem cậu tống khứ đi!”

Lần này Tiểu Ái thật sự rất mạnh tay, khiến Tư Nhã mấy ngày sau cứ phải mặc áo len cao cổ ra đường, đồng thời tìm cách che đi những vết móng tay cào cấu trên mặt.

Tháng mười hai, nhiệt độ ngày càng giảm xuống, khiến người ta cảm nhận được rất rõ không khí mùa đông. Tiểu Ái không thích mùa đông, bởi cô thích đẹp nhưng lại sợ lạnh, nghĩ đến mình sẽ biến thành một chú gấu bông, tâm trạng không vui chút nào. Ngoài ra, một nguyên nhân quan trọng khác khiến Tiểu Ái khó chịu đó là phải trở về cuộc sống dưới sự kiểm soát của Dung Kỳ. Điều đó cũng nghĩa là tất cả những hoạt động sau mười hai giờ đêm sẽ bị ngăn cấm. Lúc ra ngoài, cô không được ăn mặc gợi cảm hay diêm dúa lòe loẹt. Hơn nữa, cô phải tự giặt quần áo, quét nhà, thu dọn phòng, thỉnh thoảng còn phải nấu cơm nữa. Đau khổ nhất là sau này, mỗi khi ngồi xe của Thôi Thái Dạ về nhà, vì sợ anh phát hiện, nên cô chỉ có thể đi bộ dưới trời lạnh từ đầu đường vào.

Tuy nhiên, sống cùng anh cũng có chút lợi nho nhỏ. Đó là mặc dù bận rộn, nhưng chỉ cần Dung Kỳ ở nhà thì sẽ tự mình nấu cơm, thức ăn ngon lành, phong phú. Tiểu Ái cáo biệt những đồ hộp, mì ăn liền, từ đó về sau, ăn cơm trở thành niềm vui duy nhất của cô ở nhà. Nhưng đáng tiếc, niềm vui duy nhất đó, cũng bị tước đoạt bởi một vị khách thường xuyên không mời mà đến. Việc này để sau hãy nói, tạm thời không nhắc đến ở dây.

Việc quay phim “Vũ điệu đào kép” vẫn diễn ra với không khí sục sôi ngất trời. Tiểu Ái lật xem lịch trình kịch bản, mới phát hiện ra tháng mười hai không có cảnh quay của mình. Trung tuần tháng mười hai, cả đoàn sẽ đến Vân Nam quay ngoại cảnh, lúc này đang là dịp để các nhân vật chính thể hiện bản thân. Có lẽ phải đến trung tuần tháng một năm sau, khi đoàn làm phim quay về cô mới nhận được thông báo. Tiểu Ái ngoài mặt không nói gì nhưng khi quay về đoàn làm phim thăm dò, nghe mấy nhân viên bàn tán xôn xao về Ngọc Long Tuyết Sơn, sông Lệ và khe Lam Nguyệt ở Vân Nam đẹp như thế nào, đường Tứ Phương cổ kính ra sao, cá ở đại lý Nhĩ Hải tươi ngon thế nào… trong lòng cô lại có chút chạnh lòng.

Đáng ghét nhất là Ando Ruki, từ sau vụ việc hôn môi lần trước, mỗi lần thấy cô ở đoàn làm phim, cậu ta lại liếc mắt đưa tình trao cho cô nụ hôn gió, khiến cô sởn gai ốc.

Trong một chuỗi các sự việc vừa vụn vặt vừa phiền muộn, việc duy nhất an ủi Tiểu Ái là nguyện vọng quảng cáo của cô sắp thành hiện thực. Nhưng để điều đó thành hiện thực thì lại không dễ chút nào, ngược lại, vì hợp đồng quảng cáo đó Tiểu Ái còn gặp tổn thất nặng nề.

Đó là chuyện sau khi quay về thành phố S chưa được mấy ngày, Thôi Thái Dạ nhớ lại chuyện hôm trước khi cô gác máy, liền lấy quảng cáo nước hoa quả ra dụ dỗ cô: “Bảo anh biến đi đúng không? Nói anh vô vị đúng không? Được được, em lợi hại lắm! Công việc này, anh thấy hay là trao cho một em gái biết điều thì hơn!”

Anh anh muốn trao cho người khác, vậy mà còn đem ra để khiến cô lay động sao? Trong lòng Tiểu Ái thầm nghĩ, anh rõ ràng coi tôi là đồ thiểu năng dễ bỡn cợt. Nhưng suy cho cùng, vì vẫn là sinh viên của khoa Diễn xuất, nên Tiểu Ái lập tức lệ rơi lã chã nhào về phía Thôi Thái Dạ: “Nhị thiếu gia! Anh không được để bụng chuyện hôm trước. Lúc đó tâm trạng em không vui, mặc dù nói nhưng lại không suy nghĩ gì hết. Em sao có thể bảo anh biến đi chứ! Anh đi rồi, em có thể tìm đâu được một đại gia vừa đẹp trai hào hoa, vừa khí chất hơn người, lại thực lực phi phàm như anh đây!”

Thôi Thái Dạ suýt chút nữa bật cười, nhưng vẫn kìm nén được, tiếp tục hất mặt lên trêu chọc Tiểu Ái: “Hóa ra em chỉ coi anh là chỗ dựa của mình thôi sao? Được, coi như anh đã biết!”

“Nhị thiếu gia! Em lại nói sai rồi! Anh sao có thể chỉ là chỗ dựa thôi chứ! Anh luôn là thần thánh, là thần tượng của em! Nếu không có anh, em hoàn toàn không thể nhận được vai diễn, mà chỉ có thể đến quán bar làm thêm!”

“Nói như vậy, anh chỉ là người em có thể lợi dụng được đúng không?” Nhìn cô bé này trở mặt, giả khóc thật thú vị. Biết rõ Tiểu Ái đang diễn kịch nhưng Thôi Thái Dạ không hề tức giận, tâm trạng ngược lại càng vui vẻ hơn....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây