WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Thưa Thầy... Em Yêu Anh - Ngọc Hân

Tôi nửa ngạc nhiên nửa mừng rỡ. Thế là tôi cũng có dịp nghe Sinh hát rồi. Hồi hộp ghê.
Tôi ôm một đống hoa về chỗ mh trong sự hậm hực của Adrew và cái nhìn thật tự hào từ Sinh. Còn Trâm thì khỏi nói, kể từ đó trở đi lần nào đi karaoke, nó cũng bật bài đó cho tôi ca đến nối thấy là ngán.
Phút giây trông ngóng bấy nhiều lần cũng đã đến. Sinh bước lên sân khấu và hát tặng tôi. Tôi đã cảm thấy hạnh phục biết boa. Tôi như lạc vào cõi mơ, khi tận tai mh nge giọng hát dày và ấm của anh. Nhưng trong đó tôi lại thấy hiện điện một nỗi buồn xa xăm. A hát tặng tôi nhưng tôi có cảm giác anh đang kể về một điều gì đó nuối tiếc trong quá khứ của mình. Giọng anh ngân nga từng lời nhack như đang lưu nhớ một kỷ niệm đã xa lắm rồi. Giá như tôi có thể biết anh trước kia như thế nào nhỉ?
Kể từ đó cũng là lúc bài hát “let it be me” của Lôn với chất giọng của Sinh đã hiện diện trong những giấc mơ lúc tôi đi ngủ. Đã biết bao đêm, tôi nghe hoài, nghe hoài bài hát đó mà không thấy chán. Và mơ ước một ngày nào đó, tôi có thể nói với anh “Let it be me”. Nhưng đời đâu có khi nào bằng phẳng như ta muốn… Giờ đây khi bật lại bài ” Let it be me”, tôi lại ước rằng tôi chưa từng biết nó….
Sinh bước xuống trong sự tán thưởng “kinh hồn” của mọi người. Tôi chợt thấy mình thật may mắn khi gặp được Sinh. Ông trời quả thật đôi lúc cũng khá công bằng. Bình thường, thì tôi vẫn càu nhàu với ông trời này đui rồi, chắc là “ổng” có nge tôi càm ràm điếc cả lỗ tai quá, nên đã chặn đứt bằng cách cho Sinh hiện diện trong cuộc đời tôi chăng?
Tôi và Trâm vỗ tay khen a không ngớt làm Sinh cứ cười hoài. Ghét quá! Biết cười đẹp cười hoài. Nụ cười này có cho vàng thì chưa chắc tôi đã đổi đâu. Nhưng nếu cho tôi một hộp chocolate Thụy sĩ hảo hạng thì tôi sẽ suy nghĩ lại, hi hi hi.
Tôi khen Sinh thì Andrew chan vào chọc khoáy một câu:
- Yeah, Sinh sure was good. Not like someone who thought she was Karren Carpenter. (Ừ. Sinh ca thì khỏi nói. Còn như ai kia. Hát dở ẹc mà cứ tưởng mình là Carpenters).
Chịu hết nổi tôi quay qua cãi lại hắn:
- What’s your problem? I sang better than you did! (Buồn à? Tôi hát còn hay hơn anh đó).
Andrew nhún vai và lặp lại cái trề môi đầy khinh thị:
- I’m in the audience now, thanh you. (Tôi chỉ nhận xét ở cương vị người nge thôi.) – Rồi hán ta quay qua hỏi Sinh:
- Singing’s not her strong suit, is it? (Cô ấy hát dở ẹc mà đúng không?)
Sinh nhìn tôi cười tủm tỉm:
- Hát hay mà. Hay hơn con vịt một chút.
Sau câu nói của Sinh, Andrew hất mặt lên với tôi ý là thấy chưa còn Trâm bụm miệng cười khúc khích. Tôi nhe răng cười tinh ranh:
- Nhưng chí ít cũng có những 2 con ngống đực nãy giờ ngồi nge con vịt hát đó thôi. Lại còn vỗ tay nữa mới ghê.
Nghe tôi nói xông Andrew nhìn chỗ khác, gãi cái đầu bóng loáng của hắn. Trâm thì cười phá lên to hơn còn Sinh thí nét mặt giận không ra giận mà cười cũng chẳng cười nổi… Trên kia nhạc vẫn xập xình…..Chỉ cần một ánh mắt ấy thôi là con tim tôi lại đi sai nhịp của nó… – Hân ù :”0 đều tròn mắt nhìn tôi xong rồi họ tự nhìn nhau. Chắc họ đang nghĩ tôi bị điên. Tôi nén cười, cắn môi lại, rót cho đầy ly nước rồi phóng đi mất.
Trong khi Sinh uống cạn ly, thì tooi chìa tay mè nheo:
- Thầy…. đồ hậu tạ đâu?
Sinh để ly nước xuống và nhìn tôi gỡ mắt kiếng ra lục cặp rồi rôi quay qua tôi:
- Không có đồ gì đáng giá ở đây. Thôi để kì sau đi.
Tôi xụ mặt:
- Thầy hứa lèo… mốt đừng sai em xuống dưới lấy nước nữa.
Anh gãi đầu nhăn nhó:
- Thiệt là giờ không có cái gì đẹp hết. Kì sau nhé.
Tôi phụng phịu:
- Không. Đưa bây giờ… còn không thì… – Tôi dặm chân rồi suy nghĩ. Tôi chỉ vào môi mình mỉm cười:
- …. Không thì…. một nụ hôn thầy nhé. Không đáng giá nhưng được thầy ạ….
Sinh trợn mắt nhìn tôi trân trối một lúc, anh liền gật gù đứng lên:
- Được thôi. Cái đó chấp nhận được.
Tôi trợn mắt lùi lại:
- Ê! Thầy lầm thật hả. Cái đó em giỡn thôi mà. Thầy làm em sợ đó.
Vẫn cái vẻ tỉnh bơ anh tiến về phía tôi:
- Người lớn không nói chơi. Cái này thể theo lời yêu cầu mà. Với lại, em cũng thích tôi mà, đúng không? – Vừa nói anh tiến gần tôi hơn nữa. Tôi lùi sát tường nín thở, hoảng hốt xua tay loạn xạ về phía Sinh:
- Em giỡn thôi mà. Đừng làm thật chứ. Cứu tôi với….
Anh chụp lấy tay tôi, đưa mặt sát gần lại còn tôi thì quay qua chỗ khác nhằm né tránh khuôn mặt anh với đôi mắt nhắm tịt, nín thở, toát mồ hôi lạnh.
Bất thần Sinh đưa tay lên nhéo mũi tôi vặn vẹo gằn giọng:
- Tôi bảo kì sau là kì sau. Dám đòi quà trắng trợn vậy hả? Dám giỡn với tôi hả? Hôn gì mà hôn. Con nít con nôi. Chừa chưa? Chừa chưa?
Lúc đó, tôi chỉ biết kêu oai oái. Chợt, Andrew bước vào, hắn há hốc miệng chữ A, mắt chữ O trước tình huống này. Sinh thoáng đỏ mặt , bỏ tay xuống rồi bỏ tôi ra, đi lên bàn thu dọn cặp sách. Trước khi đi xuống, sinh quay qua bảo tôi.
- Tắt đèn, tắt quạt dùm. Thank you.
Lúc đó Andrew nhìn tôi dò hỏi.
- Cô hình như thích ổng nhiều nhỉ?
Tôi quay qua mỉm cười với hắn:
- Không, tôi không có thích ông ấy… – Hắn ôm ngực thở phào thì tôi tiếp:
- …. I’m in love with him.
Ngay lập tức Andrew quát um lên làm tôi giật mình:
- Tôi cấm cô. Đừng tới gần ổng lần nữa. Và cô nên nhìn lại mình đi, xấu xí và thấp hèn. Cô không biết thân phận hả? Tránh xa , ổng ra.
Sau khi phun một tràng, hắn trừng mắt nhìn tôi rồi bỏ đi. Tim tôi bấy giờ hãy còn đập thình thịch, tôi dựa vào tường thở dốc, tôi sợ và giận run người. Hắn nói tôi xấu xí thì có thể được nhưng thấp hèn là một sự xúc phạm ghê gớm. Sao hắn có thể xúc phạm người khác ghê gớm thế cơ chứ? Mà tôi vẫn không hiểu, tôi đã làm gì hắn phải nổi điên lên như vậy?
Những ngày sau tôi cố tình tránh mặt Andrew, bảo đảm là không làm gì cho hắn nổi điên bất tử như hôm trước. Nhưng hễ mỗi lần tôi tìm cách đến gần Sinh, hắn lại lăng xăng kiếm chuyện này chuyện nọ để hòng tách a ra khỏi tầm mắt của tôi.
Cứ thế những lần nói chuyện giữa anh và tôi ít dần. Tôi càm thấy như một phần trong mh bị tước đi, tôi không chịu nổi điều đó. Tô nhớ a mặc dù tôi luôn thấy a trong tầm mắt nhưng không thể nào đến gần a được. Tôi bèn tìm mọi cơ hội để được gần anh như hồi nào, chính vì thế tôi phải căng óc ra canh chwg để không đụng Andrew để được nói chuyện với Sinh.
Nhưng hầu như không có cơ hội, ngày nào Andrew cũng đến trường cả và hắn k cho tôi một cơ hội nào để gặp anh dầu là môt chút. Sinh dường như cũng nhận thấy là dạo này tôi k trêu chọc a nữa, ngay cả một cái cười dành cho a cũng không được trọn vẹn trên môi….
Hôm nay là ngày thứ bảy nhàm chàn vì Andrew cũng có đi dạy và hắn lúc nào cũng kè kè bên Sinh. Hắn buôn toàn ch. vớ vẩn, không có một chủ đề gì nhất định. Điều đó làm tôi khó chịu, thật sự khó chịu. Tôi sẽ nói chuyện với hắn một lần cho ra nhẽ. Hắn k có quyền gì cấm tôi thích Sinh cả….
Nghĩ là làm, sau giờ học tôi đi tìm hắn và thấy hắn đang ngồi đọc sách dười tàn cây. Tôi bước đến và ngồi phịch xuống kế bên hắn. Tôi nói:
- I like Sinh. (Toi thích Sinh).
Andrew vẫn thản nhiên lật sách và nốc Coke:
- Tôi biết.
Tôi quay qua lườm hằn sang hắn:
- Thế tôi phải làm gì để được nói chuyện với ổng?
Andrew ngẩng đầu lên nhìn tôi bằng đôi mắt xanh của hắn rồi tiếp tục đưa Coke lên miệng:
- ĐỪng có mơ. Tôi không thích cô vì cô không đẹp. Cô đừng bao giờ hỏi tôi về chuyện này nữa.
Cũng lại chuyện đep hay không đẹp. Cái tên vớ vẩn, yêu một người cần nhiều lý do chứ k phả đẹp xấu. Nhưng tôi thừa nhận là tôi thích Sinh lần đầu tiên vì a đẹp trai và giống cậu tôi, sau đó tôi càng chắc chắn cảm xúc của mình hơn vì tính anh cũng rất hay mà. Sinh chẳng bao giờ nói nhiều nhưng những hành động của a luôn khiến người ta rung rinh....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0017 giây

XtGem Forum catalog