Người gọi điện đến là bà Minh: “A Lãng, con còn ở trường sao, mau về nhà ăn cơm, mẹ bảo bác Hồng đến đón con nhé!”.
“Con còn làm một lúc nữa, mọi người ăn cơm trước đi”.
“Vẫn chưa xong à? Hay là về ăn cơm xong rồi đến làm tiếp”.
“Cũng không còn nhiều nữa đâu ạ, con làm xong rồi về cũng được. Nếu không thì ăn xong con lại phải đến”.
Bà Minh nghe thấy vậy cũng không nói thêm nữa: “Vậy cũng được, khi nào làm xong thì con gọi điện cho bác Hồng đến đón con nhé!”.
Trở lại phòng sách cũ, Lâm Nguyệt Loan đang bê một chồng sách từ phía sau ra: “Đây là chồng cuối cùng, làm xong chúng ta có thể nghỉ được rồi”.
Minh Nhật Lãng vội bước đến: “Để tớ”.
Lâm Nguyệt Loan không chịu, cô chỉ cười và nói tiếp: “Đây là chồng sách cuối cùng, đặt dưới sàn nhà nên bẩn lắm, cẩn thận bộ đồ trắng của cậu. Bộ này của cậu cũng không rẻ đâu nhỉ, bẩn một cái là đi toi một tháng ăn của tớ đấy!”.
Thực sự Lâm Nguyệt Loan không biết gì về đồ hiệu, cho dù là quần áo hay điện thoại của Minh Nhật Lãng cô cũng không nhìn ra là hãng nào. Thậm chí là chiếc xe Mercedes-Benz ngày nào cũng đưa đón cậu hồi đầu cô cũng không biết là hãng gì, sau đó mới biết đó là một trong mười hãng đứng đầu thế giới. Thế mà cô nói: “Cái này cũng bình thường mà”.
Lâm Nguyệt Loan chỉ biết một số xe dựa vào màu sắc, xe mui kín màu đỏ, xe taxi màu trắng, xe to màu xanh… kiến thức cơ bản như học sinh mẫu giáo. Vì thế trong mắt cô thì xe mui kín cái nào cũng giống cái nào. Không nhìn thấy sự khác biệt giữa xe nổi tiếng và tầm thường.
Lúc đó đứng cạnh cô là Tần Quảng Phong quay lại nhìn cô và buông một câu: “Bang chủ à, con mắt cũng kém quá đó!”. Câu Tần Quảng Phong nói trích trong bộ phim Đại thoại giang hồ, đó là câu thoại của Chí Tôn Bảo trong lần đầu gặp Bạch Tinh Tinh, ngụ ý chê trình độ thưởng thức của cô. Lâm Nguyệt Loan cười và chấp nhận, quả thực là cô không hiểu biết nhiều lắm về phương diện này.
Cô nhắc đến chuyện tiền bạc với quần áo của Minh Nhật Lãng chỉ là đùa thôi, nhưng cậu lại nói: “Tớ không biết quần áo bao nhiêu tiền, quần áo của tớ đều là mẹ mua cho”.
Lâm Nguyệt Loan liền cười: “Thích thế, có mẹ quan tâm chăm sóc cậu”.
Minh Nhật Lãng thầm giật mình, cậu nghe thấy một âm thanh khác ngoài câu nói. Cậu ngước lên nhìn cô nhưng cô đã cúi đầu xuống tiếp tục dán sách. Cậu cũng không nói gì nữa, cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật đều đều từng trang sách.
Ai cũng có những nỗi buồn giấu, đạo nào cũng có những bộ kinh khó đọc. Hóa ra trên thế giới này lại có nhiều điều không như ý đến thế.
Sau khi dán xong hết chỗ sách cũng gần hai giờ chiều. Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng dọn dẹp và sắp xếp lại căn phòng, lúc đó cô mới phát hiện ra còn một chồng sách chưa dán bị lẫn với những chồng sách đã dán.
“Trời ơi, ở đây bị sót này”.
Minh Nhật Lãng quỳ xuống lật lật xem thử rồi nói: “Chắc chắn là hôm qua bỏ sót, hôm qua đông người nên không sắp xếp gọn gàng được”.
Lâm Nguyệt Loan xem qua chỗ sách rồi ước lượng: “Làm hết chỗ này cũng phải mất bốn tiếng rưỡi, không được, chúng ta phải đi ăn trước rồi tính. Minh Nhật Lãng, cậu về nhà ăn cơm à?”.
Minh Nhật Lãng không đáp mà hỏi ngược lại: “Cậu thì sao?”.
“Tớ không về nữa mà ăn ở nhà ăn gần trường luôn, đỡ phải đi xa”.
“Vậy tớ cũng không về nữa”. Nói xong Minh Nhật Lãng lấy điện thoại gọi về nhà rồi chuẩn bị đi ăn cùng Lâm Nguyệt Loan.
Hai người ra khỏi thư viện, theo lối phòng học đi qua sân bóng ra ngoài. Xa xa trên thảm cỏ xanh có một tốp học sinh đang đá bóng. Dáng người thấp thấp khỏe mạnh của Tiêu Tinh Dã nổi bật nhất trong đám đó. Ngoài ra còn Tần Quảng Phong.
Minh Nhật Lãng chầm chậm bước chân, cậu hỏi: “Sao chủ nhật mà đám Tiêu Tinh Dã cũng đến trường đá bóng?”.
“Đây là buổi tập của đội bóng của trường. Tháng này trường mình với trường Thanh Hà có một trận bóng giao hữu”.
Minh Nhật Lãng quả thực không biết, cậu chưa bao giờ để ý đến những hoạt động thể dục, thể thao của trường. Cả hai không nói gì nữa mà cứ tiếp tục đến quán ăn bên ngoài.
Lâm Nguyệt Loan gọi cho mình một suất cơm thịt lợn nướng sau đó quay sang hỏi Minh Nhật Lãng: “Cậu muốn ăn gì?”.
“Gì cũng được, cứ gọi giống cậu đi”.
“Vậy bác ơi cho cháu hai suất cơm thịt lợn nướng”.
Cô vừa dứt lời thì có một giọng nói khác tiếp ngay: “Bác ơi cho cháu ba suất cơm thịt lợn nướng”.
Hai người cùng đồng loạt ngẩng đầu lên thì thấy Tiêu Tinh Dã người đầy mồ hôi đi từ ngoài vào.
Bên cạnh chiếc bàn vuông nhỏ xinh, Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng ngồi đối diện. Tiêu Tinh Dã ngồi xuống cùng bàn với họ không chút khách khí, cậu ngước mắt nhìn hai người một lượt.
Lâm Nguyệt Loan đánh tiếng hỏi: “Tiêu Tinh Dã, cậu vẫn chưa ăn cơm trưa à?”.
“Ăn rồi, nhưng bây giờ tớ muốn ăn nữa không được à?”. Tiêu Tinh Dã lại bắt đầu ương bướng.
Khẩu khí của cậu có chút khó chịu nhưng Lâm Nguyệt Loan không để ý mà vẫn cười lấy trong túi ra một tấm khăn giấy rồi đưa cho cậu: “Nhìn người đầy mồ hôi kìa, lau đi”.
Tiêu Tinh Dã đón lấy rồi lau qua vài cái trên mặt, tấm khăn trắng sạch sẽ nháy mắt đã biến thành màu xám đen. Lâm Nguyệt Loan lấy một tấm nữa đưa cho cậu: “Nhìn cậu như vừa ngoi dưới nước lên ý”.
“Đương nhiên rồi, cậu nói xem, trời nắng thế này mà tớ lại chạy dọc ngang sân bóng như thế cơ mà”. Thành phố A là vùng duyên hải, khí hậu ấm áp, tuy đã vào thu nhưng mặt trời vẫn gay gắt như mùa hè.
Hai người họ mỗi người nói một câu, Minh Nhật Lãng ngồi im nghe không nói gì. Tiêu Tinh Dã cũng không bắt chuyện với cậu, cứ coi cậu như không khí, nhưng lại hỏi Lâm Nguyệt Loan: “Sao cậu lại đi cùng với cậu ta?”.
Khi Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng đi qua sân bóng Tiêu Tinh Dã không hề nhìn thấy, một khi đã vào sân thì cậu chỉ quan tâm đến bóng thôi. Nhưng Tần Quảng Phong chỉ cho cậu thấy: “Nhìn kìa, kia có phải Lâm Nguyệt Loan và Minh Nhật Lãng không nhỉ?”.
Do cách quá xa nên Tần Quảng Phong không dám khẳng định, nhưng chỉ thoáng nhìn là Tiêu Tinh Dã là nhận ra ngay. Đột nhiên trong lòng Tiêu Tinh Dã cảm thấy vô cùng khó chịu, chân chẳng có chút sức lực nào. Cậu xin phép huấn luyện viên cho nghỉ giữa hiệp rồi chạy bắn theo hai người.
“Tớ và Minh Nhật Lãng cùng dán sách ở thư viện”.
“Ngày nghỉ cậu còn đến trường dán sách làm gì?”.
“Chẳng còn nhiều sách nên tớ muốn tranh thủ ngày nghỉ làm nốt cho xong”.
Tiêu Tinh Dã trừng mắt nhìn cô rồi kết luận: “Cậu đúng là ăn no rửng mỡ không biết làm gì à?”.
Nói xong câu đó Tiêu Tinh Dã “khai ân” quay sang nhìn Minh Nhật Lãng một cái và hỏi: “Minh đại thiếu gia, cậu cũng nhàn rỗi thế sao?”.
Minh Nhật Lãng trả lời ngắn gọn: “Đã là ngày nghỉ thì tự nhiên sẽ có thời gian rỗi”.
Vừa dứt lời thì bà chủ bưng ra ba bát cơm thịt lợn nướng, thế là chẳng ai nói thêm câu nào nữa mà cúi mặt xuống ăn cơm.
Tiêu Tinh Dã đã ăn cơm trưa rồi nhưng vật lộn cả buổi trên sân nên đã đói, cậu ăn rất nhanh, nháy mắt đã ăn được hai phần ba. Lâm Nguyệt Loan cũng đói nhưng ăn uống từ tốn cũng đã hết một nửa. Còn Minh Nhật Lãng một bát cơm chỉ động đũa mấy cái, thịt lợn nướng đi kèm hầu như không ăn miếng nào, nhưng đã ăn sạch rau....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: