Old school Easter eggs.



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu pha lê - Tuyết Ảnh Sương Hồng


Minh Nhật Lãng liền đến hỏi lái xe: “Cháu muốn đến Trân Châu cảng, vậy phải xuống ở bến nào ạ?”.

Cậu nói nhầm “vịnh Trân Châu” thành “Trân Châu cảng”. Bác lái xe cũng rất vui tính, bác làm bộ nghiêm túc nói: “Cháu muốn đến Trân Châu cảng à, xin lỗi, xe này không đi Mỹ đâu”.

Minh Nhật Lãng lúc này mới sực nhớ ra, cậu liền vội giải thích: “Không ạ, cháu nói nhầm, cháu muốn đến vịnh Trân Châu ạ”.

“Đi vịnh Trân Châu sao lại đi xe này chứ?”.

“Không phải đi xe này ạ? Đây không phải là xe số 7 sao?”. Nhật Lãng ngạc nhiên.

“Là xe số 7, nhưng xe này đi ngược lại hướng đó, ban đầu cháu nên sang bên kia đường bắt xe đi ngược lại thì mới đúng hướng vịnh Trân Châu”.

Minh Nhật Lãng sững người ngay lúc đó.

“Cậu mau xuống xe rồi sang bên kia đường đợi xe”. Bác lái xe nhắc nhở.

“Cảm ơn bác ạ”.

Nhật Lãng vội vàng xuống xe rồi đi sang bên kia đường. Có một chiếc số 7 đang chầm chậm rời bến, cậu cũng không đuổi theo, cậu biết mình đã hết tiền đi xe rồi.

Làm thế nào bây giờ? Theo ý thức cậu rút điện thoại ra. Có nên gọi điện về nhà không? Nhưng ngay lập tức, cậu lại nhét điện thoại vào. Nhìn bóng xe số 7 càng lúc càng xa, ánh mắt cậu càng kiên định.

Men theo con đường xe số 7 đi, cậu không tin mình không đi được. Từ nhỏ đến giờ, cậu quen sống dưới đôi cánh của bố mẹ, bây giờ không có sự bảo vệ của họ, lẽ nào bản thân mình không phát triển được? Đương nhiên là không!

Màn đêm dần buông xuống, những ngọn đèn đã sáng lên, thành phố về đêm thật hoa lệ, những ngọn đèn như những vì sao, những vì sao đẹp tựa kim cương, những ngọn đèn bảy sắc cầu vồng phản xạ thứ ánh sáng lấp lóa chói mắt. Minh Nhật Lãng đi bộ trên con đường vắng người qua lại, những viên gạch đỏ dưới chân phản chiếu ánh đèn, một vẻ đẹp cô đơn mà diễm lệ.

Đi từ bến này đến bến khác, Minh Nhật Lãng không biết mình đã đi bao lâu. Cậu chỉ biết màu đêm trên đầu càng lúc càng sẫm lại. Hai chân cậu cũng bắt đầu nặng nề, từ trước đến giờ chưa bao giờ đi nhiều thế, thực sự là rất mệt. Nhưng nhà cậu vẫn còn xa tít tắp như truyền thuyết.

Thực sự không đi tiếp được nữa rồi, cậu nhìn thấy bên đường có một chiếc ghế dài liền ngồi xuống nghỉ. Mệt, mỏi, khát, đói… cậu vừa ngồi xuống thì hàng loạt cảm xúc trào lên, đồng loạt tấn công cậu khiến cậu mệt mỏi và thực sự chỉ muốn nằm ra đây ngủ một giấc.

Cậu sắp thực hiện ý định đó thì có tiếng nói vang lên: “Minh Nhật Lãng, cuối cùng cũng tìm được cậu rồi”.

Ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nụ cười của Lâm Nguyệt Loan tươi rói ngay trước mặt như chào đón cậu, giống như một mảnh trăng non cong cong bên kia trời.

Nhìn thấy cô ấy, cậu vừa ngạc nhiên vừa vui sướng: “Lâm Nguyệt Loan… sao cậu lại đến đây?”.

Lâm Nguyệt Loan đưa cho cậu một chai nước khoáng và hai miếng bánh mì: “Chúng tớ tìm cậu suốt quãng”.

Chúng tớ? Minh Nhật Lãng nhìn trái nhìn phải mới phát hiện ra phía sau Lâm Nguyệt Loan không xa là Tiêu Tinh Dã đang đút hai tay vào túi quần.

“Hai cậu… sao biết tớ đi nhầm xe?”.

“Cậu đi rồi tớ mới nhớ quên dặn cậu sang bên kia đường bắt xe. Trong đầu nghĩ kiểu gì cậu cũng đi nhầm xe nên tớ với Tiêu Tinh Dã vội bắt taxi đuổi theo. Nhưng vẫn không đuổi kịp. Lại nghĩ cậu ngồi nhầm xe nên hết tiền đi chuyến trung chuyển, chắc là đi ngược lại. Tụi tớ cứ đi men theo con đường này thì tìm thấy cậu”.

“Các cậu đến tìm tớ nữa? Nhỡ may tớ gọi điện cho người nhà đến đón rồi thì chằng phải hai cậu đi phí công”.

“Nếu như cậu ngồi xe về rồi thì bọn tớ coi như đi bộ vậy”. Lâm Nguyệt Loan cười lớn. “Đằng nào đi tìm thì trong lòng cũng yên tâm hơn là không tìm. Cậu thấy chưa, bọn tớ tìm được rồi còn gì, nếu không bây giờ cậu vừa đói vừa mệt, phải ngủ ở đường, mau ăn đi”. Lâm Nguyệt Loan hối thúc.

Thực sự quá mệt mỏi và đói khát, Minh Nhật Lãng uống một hơi hết một phần ba chai nước, bánh mì thì cắn hai ba miếng đã trôi xuống bụng rồi.

“Còn đói đúng không, nhưng bây giờ không được ăn nữa. Nếu đói quá ăn nhiều sẽ khiến dạ dày khó chịu đấy!”. Lâm Nguyệt Loan suy nghĩ thật chu đáo.

Đợi Nhật Lãng ăn xong, Tiêu Tinh Dã mới bước đến. “Minh Nhật Lãng, cậu đi đến bến nào mới biết nhầm xe?”.

“Tân Phong Đài”.

Tiêu Tinh Dã chau mày: “Tân Phong Đài, gần đến cuối bến còn gì nữa, cậu đi bộ từ Tân Phong Đài đến đây à, cũng khá xa đấy. Đúng là… có chút khâm phục cậu”.

Tên công tử bột được nuông chiều quen rồi này bình thường có xe đưa xe đón. Hôm nay lại giở chứng đi bộ xa thế, thật đúng là không thể nhìn rõ bên trong con người có tính cách dịu dàng như nước này lại có thể cứng rắn đến thế.

Tiêu Tinh Dã quả nhiên lại lên tiếng khâm phục Minh Nhật Lãng. Bình thường Minh Nhật Lãng toàn bị cậu ta coi thường, đột nhiên nghe nói thế liền ngước lên, đúng lúc Tiêu Tinh Dã cũng đang nhìn cậu.

“Ê, Minh Nhật Lãng, sao mắt cậu lại màu xanh?”. Hai đôi mắt nhìn nhau thì Tiêu Tinh Dã mới phát hiện ra điều này, đồng tử đen như mực nhưng lòng trắng lại có màu xanh da trời.

Minh Nhật Lãng cúi xuống nhanh như chớp, đôi lông mi dài cụp xuống che khuất đôi mắt, cậu không trả lời câu hỏi của Tiêu Tinh Dã, thé nhưng Tiêu Tinh Dã lại tự hỏi tự đáp: “Minh Nhật Lãng, xem ra huyết thống của cậu không thuần nhất, không phải người Trung Quốc chính gốc”.

Minh Nhật Lãng không nói gì cả mà chỉ buồn bã cúi xuống. Lâm Nguyệt Loan thông minh đoán được chắc cậu ấy đang muốn che giấu điều gì đó khó nói. Thế là cô đẩy nhẹ Tiêu Tinh Dã một cái ra hiệu cho cậu không nói thêm nữa.

Tiêu Tinh Dã bị Lâm Nguyệt Loan đẩy một cái nên cũng quay sang đẩy Minh Nhật Lãng một cái: “Được rồi, mau đứng dậy, cậu cũng ăn đủ uống đủ rồi, đi thôi”.

“Đi đâu?”. Minh Nhật Lãng không hiểu gì liền hỏi lại.

“Đưa cậu về nhà”. Tiêu Tinh Dã nói xong liền ra ngoài vẫy xe. Cũng không còn sớm, đừng đợi xe số 7 nữa, mau mau đưa đại thiếu gia này về nhà.

“Tớ không…”.

Minh Nhật Lãng định nói gì đó nữa nhưng đã bị Lâm Nguyệt Loan chặn lại: “Lên xe đi, Minh Nhật Lãng, tớ xin cậu đấy, coi như cậu cho chúng tớ về nhà sớm chút đi”.

Cô ấy đã nói như thế rồi Minh Nhật Lãng cũng không cứng đầu nữa. Thế là ba người bắt xe taxi, Tiêu Tinh Dã ngồi trên ghế phụ và nói với lái xe: “Đi Bạch Bình Châu”.

* * *

Bạch Bình Châu, tại biệt thự nhà họ Minh, cả nhà họ Minh đang sôi sùng sục.

Sáng bác Hồng đưa Minh Nhật Lãng đến trường, cậu nói chỉ mất nửa ngày là về. Sau đó lại gọi điện nói chiều mới về, sau đó đến lúc trời tối vẫn không thấy gọi bác Hồng đi đón. Bà Minh gọi điện thoại di động thì cậu tắt máy, không biết đã xảy ra chuyện gì?

Bà Minh lập tức kêu bác Hồng đưa đến trường Thần Quang tìm người, nhưng tìm cả trong lẫn ngoài trường mà vẫn không thấy bóng dáng cậu con trai yêu quý của bà đâu. Bác Hồng hỏi bảo vệ thì họ nói tầm năm giờ đã về rồi. Ông vội báo cáo với bà Minh, bà càng nghe càng não lòng: Cái thằng này, năm giờ đã về rồi sao không gọi người đến đón chứ? Không biết một mình lại đi đâu nữa?

“Bà chủ, hay là cậu chủ tự đi về rồi?”. Bác Hồng nghĩ.

Bà Minh cũng chỉ mong là thế, sau đó hai người vội quay xe về nhà, vừa vào cổng đã hỏi lớn: “Cậu chủ về chưa?”.

Quản gia Vương Thái lắc đầu: “Bà chủ, cậu vẫn chưa về”. gương mặt bà cũng lộ rõ vẻ lo lắng....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây