“Bây giờ, cho em thời gian nửa tiếng.” Giọng Dung Kỳ vô cùng bình tĩnh. Trên khuôn mặt tuấn tú phi phàm, ngay cả một tia gợn sóng cũng không có, đôi mắt màu trà tĩnh mịch như nước đọng trong đầm. “Nửa tiếng sau phải thu dọn toàn bộ đồ đạc của em rồi biến đi lập tức cho anh! Tất cả những việc về sau của em, anh sẽ không quản nữa. Còn về số tiền kia, cứ coi như anh bố thí cho ăn mày vậy!”
“Dung Kỳ!” Tiểu Ái tức giận thét lớn.
Anh quay đi, không nhìn cô nữa: “Bây giờ anh có việc phải đi, hi vọng khi anh trở về, em đã rời khỏi.”
Bóng anh khuất đi cùng với tiếng kéo cửa khiến Dung Tiểu Ái ảo não đứng bất động tại chỗ, toàn thân rã rời như không còn sức lực, ngồi bệt xuống nền nhà.
Hình Tư Nhã chưa bao giờ lại muốn đá bay Tiểu Ái như lúc này. Cả buổi tối cô phải bận rộn ở quán rượu, mãi mới được leo lên giường nghỉ ngơi, chợp mắt chưa được bao lâu thì ba giờ sáng đã bị cuộc điện thoại của Dung Tiểu Ái làm cho tỉnh giấc. Cuốn chăn quanh người, Tư Nhã ra mở cửa, con bé này buổi chiều còn cố ý bỏ chạy không kể với cô chuyện Thôi Thái Dạ, giờ lại kéo theo tất cả đồ đạc xông vào nhà cô, nói muốn cô thu nhận.
Thu nhận? Thu nhận cái đồ quỷ! Căn nhà hơn tám mươi mét vuông không ở, lại chạy đến chen chúc ở cái chỗ bé tí tẹo chỉ có ba mươi mét vuông này làm gì?
“Tư Nhã! Mình bị Dung Kỳ đuổi đi rồi!” Tiểu Ái nước mắt lưng tròng: “Cái đồ đáng ghét đó, sao có thể nói mình là ăn mày chứ! Mình bữa tối còn chưa ăn, ngồi liền sáu tiếng trên chiếc tràng kỉ ở lầu dưới khu nhà, vậy mà anh ta cũng không thèm để ý đến…” Cô nức nở kể lại mọi chuyện, Tư Nhã nghe một hồi mới hiểu rõ tình hình.
“Rốt cuộc nội chiến cũng bùng nổ rồi à?” Tư Nhã nằm co người trên ghết sô-pha, vẻ mặt như kiểu tôi sớm đã dự liệu được việc này: “Lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy, mình đã biết sớm muộn cũng có ngày cậu bị anh ấy đuổi ra khỏi nhà. Người đàn ông xuất chúng như vậy, làm sao chịu được việc sống cùng một đứa em gái lười biếng, háo sắc lại còn nông cạn như cậu chứ! Đương nhiên, tốc độ đuổi ra khỏi nhà nhanh như thế này thì có phần vượt xa so với dự liệu của mình – Á!” Cổ của Tư Nhã bỗng nhiên bị bóp chặt. “Con bé chết tiệt! Mau buông mình ra, có ai đi cầu cứu người khác mà lại hung dữ như cậu không?”
“Mình cứ hung dữ đó! Cái đồ trọng sắc khinh bạn, hôm nay mình sẽ bóp cậu chết mới thôi!” Trên khuôn mặt đỏ bừng của Tiểu Ái vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt chưa kịp lau khô.
“Mình trọng sắc khinh bạn? Cậu không như vậy sao? Chiều nay chạy còn nhanh hơn thỏ đấy. Nói mau! Thôi Thái Dạ tìm cậu rốt cuộc có chuyện gì?” Tư Nhã không khách sáo, cũng quay ra bóp cổ Tiểu Ái.
“Mình sao phải nói cho cậu biết chứ!”
“Mình là chị dâu tương lai của cậu, cậu không nói với mình thì nói với ai đây?”
“Chị dâu tương lai? Vậy thì mình càng phải bóp chết cậu.”
“Con bé chết tiệt! Cậu bóp thật đấy à? Mau dừng tay!”
Hai người vật lộn một hồi trên ghế sô-pha, đến khi buông tay thì quần áo đầu tóc đã rối tung rối mù, nhìn dáng vẻ thảm hại xộc xệch của nhau, cả hai không nhịn được cùng cười phá lên.
“Con bé chết tiệt, bữa tối chưa ăn mà sao lại khỏe như vậy!” Tư Nhã vội vã xỏ dép lê chạy đến phía trước chiếc tủ kiểu thấp: “Mình nói rõ nha, trong này chỉ có mì ăn liền thôi! Còn nữa, lát đi ngủ không được cướp chăn của mình, không được đè lên mình, nếu không mình sẽ đá cậu xuống giường đấy!”
“Mình biết rồi! Nhã Nhã, mình yêu cậu!” Dung Tiểu Ái ngồi trên sô-pha, mặc dù tâm trí hỗn loạn nhưng lém lỉnh dùng cả hai tay bắn cho cô bạn hàng ngàn nụ hôn.
Cuộc sống chung của Dung Tiểu Ái và Hình Tư Nhã bắt đầu như vậy. Ban đầu Tư Nhã kiên quyết không đến sống cùng Tiểu Ái là vì muốn có không gian và thời gian riêng tư, cũng thuận tiện cho việc thi thoảng đưa trai đẹp về nhà. Hiện tại thì mọi chuyện đã bị đảo lộn rồi, không những mất đi không gian tự do của bản thân, mà còn rước thêm một miệng ăn. Tiểu Ái trước kia mặc dù mỗi tháng đều có một khoản thu nhập cố định từ tiền thuê phòng, nhưng vì đã quen tiêu xài hoang phí nên tháng nào cũng tiêu hết sạch. Bây giờ đột nhiên mất đi trụ cột kinh tế, lại đang là cuối tháng, trên người cô chỉ còn sót lại đúng chín mươi sáu tệ.
Còn về phần Tư Nhã, dù đi làm thêm, nhưng số tiền đó cũng chỉ duy trì được các khoản chi tiêu hàng ngày của bản thân. Cũng may lần này cả hai đều nhận được vai diễn, chỉ cần chờ một tuần nữa sau khi kí hợp đồng với M&S là có thể lấy trước một phần tiền theo thỏa thuận. Tuy nhiên, cái ngày may mắn mong ngóng mãi đó cuối cùng lại bị một việc ngoài ý muốn làm hỏng.
Thứ năm, cả hai cô cùng xin nghỉ học, vô cùng phấn khởi đến công ty M&S, thì nhận được thông báo kết quả buổi casting có sai sót. Hóa ra giấy thông báo gửi cho Dung Tiểu Ái là do nhân viên chịu trách nhiệm gửi thư đã nhầm lẫn giữa cô với một người khác. Việc này có nghĩa là người được chọn hôm đó không phải Dung Tiểu Ái, mà là La Vy người được xếp chung nhóm với cô.
Trong văn phòng rộng lớn, nhân viên sau khi giải thích xong liền lịch sự mời cô quay về. Tiểu Ái lặng lẽ nhìn vào bảng điểm, mặt mày không khỏi ủ rũ. Cho dù bằng chứng bày ra trước mắt, cô vẫn không tin điểm số của mình lại không bằng với La Vy. Mặc dù hôm đó cô rất căng thẳng, nhưng kĩ thuật diễn xuất của La Vy như thế nào cô biết rõ. Huống hồ, việc cô được chọn là do ông chủ đầu tư Thôi Thái Dạ chính miệng nói ra, bọn họ còn ký hợp đồng, bây giờ sao có thể xảy ra chuyện như vậy chứ?
Lẽ nào, Thôi Thái Dạ đang đùa giỡn cô? Nghĩ vậy, Tiểu Ái lập tức chạy ra hành lang ấn số gọi cho anh ta, nhưng không có người nhấc máy. Tư Nhã đuổi theo Tiểu Ái, biết chuyện cô nổi giận đùng đùng, miệng không ngừng chửi rủa. Tiểu Ái quay sang Tư Nhã, nói rằng trước kia mong có được vai diễn cũng là để có tiền chuyển khỏi chung cư. Bây giờ cũng bị Dung Kỳ đuổi đi rồi, thì chẳng còn gì quan trọng nữa!
Tư Nhã được gọi đến làm thủ tục kí kết hợp đồng và chờ hóa trang tạo hình. Tiểu Ái sợ bạn phân tâm, vội vàng khuyên nhủ vài câu: “Được rồi, chuyện này khác, chuyện kia khác. Về phần Thôi Thái Dạ mình sẽ đi tìm anh ta, cậu không được phân tâm, cứ kí hợp đồng cho tốt đã, tiền ăn tháng sau của mình nhờ cậy vào cậu cả đó!”
Khi Tư Nhã quay lưng bước đi, Dung Tiểu Ái liền tắt nụ cười, nghiến răng nhìn số điện thoại trên di động. Cái đồ Thôi Thái Dạ đáng chết, sao có thể bày ra chuyện này để trêu đùa cô chứ! Chẳng lẽ vì nghe tin cô và Dung Kỳ cãi nhau nên quyết định thay đổi chủ ý rồi.
Tiểu Ái tức giận mở cửa phòng vệ sinh, trốn vào gian trong cùng bắt đầu xả giận. Đây vốn là thói quen đã hình thành từ lúc đi học của Tiểu Ái. Mỗi lần vấp phải chuyện gì cần tập trung tinh thần để suy nghĩ, cô đều tìm một không gian nhỏ, yên tĩnh và kín đáo, suy nghĩ mọi việc, tiến hành phân tích để tìm ra đầu mối.
Phòng vệ sinh M&S hoa lệ vừa gọn gàng lại sạch sẽ. Tiểu Ái ngồi trên nắp bồn cầu, đang nhớ lại vẻ mặt của Thôi Thái Dạ lúc nói chuyện ngày hôm trước, thì bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng cười nói của phụ nữ, trong đó có một âm thanh rất quen thuộc. Người đó chính là La Vy, còn người đi cùng có lẽ là trợ lý của cô ta. Tiểu Ái lập tức xoay người, nhanh chóng mở chức năng thu âm của điện thoại.
“Chị Vy, cái người vừa nãy thật ngông cuồng, nhìn thấy chị sao có thể không chào hỏi chứ?” Cô nàng trợ lý cho rằng trong phòng vệ sinh không có người, nên vừa giúp La Vy trang điểm vừa cất lời oán thán. Nghe những lời đó của cô ta, Tiểu Ái biết người mà họ đang nói đến chính là Tư Nhã. Trong lòng Tiểu Ái thầm nghĩ, có lẽ Tư Nhã vì chuyện hiểu nhầm này của mình mà khó chịu, với tính tình của cô ấy, lúc nãy không xông lên đá bay cô ta đã là lịch sự lắm rồi! Vả lại La Vy không được coi là ngôi sao, không để ý đến cô ta là chuyện hoàn toàn bình thường....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: