Old school Swatch Watches



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


“Chào cậu Minh Nhật Lãng, tớ là Giang Vũ Phi, bạn của Loan Loan. Lần này được đi chơi cùng các cậu, tớ vui lắm!”. Giang Vũ Phi cười rất ngọt ngào, đôi mắt long lanh như thủy tinh. Đuôi tóc được buộc cao ở phía sau cứ lắc qua lắc lại, tràn đầy sức sống.

“Rất hoan nghênh”. Minh Nhật Lãng cười, thế nhưng nụ cười có rất nhiều điều phức tạp. Cậu nhìn thấy sự đáng thương ẩn chứa trong đôi mắt cô bạn này.

Giang Vũ Phi nói với cậu vài câu, thế nhưng cậu không có tâm trạng nói gì với cô cả, thỉnh thoảng đáp lại một hai câu. Lát sau đó Vũ Phi liền nói chuyện với Nguyệt Loan. Từ chuyện xa xưa của hai người cho đến chuyện trường chuyện lớp. Giọng nói của cả hai cô bạn đều rất hay, trong vắt và vang như tiếng ngọc va vào nhau. Minh Nhật Lãng cứ ngồi im lặng nghe, cho đến khi tới nơi.

Bạch Vân Tịnh cũng không nói gì nữa, cô lấy tai nghe đeo lên tai và nhắm mắt thưởng thức âm nhạc. Thế nhưng trong đầu vẫn hiện lên khung cảnh Minh Nhật Lãng bước đi theo Lâm Nguyệt Loan mà không hề do dự.

Cách hồ Phương Trạch chỉ còn 1km thế nhưng xe không vào được. Đường cao tốc không sửa tiếp vào trong mà giữ nguyên hiện trạng của môi trường sinh thái. Cả nhóm 8 người xuống xe và đi vào trong.

Bên hồ Phương Trạch cây cối rậm um tùm, có thảm cỏ xanh, và các loài chim về đây tụ hội, như chim sẻ, chim yến, đỗ quyên, cát âu, hoàng anh, họa my, cò trắng… các loại chim đủ màu sắc, đủ hình dạng, đủ tiếng hót đang giỡn hoa chuyền cành, con bay thấp bay cao, chim của tự nhiên thật tự do tự tại biết bao. Chúng luồn qua những làn nước trong rừng, làm bạn với trời xanh non cao. Cảnh động cảnh tĩnh kết hợp với nhau tạo nên cảnh đẹp khiến người ta xúc động.

Khắp nơi đều là bóng chim, khắp nơi đều vang tiếng chim hót, những tiếng ca cao vút, trong veo như một dàn hợp xướng khổng lồ, là âm thanh tự nhiên tuyệt vời. Những chú chim muôn hình vạn trạng đậu khắp nơi nhìn giống như những bộ trang sức tự nhiên. Cả nhóm nam nữ đứng ngây người ra nhìn khung cảnh đó, hoàn toàn bị các tinh linh nhỏ của thiên nhiên khiến cho mê muội.

Cả nhóm đi sâu vào trong rừng, càng vào sâu chim chóc càng nhiều. Phần lớn các loài chim ở đây mọi người đều không gọi được tên, Lâm Nguyệt Loan có hiểu biết về lĩnh vực này nhiều hơn mọi người một chút. Cô giới thiệu cho mọi người biết: “Kia là chim vàng anh, các cậu thấy không, nó thật xinh đẹp, đầu đội mũ vàng xanh, lông màu vàng tươi, miệng là màu hồng, chân lại màu xanh đen, bộ lông vũ thật đẹp, thật quý phái. Con bên trên là chim họa my, nó rất dễ nhận biết vì có bộ lông màu nâu vàng, bốn phía viền mắt có một đường màu trắng, cái tên họa my có ý nghĩa như thế đó. Mau nhìn con kia kìa, con mới bay qua là chim bói cá, lông nó có màu xanh như ngọc phỉ thúy, lại có thêm mấy cái lông màu xanh và vàng nữa chứ, đẹp thế….”.

Tiêu Tinh Dã nhìn cô bằng con mắt hoàn toàn khác: “Lâm Nguyệt Loan à, cậu có thể đi làm chuyên gia các loại chim được đấy!”.

“Làm sao mà được, tớ chỉ nhận được mấy loại chim bình thường thôi”.

“Những con này là chim bình thường sao, tớ chẳng nhận ra con nào cả”. Tần Quảng Phong nói.

Trác Diệc Phàm cũng nói thêm: “Xấu hổ quá, tớ chỉ biết mỗi chim sẻ”.

“Tớ biết nhiều hơn cậu một chút, tớ biết con pica nữa”. Vệ Lôi cười xấu hổ.

Bạch Vân Tịnh nhìn các loài chim trong rừng kêu không ngớt nhưng chẳng biết được tên con nào cả. Không đúng, cô gọi được tên nó. Pica, họa my, chim yến, đây là những tên chim thường xuyên xuất hiện trong sách, thế nhưng cô không thể nào liên hệ được tên chim với con chim thật ngoài đời cả.

“Wa, con này là chim gì thế, đáng yêu quá!”. Giang Vũ Phi chỉ chú chim có bộ lông óng ả đang nghỉ ngơi trên cành cây và hỏi.

Lâm Nguyệt Loan nhìn theo và nói: “Con này tớ cũng không biết”.

“Đó là chim trân châu, các cậu nhìn kĩ những đốm nhỏ trên lông của nó đi, giống như trân châu nên có tên như thế”. Minh Nhật Lãng lên tiếng khiến tất cả quay đầu lại nhìn cậu.

“Cậu cũng biết về chim sao, Minh Nhật Lãng?”. Bạch vân tinh ngạc nhiên hỏi.

“Nhà tớ có một cuốn sách ảnh bách khoa toàn thư về các loại chim, hồi trước có lúc tớ hay xem”.

Ngày đó cậu ngưỡng mộ những chú chim biết bao. Chúng có thể tung bay đôi cánh lượn trên bầu trời, sống cuộc sống tự do tự tại. Còn cậu, ngày này qua ngày khác ở trong phòng, đi lại cũng phải cẩn thận.

“Con chim có bộ lông đơn giản kia là chim bạch linh, giữa lông của nó có xen kẽ hai màu đen trắng. Con có bộ lông bóng xanh đậm bên cạnh là chim đỗ quyên. Con có cánh và đuôi ba màu trắng, đen, vàng là chim hoàng oanh. Con có lông đen trắng, đuôi dài là bạch tích linh (tên khoa học: Motacilla alba), còn con có lông đầu màu trắng, thân màu vàng nâu, cổ màu trắng là chim Streptopelia chinensis…”.

Minh Nhật Lãng tiếp tục giới thiệu cho mọi người những loài chim mà cậu biết, có đầu có cuối như chuyên gia thực thụ.

“Wow, Minh Nhật Lãng, cậu lợi hai thật đấy, đúng là học rộng tài cao”. Tần Quảng Phong nói với giọng đầy ngưỡng mộ.

“Làm gì có, chỉ là tình cờ đọc sách về lĩnh vực này thôi”. Minh Nhật Lãng khiêm tốn đáp.

Vệ Lôi nói thêm: “Đọc rồi mà có thể nhớ không quên như thế này, cậu pro thật đấy. Tớ cứ đọc trước quên sau thôi”.

Đọc và nhớ cũng không phải sở trường của Tiêu Tinh Dã nên cậu im lặng không xen vào câu nào. Đột nhiên lại lên tiếng: “Đúng rồi, chúng ta còn phải nướng thịt nữa cơ mà, không mau đi kiếm củi và nhóm lửa đi”.

Cả nhóm đi từ xa đến đây đương nhiên không thể đứng mà nhìn chim rồi đi về được. Cả nhóm còn mang theo một đống đồ ăn, chuẩn bị đồ nướng dã ngoại.

Mọi người bắt đầu hô lớn: “Được rồi được rồi, chúng ta đi nhặt củi thôi”.

Một nhóm nam thanh nữ tú rời khỏi rừng và chuẩn bị nướng thịt ở bên hồ. Sau đó chia nhóm đi kiếm củi. Tiêu Tinh Dã và Lâm Nguyệt Loan đi chung với nhau, Bạch Vân Tịnh tự động ở lại bên Minh Nhật Lãng, Tần Quảng Phong đi cùng Giang Vũ Phi, lần đầu tiên nhìn thấy Vũ Phi là đã có cảm tình rồi. Còn Vệ Lôi và Diệc Phàm lẻ đôi nên hai cậu đành đi với nhau.

“Rừng sâu lắm, chúng ta không nên đi quá xa, nhặt quanh quanh đây là được rồi”. Lâm Nguyệt Loan dặn dò mọi người. Cô quay lại nhìn Minh Nhật Lãng và Bạch Vân Tịnh và nói: “Hai cậu làm việc nhẹ nhàng thôi, cứ ở đây trông coi đồ ăn đi”.

Hai túi lớn chứa đầy chân gà, cánh gà, sườn dê, sườn bò, xúc xích đã được chế biến sẵn, một túi đầy hoa quả và nước ngọt, bánh kẹo, còn một số dụng cụ nướng nữa. Sau khi xuống xe đều là năm cậu thanh niên kia mang vác. Lần này đến lượt Nhật Lãng và Bạch Vân Tịnh trông coi.

Tiêu Tinh Dã lên giọng chỉ huy: “Các cậu có thể lấy đồ dùng để nướng ra trước, sau đó nhặt mấy viên đá để xếp thành cái lò nướng đơn giản, bọn tớ đi nhặt củi về cái là có thể nổi lửa được ngay”.

Bạch Vân Tịnh nghe mà giật mình, cô là con nhà giàu, lại là con út trong gia đình. Từ nhỏ lớn lên như công chúa, đôi tay vừa trắng vừa mềm này chưa bao giờ phải đi nhặt đá nói gì đến việc dựng bếp. Kinh nghiệm ăn đồ nướng của cô đều là ăn đồ nướng của Thái, của Hàn ở những nhà hàng sang trọng, sạch sẽ… ăn đồ nướng dã ngoại là lần đầu tiên.

Minh Nhật Lãng nghe xong cũng sững người lại, cậu cũng không biết. Tiêu Tinh Dã quay lại nhìn biểu cảm trên gương mặt hai người là đoán ngay, cậu bất lực nói: “Được rồi, hai cậu không cần làm gì nữa. Hoàng tử điện hạ, công chúa điện hạ, mời hai người cứ ở đây đợi chúng tôi về là được rồi”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây