Đôi lông mày cậu dựng lên, đôi mắt xanh trong vắt sáng lên như có viên kim cương lấp lánh bên trong, cậu sung sướng nói: “Cảm ơn bố”.
“Hạo Thiên, anh…”. Bà Minh giận quá không nói được gì nữa, Minh Nhật Lãng quay đầu lại, sung sướng như một đứa trẻ giơ ngón tay thể hiện sự chiến thắng với người mẹ. Bà không biết nói gì nữa, vì cậu bây giờ dường như lại có sức sống trở lại rồi.
Ông Minh đứng dậy lấy thuốc và nước từ tay vợ và cho con uống, sau đó dỗ cậu ngủ. Tâm trạng đã thoải mái trở lại, uống thuốc xong Minh Nhật Lãng đã chìm vào giấc ngủ. Hai người nhìn con ngủ say rồi mới nhẹ nhàng ra khỏi phòng.
Vừa đóng cửa phòng lại, bà Minh đã cằn nhằn: “Hạo Thiên, em phát hiện thấy càng ngày anh càng chiều con đấy!”.
“Như thế không tốt sao? Em không thích thế sao?”. Ông Minh hơi sững lại rồi nhìn vợ cười.
“Không phải là không tốt, anh yêu con như thế sao em lại không thích được chứ. Chẳng qua là chuyện để con quay lại trường, anh không nên đồng ý con”.
“Hinh Dật, con nó lớn rồi, cũng phải có thế giới thuộc về nó. Chúng ta không thể nhốt con ở nhà cả đời được”.
“Em biết, thế nhưng ở trường xảy ra truyện như thế em sợ sẽ tái diễn nữa. Anh cũng biết vì sao mà con bị thương rồi. Cái cậu tên Tiêu Tinh Dã ấy lại động thủ với con nữa thì làm thế nào?”.
Sau khi về nhà bà Minh gọi bác Hồng đến hỏi chuyện. Bác Hồng đâu dám nghe lời cậu chủ nhỏ “không được nói gì với mẹ” chứ, có chuyện gì cũng kể ra hết. Vợ chồng ông bà Minh nghe xong mới biết con trai mình đã thích cô bé Lâm Nguyệt Loan được một thời gian rồi, mà cô bé này lại thân với cậu học sinh khác.
“Em yên tâm đi, anh đã hứa để con đi học trở lại thì sẽ có cách giải quyết chuyện này. Nói chung không để con trai yêu quý của em bị thương nữa đâu”.
“Cái gì mà của em chứ, có phải của một mình em đâu”. Bà Minh trêu chồng.
“Đúng đúng, là con của chúng ta”. Ông Minh nói lại.
Bà Minh nhìn chồng cười âu yếm và nói: “Hạo Thiên, thấy anh yêu con như vậy em thực sự rất vui.Ban đầu khi chúng ta bàn chuyện không sinh thêm con nữa, anh đã đồng ý một cách miễn cưỡng, em biết, lúc đó anh thực sự muốn có một đứa con khỏe mạnh nữa…”.
Ông Minh vội ngắt lời vợ: “Em yêu, những chuyện qua rồi em không nên nhắc lại nữa. A Lãng mà nghe thấy thì nó sẽ không yêu người bố này mất”.
Bà Minh gật đầu: “Đúng, anh nói đúng, chúng ta không nên nhắc lại nữa. Bây giờ anh là một người bố yêu con mình hết mức, em không thể phá vỡ hình tượng này trong lòng A Lãng được”.
Hai vợ chồng đang nói chuyện thì Vương quản gia đến: “Bà chủ, xương rồng và rong biển đã chuẩn bị xong rồi, có thể nấu được rồi”.
Canh long cốt rong biển có tác dụng bổ sung Canxi rất tốt, Minh Nhật Lãng lại rất thích ăn. Ngày nào bà Minh cũng tự vào bếp nấu món canh cho con.
“Em xuống bếp đây”. Bà Minh cười với chồng rồi cùng quản gia Vương đi xuống bếp.
Ông Minh Hạo Thiên đi tới cửa cầu thang, nhìn bóng theo bóng vợ khuất sau lối rẽ phòng khách, ánh mắt xa xăm. Ông đang ngây người ra thì điện thoại đổ chuông. Lấy ra nhìn màn hình, mặt ông biến sắc, nhìn xung quanh không có ai ông vội về thư phòng nghe điện thoại.
“Hạo Thiên, em vừa đi khám thai ở bệnh viện về. Là con trai đó, phát triển rất tốt và khỏe mạnh”. Bên kia đầu dây là một giọng phụ nữ lanh lảnh vang lên.
“Biết rồi, lát nữa anh đến thăm em sau. Không phải anh đã nói đừng gọi điện vào di dộng cho anh còn gì, ngày nào anh cũng sẽ gọi cho em mà”.
“Em biết, thế nhưng em muốn báo ngay tình hình của con cho anh mà. Em biết anh muốn có một đứa con khỏe mạnh biết chừng nào”. Giọng cô gái đầu dây bên kia vô cùng nhõng nhẽo.
“Được rồi, anh cúp máy đây. Lát anh qua chỗ em”.
“Ok, bye bye”.
Gác máy xong ông Minh vội vàng ra khỏi phòng đọc. Khi qua phòng Minh Nhật Lãng ông chậm chậm bước chân nhẹ nhàng đẩy cửa nhìn vào. Cậu đang ngủ rất ngon, rất an lành, đôi lông mày yên tĩnh như nước. Im lặng đứng ngoài cửa nhìn con một hồi lâu, đôi mắt ông bộn bề cảm xúc, mãi lâu sau mới rời đó mà đi.
Trường cấp 3 Thần Quang, lớp 10 (3).
Đang giờ toán, giáo viên đang giảng bài trên bục giảng. Cả lớp chăm chú lắng nghe, chỉ có Tiêu Tinh Dã là không chú ý. Ánh mắt cậu chốc chốc lại nhìn sang chỗ trống của nhóm thứ ba, là chỗ ngồi của Minh Nhật Lãng.
Sau khi cậu đẩy Minh Nhật Lãng, Minh Nhật Lãng đi luôn không quay lại. Bóng Lâm Nguyệt Loan cũng mất tăm, cả hai người đều trốn buổi học chiều hôm đó.
Tuy không phải lúc nào cũng đi học đúng giờ, nhưng Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng đều là những học sinh gương mẫu, có kỷ luật, giáo viên của ba tiết buổi chiều hôm đó còn phải hỏi: “Sao Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng không đến, xin phép nghỉ à?”.
Các bạn ai cũng nhìn nhau nhưng chẳng ai biết cả. Tiêu Tinh Dã ngước lên nhìn trần nhà còn Bạch Vân Tịnh cúi xuống nhìn mặt bàn, cả hai trong lòng đều rối như tơ vò.
Nguyên nhân Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng nghỉ học đến tận hôm sau các thầy cô giáo mới biết. Nghe nói là Minh Nhật Lãng không cẩn thận trên sân tập nên bị thương, Lâm Nguyệt Loan đưa đến bệnh viện. Xương sườn Minh Nhật Lãng bị rạn, nên tuần này không đi dã ngoại với lớp được, nhiều khả năng là sẽ xin thôi học.
Đúng ba ngày liền Lâm Nguyệt Loan không nói câu nào với Tiêu Tinh Dã, lần này cô giận thực sự.
Trưa nay Tiêu Tinh Dã không về nhà ăn cơm, cậu gọi điện về thông báo với bố như thế. Sau đó đi theo Lâm Nguyệt Loan đến nhà ăn rồi gọi hai suất cơm, sau đó kiếm bàn ngồi xuống.
“Là do tớ đẩy cậu ấy nên cậu ấy mới bị thương đúng không?”. Tiêu Tinh Dã không ăn cơm vội mà hỏi điều đã hoài nghi trong lòng mấy hôm nay.
“Ăn xong cơm rồi nói”. Lâm Nguyệt Loan không thèm ngẩng đầu lên đáp
“Không, cậu nói trước đi”. Tiêu Tinh Dã cố chấp.
“Đúng, là cậu đẩy cậu ấy vào bàn giáo viên nên cậu ấy mới bị rạn xương sườn”.
Cho dù đã đoán đúng nhưng thực sự Tiêu Tinh Dã vẫn không dám tin điều đó là sự thật.
“Thế nhưng tớ chỉ đẩy cậu ấy có một cái, cho dù lúc đó có mạnh hơn nữa thì làm sao mà rạn xương được. Xương là một thứ rất là cứng, ngay cả khi lọc xương sườn phải dùng dao lọc mãi mới được, làm gì có chuyện đẩy cái mà rạn xương chứ? Minh Nhật Lãng chắc không yếu đuối thế đâu, chả khác gì thủy tinh cả, động vào cái là ….”.
“Tiêu Tinh Dã!”. Lâm Nguyệt Loan lớn tiếng, đôi mắt dài mở to trừng trừng nhìn cậu.
Tiêu Tinh Dã câm bặt, đôi môi mím chặt lại. Một lúc lâu sau cậu hất đũa đứng dậy bỏ đi. Trước mặt Lâm Nguyệt Loan cậu là tên tội phạm sao? Cậu không thể nói Minh Nhật Lãng được nữa, nếu không, hãy nhìn ánh mắt cô lườm cậu mới hiểu được.
Tiêu Tinh Dã tức giận bỏ đi, Minh Nhật Lãng thì còn nằm trên giường bệnh, Lâm Nguyệt Loan buồn bã thở dài, cũng buông đũa xuống, cô chẳng có bụng dạ nào mà ăn nữa.
“Sao thế? Em cãi nhau với bạn trai à?”.
Đột nhiên có người cúi xuống thì thầm bên tai cô khiến cô giật mình đứng dậy, nhìn ngó xung quanh, hóa ra là cái tên Nguyên Thần Dạ âm hồn khó tan. Mái tóc màu hạt dẻ đang khẽ bay theo gió, đôi môi mỏng, luôn có nụ cười châm chọc.
Nhìn thấy Nguyên Thần Dạ Lâm Nguyệt Loan càng cảm thấy chán nản hơn. Cô xua xua tay: “Đi ra, đi ra”. Giống như đang xua muỗi vậy.
“Em Lâm, em làm thế là tổn thương lòng tự tôn của anh đó”.
“Xin lỗi, tôi không có nghĩa vụ quản lý lòng tự tôn của anh, bây giờ tôi chỉ mong tâm trạng tôi không tồi hơn nữa”. Lâm Nguyệt Loan không hề khách khí với loại người này....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: