Thưa Thầy... Em Yêu Anh - Ngọc Hân
Andrew đang sụt sịt bỗng nhiên hắn nhìn sững tôi một cách rất lạ. Hắn cứ làm như mới gặp tôi lần đầu vậy. Tôi cũng nhìn hắn ngạc nhiên không kém và hỏi: “ What’s wrong? Did I say something wrong? (Chuyện gì vậy?Tôi đã nói sai cái gì sao?) “ . Andrew nhếch mép lườm tôi: “ What kind of you to solace me?Some one is not a dog. My feeling unlike yours. How could you compare your dog with my sister? ( Hay nhỉ. Cô an ủi kiểu gì vậy? Người chết chứ có phải chó chết đâu.Nỗi đau của tôi đâu có giống cô. Sao cô có thể so sánh chị tôi với chó chứ?) “
“ No, you get me wrong. I mean the main point here is both of us feel the same way.The lost feeling. ( Không, hiểu sai ý tôi rồi. Ý tôi là điểm giống nhau là nỗi đau của chúng ta giống nhau. Đều là mất mát cả)”- Tôi bối rối giải thích cho hắn vì không muốn hắn hiểu lầm.
“ No, it’s not the same. My sister is human, your dog is animal. The death of human serious than an animal. ( Không giống nhau một tí nào cả. Chị tôi là người, còn chó của cô là thú. Cái chết của một con người nghiêm trọng hơn một con thú. )”- Andrew kêu lên một cách bất mãn.
Chậc!…Cái tên đầu đất…đã giải thích thế rồi mà còn không hiểu. Chết nào mà chả giống nhau. Miễn chết là thấy đau khổ, mất mát rồi. Lại còn so sánh cái chết nào nghiêm trọng hơn nữa thì bó tay.
Tôi bèn đứng phắt dậy cáu bẳn: “ I give up. I did explain to you for a short while but you didn’t get anything. I wouldn’t solace you if I saw you in this situation again. Use your brain thought about what I said.Now I must go.Bye ( Tôi bó tay. Tôi đã giải thích nãy giờ mà anh không hiểu. Từ rày về sau anh có thế này thì tôi cũng chả quan tâm. Dùng não mà suy nghĩ những gì tôi nói nãy giờ.Giờ tôi đi đây.Tạm biệt)
Andrew bặm mặt lại vì câu nói của tôi, hắn cũng đứng phắt lên đưa hai tay bóp cổ tôi lần nữa và lắc lắc mạnh: “ What did you mean about use my brain? I am not idiot. ( Cô nói gì về việc dùng não hả? Tôi đâu phải là thằng ngu.). Tôi cũng giằng co lại với hắn: “ I told you too clearly to dry my throat. You’re not idiot, you’re bull-head.Tôinóiráocảnướcmiếngrồicòngì?Anhkhôngphảilàthằngngu,anhlàđồcứngđầu.”.
Andrew và tôi cứ thế giằng co nhau, chẳng ai chịu nhường ai. Kẻ mắng qua người nói lại ỏm tỏi cả một hành lang . Đến lúc cả hai đều mệt nhừ tử thì chúng tôi bỏ nhau ra. Hắn và tôi đều dựa mọp vào tường thở dốc. Nhìn bộ dạng rũ rượi của tôi, Andrew nhìn tôi bật cười : “ Ha ha ha……” rồi hắn lại mếu rồi lại cười.
Cái gã này, tâm trạng phức tạp nhỉ. Hết khóc rồi lại cười, cười rồi lại mếu. Hắn hơi bị hâm thì phải? Andrew lại gượng cười lần nữa và đưa tay gạt nước mắt nói rành rọt từng tiếng: “You’re really look like her.Especially the way you solace me.So honest.She’s ever told me bull-head, too. Thank you. I feel better. I found her in you.Thanks again (Cô thật sự giống cô ấy lắm. Nhất là cách cô an ủi tôi.Thiệt tình lắm. Cô ấy ngày xưa cũng nói tôi cứng đầu lắm.Cám ơn. Tôi đỡ hơn rồi. Tôi có thể thấy cô ấy trong cô.Cám ơn lần nữa). Nhìn đôi mắt xanh lấp lánh và nụ cười hiện ra trên môi hắn, tôi cũng thấy vui.Tôi đưa tay bắt tay hắn nhẹ nhàng: “ You’re welcome. You’re my friend. ( Không có chi.Anh là bạn tôi mà.)
Andrew nắm chặt tay tôi bóp mạnh thân thiện và hắn bất ngờ kéo tôi hôn lên má rất nồng hậu. Tôi nhìn hắn với cái miệng há hốc.Andrew xoa đầu tôi nhẹ nhàng, cười bảo: “This kiss for a friend. Thanks, cause you didn’t hate me after what have I done. I love you.This time is true.I have work to do now, bye. (Cái hôn cho một người bạn. Cám ơn, vì đã không ghét tôi sau những gì tôi làm với cô.Tôi quý cô.Lần này là thật đấy. Tôi có việc phải đi.Tạm biệt cô nhé.). Andrew nháy mắt vỗ vai tôi rồi quay lưng bỏ đi.
Sau khi hắn đi rồi, tôi bất giác mỉm cười một mình và đưa tay xoa lên má lẩm bẩm: “Điên thiệt á. Nhưng hắn cũng dễ mến đấy đôi khi hơi điên tí”. Khi tôi vừa xoay lại Sinh đã đứng ngay sau lưng tôi trên bậc tam cấp. Tôi bất ngờ bối rối không biết nói gì chỉ lắp bắp: “Ơ…thầy…”. Sinh nhìn tôi với đôi mắt ráo hoảnh, bị tổn thương trong phút chốc rồi anh bật cười. Nụ cười đau đớn, lạnh lẽo. Anh lướt qua tôi một cách nhẹ nhàng và lạnh lùng.
Anh nhanh chóng đi theo những bậc thang tối rồi biến mất. Còn mình tôi đứng như trời trồng nhìn theo mà nghe lòng đau nhói. Tôi đã làm việc không nên làm….Chuông vang lên, tôi điếng người đánh thót.Một buổi học hôm nay lại vắng bóng anh….
Đến tối khi về nhà tôi cố gọi cho Sinh để giải thích cho anh nghe chuyện với Andrew là không có gì cả. Nhưng đáp lại tràng điện thoại của tôi là những tiếng tu tu tu….đều đặn và khô khốc. Tôi cố gọi đi gọi lại nhiều lần nhưng vẫn những tiếng tu tu đó. Chuông vẫn đổ nhưng anh không bắt. Đến lần cuối tôi đã gần như thất vọng và buông xuôi thì Sinh bắt máy. Tôi chưa kịp mừng thì tiếng anh vang lên gỏn lọn lạnh băng: “Để…cho tôi yên”. Rồi anh cúp máy cũng lạnh như khi anh nói….
Tôi đứng yên cầm cái phone trong tay một thoáng rồi đánh rớt nó, ngồi phịch xuống gạch thẫn thờ. Tôi đưa tay lên ngực. Sao đau thế này, đau quá…hai dòng nước mắt nóng hổi trào ra."Hức...hức.." Tôi khóc nức nở.Tôi đã làm gì thế? Sao tôi không đến với anh khi anh cần tôi. Tôi thật là một đứa vô tâm, không ra gì.Sao tôi còn dám nói tôi yêu anh? Thế mà khi anh đau khổ tôi lại không ở đó…Sao vậy?Tại sao lại ngốc thế chứ?
“ Ngày thứ tư tuần sau mày lên trường mời ổng dự sinh nhật hả? Cứ việc nhưng đừng biểu tao làm chuyện này. Tao hết hứng rồi. Dòm mặt ổng mà phát ghét…”-Tôi dấm dẳng trong điện thoại khi nghe Trâm bảo sắp đến sinh nhật nó.Nó muốn mời thầy và Andrew rồi giúp hai người làm hòa. Nó nghe tôi kể chuyện mà cười nắc nẻ trong điện thoại: “ Thôi đi mà. Tao cũng giúp cả mày nữa. Hai người lại giận nhau rồi à?Rõ chán, chưa yêu chính thức đã vậy.Chính thức thì đến cỡ nào?”
Tôi tức tối: “ Vô duyên. Mắc mớ gì giận…tao chỉ an ủi Andrew thôi mà. Mà ổng sống bên nước ngoài thời gian rồi thì thấy ba cái chuyện ôm nhau an ủi có gì đâu?”. Trâm lại cười to hơn: “ Ổng sống bên nước ngoài nhưng ổng là người Việt Nam.Hơn nữa với trường hợp lúc đó ổng tức là phải. Gặp mày mày tức không? Khi lúc nào cũng có thằng nào mở miệng ra là yêu mày thương mày mà lại đi an ủi đứa khác khi mày buồn và cần nó.Nhất là cái đứa khác đó lại là đứa mới vừa gây hấn với mày xong.Chuyện này là bị shock bình thường thôi.Tao sẽ tìm cách cho mày và ổng, Andrew và ổng huề nhau. Coi bộ khó à nha.Thôi.Có gì thứ tư tuần sau gặp ha”.Rồi nó cúp máy.
Tôi thở dài gác máy và leo lên giường. Chán nản mở gói quà Andrew đã cho tôi. Một cặp kẹp mái chuồn chuồn màu đỏ, vân vàng có gắn hạt xoàn trắng rất đẹp. Tôi đeo thử lên tóc.Nó nổi bật trên mái tóc đen của tôi. Nó đẹp thật, đẹp rạng rỡ. Nhưng rồi có một thảm họa lại sắp xảy ra làm tan nát trái tim bé nhỏ của tôi cũng chỉ vì cặp kẹp chuồn chuồn ớt. Cho nên từ đó trở về sau màu đỏ ớt và chuồn chuồn đã trở thành những thứ mà tôi ghét, rất ghét....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: