Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


“Ở đây không bắt được xe nên bọn em định ra ngoài ngã tư xem thế nào”.

Nguyên Thần Dạ nghe xong có chút ngạc nhiên: “Minh Nhật Lãng này, không phải nhà cậu có lái xe đưa đi đón về sao?”.

Minh Nhật Lãng không đáp nhưng Lâm Nguyệt Loan đã lên tiếng thay cậu: “Người ta muốn ngồi taxi không được à?”.

“Không phải không được mà là e rằng tối nay hai người không gọi được xe đâu”.

“Tại sao?”.

“Đài vừa thông báo, thành Đông có hai xe taxi bị cướp, taxi cả thành phố đều bắt tay cùng đi truy bắt rồi”.

“A, chết rồi, làm thế nào bây giờ?”. Lâm Nguyệt Loan nói, Minh Nhật Lãng cũng chau mày.

Nhìn phản ứng của Minh Nhật Lãng và Lâm Nguyệt Loan cậu hiểu hai người họ đang nghĩ gì, cậu nói: “Nếu Minh Nhật Lãng không muốn gọi lái xe ở nhà thì anh có thể đưa em về một chuyến”.

Đúng thế, ngay trước mặt có xe còn gì. Lâm Nguyệt Loan dùng ánh mắt khẩn cầu nhìn Minh Nhật Lãng, cậu chần chừ một lúc rồi gật đầu.

Minh Nhật Lãng ngồi phía sau xe, Lâm Nguyệt Loan nghĩ đi nghĩ lại vẫn không an tâm, cô dặn dò Nguyên Thần Dạ: “Anh đừng đi nhanh quá đấy, phải chậm chậm thôi”.

Nghĩ rồi lại nói tiếp: “Đặc biệt là qua những khúc cong, anh phải giảm tốc độ đó”.

Tiếp tục nghĩ rồi lại lên tiếng: “Còn nữa…”.

Cô còn chưa nói xong Nguyên Thần Dạ đã ngắt lời, cậu nửa đùa nửa thật nói: “Nếu em không yên tâm như thế vậy thì ngồi sao xe quản thúc anh đi. Cùng lắm là anh đưa em về chuyến nữa”.

Lâm Nguyệt Loan nghe rồi nghĩ ngợi, sau đó lên xe, ngồi cạnh Minh Nhật Lãng ở hàng ghế sau: “Cũng được, em với anh đưa Minh Nhật Lãng về nhà”.

Trong lòng Minh Nhật Lãng thực sự rất vui, thế nhưng lại không muốn cô nửa đêm theo xe đi khắp nơi thế. Đặc biệt là đi xe cùng Nguyên Thần Dạ, thế là cậu nói: “Khuya thế này rồi cậu đừng đi nữa, về nhà nghỉ ngơi sớm đi”.

“Không được, tớ nhất định phải thấy cậu an toàn về đến nhà. Nếu không thì đêm nay làm sao mà ngủ ngon được”.

Minh Nhật Lãng nghe được những lời quan tâm của cô như thế, trong lòng cảm giác rất ngọt ngào.

Nguyên Thần Dạ nhìn hai người thì thầm nhỏ to qua gương như thế, trong lòng cũng đã hiểu ra nhiều điều.

Nguyên Thần Dạ lái con xe mui trần màu đỏ đưa luôn cô bạn gái cùng xe về nhà. Cậu hôn nụ hôn tạm biệt lên má cô gái. Cô gái đó khi xuống xe còn quay sang nhìn Minh Nhật Lãng một cái.

Xe đi về hướng Bạch Bình Châu. Càng tới gần Bạch Bình Châu đường càng rộng và thoáng. Con xe của Nguyên Thần Dạ vốn thuộc loại xe tốt, gặp được đường ngon càng phát huy tác dụng, đi nhanh như bay. Lâm Nguyệt Loan đành lên tiếng nhắc nhở cậu: “Nguyên Thần Dạ, không phải đã nói là anh nên đi chậm một chút sao”.

Nguyên Thần Dạ nhả ga giảm tốc. Cậu cười và nói: “Xe thể thao thì phải đi nhanh thế này, con xe tính năng cao mà đi chậm thế này thật là vô cùng phí phạm, em có biết không hả?”.

“Nếu một mình anh đi thì thích nhanh làm sao thì nhanh, thế nhưng lần này trong xe còn hai hành khách nữa đấy, anh chịu khó đi chậm một chút đi”.

“Biết rồi, anh giảm một số nữa, được chưa?”.

Miệng cậu đang nói thế thì bất chợt trên đường có vật gì đó đột ngột vụt qua. Cậu phản ứng vô cùng nhanh liền phanh gấp. Tiếng phanh chói tai vang lên rồi xe dừng lại, người trên the theo quán tính vẫn lao về đằng trước.

Nguyên Thần Dạ có thắt dây an toàn nên không bị ảnh hưởng lắm bởi thắng xe đột ngột. Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng ngồi sau không có dây an toàn, liền bị mất cân bằng. Trong giây phút thắng xe nhanh như điện xẹt ấy Lâm Nguyệt Loan đã quay sang ôm chặt Minh Nhật Lãng. Theo quán tính lưng cô chắt ngay vào thành ghế trước, Minh Nhật Lãng thì va vào người cô. Cô dùng thân mình che chắn cho cậu, hóa giải lực va chạm do thắng xe đột ngột gây lên.

“Hai người không sao chứ?”. Nguyên Thần Dạ quay lại nhìn hai người đã ôm thành một khối.

Lâm Nguyệt Loan kiềm chế vết đau ở lưng, cô vội hỏi Minh Nhật Lãng: “Cậu không sao chứ?”.

Minh Nhật Lãng ngồi thẳng người, Lâm Nguyệt Loan thì chắn trước cho cậu nên cậu không có gì nghiêm trọng. Không quan tâm đến vết thương của mình đang đau, cậu cũng vội hỏi lại cô: “Cậu không sao chứ?Cậu bị va có đau không?”.

“Tớ không sao, cậu không sao chứ?”.

“Tớ thực sự không sao, cậu thực sự không sao chứ?”.

Nguyên Thần Dạ nghe hai người hỏi qua hỏi lại, không nén được liền lên tiếng: “Ê ê ê, hai cái người này, đang đọc khẩu lệnh đấy à?”.

Nghĩ ra cái tên gây họa đang ngồi cạnh, cô lập tức lên tiếng chất vấn cậu: “Anh lái xe thế nào đấy hả? Sao đột nhiên lại thắng xe?”.

“Có con mèo đột nhiên chạy qua, anh làm gì có cách nào khác??”.

“Cũng may là em đã bảo anh giảm ga chứ không thì thắng xe một cái xe có mà bay đi mất. Anh Nguyên Thần Dạ này, em xin anh đi chậm một chút nữa, chậm hơn nữa đi”.

Sau trận thắng xe kinh hãi ấy Nguyên Thần Dạ đã đi xe với tốc độ ốc sên chạy và lái xe đến cửa bên của biệt thự họ minh theo chỉ dẫn của Minh Nhật Lãng.

Minh Nhật Lãng xuống xe và cảm ơn Nguyên Thần Dạ sau đó lưu luyến tạm biệt Lâm Nguyệt Loan. Cậu quay người đẩy cửa thì phát hiện không đẩy được, ban nãy cậu đi chỉ khép hờ, vậy mà bây giờ bị khóa rồi. Không vào được nữa, Minh Nhật Lãng đứng sững ngay tại chỗ.

“Vậy làm thế nào bây giờ?”. Lâm Nguyệt Loan cũng sốt ruột theo.

“Xem ra chỉ còn cách đi bấm chuông cửa trước thôi. Cửa bên hông vườn hoa này bình thường chỉ có thợ làm vườn ra vào, không có chuông cửa, càng chẳng có ai để ý”.

“Chết, hay là bị bác Vương phát hiện rồi”.

Nguyên Thần Dạ nghe thế liền xuống xe nhìn quanh: “Minh Nhật Lãng, hay là cậu trèo tường vào đi. Tuy tường khá cao nhưng tôi đỡ một cái là cậu có thể lên được. Cậu chỉ cần lên được bên này, sau đó nhảy xuống là được”.

Cậu nói thì quá nhẹ nhàng đấy, nếu là Tiêu Tinh Dã thì dùng cách này là đi được. Thế nhưng Minh Nhật Lãng thì không thể được.

“Không được, cách này nhất định không được”. Lâm Nguyệt Loan phản đối kịch liệt.

Sự phản đối kiên quyết của Lâm Nguyệt Loan cùng với sắc mặt khó coi của Minh Nhật Lãng khiến Nguyên Thần Dạ nhớ lại lời của Hứa Bảo Nhi đã từng nói với cậu, Minh Nhật Lãng bị rạn xương sườn nên nghỉ ở nhà dưỡng bệnh.

Nghĩ ra thế cậu liền đập trán mình một cái rồi nói: “Ô, tôi quên mất, vết thương của cậu chưa khỏi, đúng không? Vậy thì không thể trèo tường được rồi. Không có cách nào khác, đi, chúng ta đi bấm chuông cửa trước vậy”.

Chỉ còn có cách đó, ba người lại lên xe đi men theo tường đến cổng chính. Xe vừa đỗ xuống thì một chiếc xe khác đi vượt lên.

Minh Nhật Lãng nhìn thấy xe đó liền nói: “Xong rồi, bố mẹ tớ về rồi”.

Lâm Nguyệt Loan cũng “đau khổ” nói: “Sao mà đen thế chứ, bị bắt tại trận rồi”.

Nguyên Thần Dạ lắc đầu nói:”Nếu mà cậu có thể trèo tường thì đã chẳng có chuyện gì”,

Không còn đường nào để thoát, Minh Nhật Lãng chỉ còn cách xuống xe đứng ở cổng chờ cho chiếc xe kia đỗ lại.

Bà Minh vô cùng ngạc nhiên và xuống xe, hỏi con với thái độ khó hiểu: “ A Lãng, sao con lại đứng ở cổng thế này? Con ra ngoài sao?”.

Ông Hạo Thiên cũng xuống xe và để ý ngay chiếc xe bên cạnh. Lâm Nguyệt Loan và một cậu con trai lạ đang đứng bên cạnh xe, con trai ông đi từ đâu về thế này?

Ánh mắt ông Hạo Thiên lướt qua một cái, Lâm Nguyệt Loan liề ngoan ngoãn cúi chào: “Cháu chào bác trai”.

Những lời cô nói đánh động bà Minh, bà quay sang hỏi cô: “Lâm Nguyệt Loan, chuyện này là thế nào? A Lãng đang ở nhà dưỡng bệnh, bác sĩ Thành đã dặn không được cho nó ra ngoài, cháu dẫn nó đi đâu thế hả?”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây