WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Tình yêu Cappuccino - Bạch Sắc Kiên Hương


Tôi và George chào họ. Tôi phải về nhà đón năm mới.

"George mình phải về nhà rồi, cậu đi đâu."

"Mình cũng đến nhà cậu."

"Nói bừa, mình còn chưa đưa bạn trai về nhà ăn Tết!"

"Lẽ nào cậu để mình thê thảm đón năm mới một mình sao? Mẹ mình đã bỏ rơi mình, lẽ nào cậu cũng bỏ rơi mình?"

"Phục cậu quá rồi, mau sắp xếp hành lý đi!"

Trước khi khởi hành, tôi cố ý đến khu đô thị đó, đến dưới tầng tôi với anh đã từng sống, cửa sổ trên ban công đóng chặt, chẳng nhìn thấy gì.

Đang thời điểm mọi người đua nhau về quê ăn Tết, tôi và George xếp hàng đến nửa ngày mới chỉ mua được hai vé đứng, thật may là đoạn đường ngắn. Như vậy đã đủ để George biết người Trung Quốc coi trọng cái Tết cổ truyền như thế nào. Trên tàu đông kín hành khách, mỗi người chỉ đủ chỗ đứng, không khí hỗn độn đến không thở nổi. Tôi bị Đẩy dúi dụi, George đứng thẳng đón không khí mới, có Iẽ đối với cậu ta đây là party điên cuồng.

Khi đến ga tàu, tôi nhìn thấy bố, mẹ, Ninh Nguyện đều đang chờ tôi ở ga, chẳng thèm để ý đến George và hành lý, cửa tàu mở ra là lao thẳng xuống ôm lấy mọi người.

Bố thốt lên: "Chà chà, Ninh Khả đã trưởng thành rồi, xinh đẹp rồi, sắp bằng mẹ con lúc còn trẻ rồi."

Mẹ lườm bố, quay lại, vuốt má tôi: "Con gầy đi rồi, cằm nhọn đi rồi"

Ninh Nguyện chen vào: "Chị, anh chàng bạn trai George Trần có đẹp trai như trong phim không?"

Mẹ vỗ lên đầu cậu em trách mắng: "Gì mà bạn trai, chị con vẫn độc thân! Cả ngày không chịu học chỉ theo dõi thông tin ngôi sao! Diễn viên nam đó chỉ là gối thêu hoa, chẳng có tố chất gì?"

Vẫn chưa nói hết, trên tay George đẩy hai vali to, trên vai vác hai túi lớn, đã chen đến bên tôi, đang nhiệt tình chào hỏi: "bố, mẹ, em trai, xin chào!"

Mẹ bối rối, không thể rút lại lời đã nói nên chỉ còn cách cười ngượng: "Chà, cậu là George Trần đúng không, xin chào, xin chào!"

Ninh Nguyện vui sướng: "George Trần? George Trần! Mình gặp George Trần rồi!"

Bố là bình tĩnh nhất, phong độ nhất. Bố nhận chiếc vali trong tay của George, lại đón chiếc túi trên vai cậu xuống, khách khí nóiễ. "Xin chào, vất vả cho cậu rồi! Hoan nghênh đến nhà chúng tôi."

Cả nhà mỗi người một thái độ, khiến George không biết nên ứng phó thế nào. Tôi vội giải thích nói: "Bố, mẹ, Văn Hinh sinh em bé rồi! Bọn con mới đến Vũ Hán thăm cô ấy, vì George không có nơi nào đón Tết nên con mời đến nhà mình ăn Tết. Quyết định vội quá nên chưa kịp thông, báo cho mọi người."

Bổ vừa cầm vali vừa nói: "Về nhà nào, ở đây lạnh, lên xe rồi nói!"

Mẹ kéo vai tôi, quan tâm hỏi: "Hàn Văn Hinh sinh rồi? Mẹ con vẫn bình an chứ? Là trai hay gái?" Sau đó lại chuyển ngay chủ đề, "con với cậu này không phải giống như trên báo viết chứ?"

Tôi lắc lắc đầu, cười không nói. Quay lại nhìn Ninh Nguyện và George đã vui vẻ nói chuyện, tỏ ra rất hứng thú với chiếc mũ D&G trên đầu cậu ta.

George cuối cùng cũng được tự do, ở đây không ai quan tâm cậu là ngôi sao hay không, mọi người bên cạnh cậu đều chỉ bận chuyện đón Tết.

George cũng được gia đình tôi quý mến.

Đoạn đường từ ga tàu về nhà, George thành công nhận được sùng bái của Ninh Nguyện. Khi vào cửa Ninh Nguyện đã nghiễm nhiên thành fan trung thành của cậu, phớt lờ cả người chị hơn nửa năm không gặp.

Bữa cơm đầu tiên, mẹ cũng bắt đầu đầu hàng. Vì đối với người nửa đời người ở dưới bếp như bà cuối cùng đã tìm được học sinh ngoan. Sự hứng thú của George với món ăn Trung Quốc và thái độ hiếu học của cậu cũng khiến bà rất cảm động. George lại luôn mồm khen tài nghệ nấu ăn của mẹ trên bàn cơm, ăn sạch món ăn bày kín bàn, đây thực chất là quá hợp khẩu vị của mẹ rồi. Vì bà luôn lo lắng vì đồ ăn quá nhiều, khả năng chiến đấu của người trong nhà lại quá yếu, còn khả năng ăn của George khiến cảm giác thành tựu của bà tăng lên, cậu còn tuyên bổ sẽ học cách nấu bít tết và trộn salad.

Chỉ có bố là khó lấy lòng.

Là người đứng đầu trong nhà, bố khi có mặt người ngoài luôn giữ vẻ uy nghiêm, thực chất từ sâu trong lòng ông luôn rất vui vẻ cởi mở. George ngày đầu mới đến, bố chỉ đối đãi với cậu ta như người ngoài, chu đáo lễ nghi nhưng quá khách sáo, khi có mặt bổ George khá rụt rè.

Nhưng cuối cùng bố cũng đầu hàng.

Đêm Giao thừa mẹ bận rộn làm cơm dưới bếp, bố đọc sách trong phòng sách, tôi sửa luận văn trong phòng mình, chỉ có George và Ninh Nguyện trong phòng khách nói chuyện gì đó. Một lát sau, trong phòng khách phát ra tiếng kêu kinh ngạc của Ninh Nguyện. Mọi người vội chạy đến phòng khách, phát hiện hóa ra George đã phác họa bức vẽ cả gia đình tôi. Chỉ vài đường bút trên giấy lại toát lên vẻ hiền hậu của mẹ, uy nghiêm của bố, tinh nghịch của Ninh Nguyện và hoạt bát của tôi. Cậu còn cổ ý vẽ cả cậu đứng cạnh tôi.

Mẹ liền lên tiếng: "Vẽ rất giống, rất giống, mỗi người đều giống, thật không ngờ, George còn biết vẽ tranh!"

Tôi nói với bà: "Cậu từ nhỏ học vẽ. Chỉ sau khi thầy giáo đại học khuyên đổi nghề mới đi quay phim. Thầy giáo của cậu nhìn người rất chuẩn, con cũng thấy George rất có duyên với biểu diễn."

Bố vừa nhìn tranh vừa nghe tôi giải thích, trên mặt bắt đầu hiền hòa hơn. Cuối cùng ông vỗ vai George: "Chàng trai, không tồi không tồi, đa tài đa nghệ, rất hiếu học!"

George bối rối: "Làm phiền mọi người mấy ngày nay, đây coi như món quà năm mới."

Bố nhận lấy tranh, trịnh trọng nói với tôi: "Cầm khung tranh to trong tủ phòng sách của bố lại đây, chúng ta treo nó ở bên cạnh ảnh cả nhà."

Đêm Giao thừa hôm đó rất long trọng, có thể nói là có cả Trung và Tây. Ngoài hấp, luộc, chiên, rán truyền thống còn có sự tham gia của lò nướng do mẹ và George đi mua về. Mẹ cố ý nướng Pizza thật to, mùi vị không hề thua kém bên ngoài, khiến chúng tôi đều suýt xoa. Mẹ tuyên bố thẳng: "Món Tây thật dễ, chẳng cần kỹ xảo gì, chỉ là phí thời gian chút thôi! Hai ngày nữa mẹ và George sẽ làm bánh kem, cái đó càng dễ, phải không George?"

Bố cuối cùng cũng hòa vào, gắp nhiều đồ ăn cho George: "Đây là sở trường của mẹ con, ăn rất ngon, khi ta còn trẻ say đắm mẹ con vì tài nghệ nấu ăn đó, còn có cả phần của Ninh Khả và em trai con!"

Tôi ở bên toát mồ hôi: "Mẹ con từ khi nào biến thành mẹ của George? Mẹ của người ta ở Mỹ mà?"

Nhưng Geogre một câu gọi mẹ, lại một câu bố, khiến cho hai người đều quen miệng. Ngoài bức họa cậu còn mang quà mua mấy hôm trước tặng cho cả nhà. Tặng cho bố giấy viết thư pháp vì ông rất thích viết bút lông. Tặng cho mẹ áo lông vũ màu đỏ dài, George luôn mồm nói bà hợp với màu đỏ, mặc vào sẽ để lộ nước da rất trắng, trẻ trung xinh đẹp, khiến bà cười mãi. Mua cho Ninh Nguyện một chiếc MP4, để em học tiếng Anh, khi rảnh có thể nghe nhạc, xem phim. Không ngờ còn có quà cho tôi, George nói là bí mật mua ở Bắc Kinh, một chiếc vòng tay Cartier, sau đó lại giơ tay mình lên, "nhìn này, là vòng đôi tình nhân!" Tôi vội từ chối nói như vậy không được, hơn nữa nó quá dắt, không ngờ ba mẹ không những không giúp còn đồng tình nói: "Đeo đi, rất đẹp!".

Tôi cắn răng nói với George: "Năng lực lĩnh ngộ văn hóa Trung Quốc của cậu thật không bình thường, đã thành công trên lộ tuyến nhạc mẫu rồi!"

George đáp lại với bộ dạng ngạc nhiên: "Hóa ra đây gọi là lộ tuyến nhạc mẫu? Mình còn cho rằng đánh tận gốc cơ!"

Đêm Giao thừa thật vui, cả nhà tràn ngập tiếng cười....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây

Polaroid