“Đừng như vậy nữa, buông thứ đó xuống đi. Có được không, Jessica?”
Qua làn gió, giọng anh lành lạnh, khó nhọc như bị nghẽn lại, đôi mắt đỏ ngầu, hai tay cũng bắt đầu run run:
“Anh xin lỗi, mấy ngày qua anh luôn né tránh em, là vì muốn bản thân xác định rõ một thứ!”
Bóng anh ngày càng tiến gần về phía Phương Nhã, bước chân nặng trịch khẽ khàng vang lên, trong căn phòng đặc mùi máu tanh, hòa quyện cùng với mồ hôi lạnh, cô phát hiện ra rằng hơi thở của anh ngày càng dồn dập, đến mức có thể nghe được mùi hương dịu nhẹ quen thuộc mà cô ngỡ như đã quên.
“Anh thật sự rất sốc khi nghe em kể về cuộc sống trước đây của mình. Anh đau đến mức tim muốn vỡ ra, và càng không thể chịu đựng được mỗi khi tưởng tượng đến hình ảnh của em trước kia cùng tên bác sĩ, và cả hành động trả thù tàn nhẫn của em nữa. Mọi thứ quay cuồng trong đầu anh, khiến mọi tế bào trong người anh căng cứng không thể hoạt động được. Chúng khiến anh sợ!”
Hơi thở của anh ngày càng dồn dập, bước chân ngày một tiến gần cô hơn, anh nhắm mắt, nặng nhọc nói tiếp:
“Anh bắt đầu phát hiện ra rằng bản thân không cách nào đối mặt với em được. Mặc dù những điều đó đều bắt nguồn từ hoàn cảnh, em trở thành như vậy cũng chỉ vì phải bảo vệ lấy bản thân. Nhưng...” – Sắc mặt anh ngày một tái đi, kích động run rẩy – “Em có biết, anh rất căm hận khi em tự động rời xa anh, nhưng khi biết hết mọi chuyện, thì anh lại càng hận em hơn, khi biết rằng em đã phải đánh đổi cả thứ quý giá nhất của mình để trả thù!!!”
Trong bầu không khí im lặng chỉ vang vọng mỗi tiếng nói anh, cô bắt đầu chăm chú lắng nghe, bàn tay cầm chặt lấy mảnh kính vỡ cũng vô thức nới lỏng.
“Chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng đó, anh không còn dám đối mặt được với em nữa, vì vậy chỉ có thể trốn tránh. Trong mấy ngày qua, anh luôn không ngừng căm hận bản thân, vì sao lại không quen biết em sớm hơn. Nếu là như vậy, em sẽ không khốn khổ như lúc này. Vì anh nhất định sẽ không để em phải chịu khổ!”
Những ngón tay anh bắt đầu vuốt ve gương mặt cô, tay còn lại nhanh chóng giật lấy mảnh kính vỡ rồi hất ra xa, sau đó ôm chặt cô vào lòng, lồng ngực anh lạnh ngắt:
“Anh đã âm thầm sai người tìm hiểu mọi chuyện, và hoàn toàn biết rõ được quá khứ của em, về cả người con trai tên Quốc Thịnh đó, cả đứa con gái của Một Mắt – Trương Cẩm Tú kia!” – Nghe đến đây, cô không khỏi kinh hãi ngóc đầu lên, nhưng sức anh quá mạnh, lại một tay ép đầu cô vào trong lồng ngực rắn chắc của mình, thì thầm nói tiếp – “Em rời khỏi anh, một phần cũng vì anh ta có phải không? Vì anh ta chính là người mà em yêu sâu đậm, có phải vậy không?”
“Khuôn mặt của em bị hủy hoại, cũng chính do một tay Cẩm Tú gây nên, vì vậy em đã trả thù. Và hơn hết, người con gái độc ác kia cũng vô tình bị làm nhục bởi bốn tên bợm nhậu, hậu quả để lại là một đứa con hoang, hiện giờ đã được hai tuổi!”
Cô bắt đầu thấy nghẹt thở, hai tay dùng sức rời khỏi lồng ngực của anh, nghiến răng rít lên:
“Anh điều tra chúng tôi?”
“Jessica, anh không ngờ rằng em đã phải chịu bao nhiêu ấm ức và đau khổ như thế này. Anh xin lỗi!”
Đôi mắt anh đỏ au, nhìn vào mu bàn tay đầy máu của cô mà run rẩy, thoáng trong đôi mắt hiện lên những tia đau đớn xót xa, bi thương đến cùng cực.
Lại một lần nữa, anh ôm cô vào lòng, bờ ngực anh run rẩy:
“Anh có thể lựa chọn cuộc sống hiện tại, không cần quá khứ cay đắng đó. Anh cần em, vì em là người con gái của anh, không bao giờ thay đổi!” – Đôi môi anh trắng nhợt, nói bằng ngữ điệu dứt khoát – “Gia đình của em đã tan nát, anh ta cũng không thể giúp gì được, cũng không thể bảo vệ cho em. Nhưng anh thì khác, cả đời Kevin Nguyễn này dù có chết, cũng phải liều mạng bảo vệ em đến hơi thở cuối cùng. Nhất quyết không để em phải chịu khổ lần nữa!”
Khóe mắt cô rưng rưng vì xúc động, anh thật sự có thể lựa chọn hiện tại, không cần quá khứ của cô. Có thể chấp nhận, yêu thương bảo vệ Phương Nhã này sao???
Kevin, tại sao anh lại tốt như thế?
“Em là Jessica cũng được, là Phương Nhã hay gì cũng được. Anh cũng có thể chăm sóc cho em, kéo em tránh xa những nỗi đau của quá khứ, không để em phải mờ mắt vì trả thù nữa.”
Anh tì cằm lên đầu Phương Nhã, nhẹ nhàng vuốt ve những lọn tóc tung bay trước gió, thì thầm nói:
“Vì vậy, đừng bao giờ tự hành hạ, làm tổn thương bản thân, được không? Tin anh, anh sẽ giúp em giải quyết tất cả. Chỉ cần em đừng hận thù, và tuyệt đối đừng rời xa anh nữa!”
Chương 19: Hạnh phúc mong manh
Mùa hè chôn đi mọi thứ, kể cả khoảng thời gian đã qua đi. Những ám ảnh quá khứ luôn không ngừng đeo đuổi, đến mức em không ngừng nghĩ rằng, tình yêu của ngày xưa là cuộc sống. Nhưng lại không hề hay biết, chính tình cảm hiện tại mới là điều quan trọng nhất!
Không phải ngộ nhận, cũng chẳng phải nghĩa tình, cảm giác đó, không thể nào chỉ dùng trong 3 từ là đủ.
Trước mắt em, là thiên đường. Nhưng, cuộc sống thiên đường này sẽ tồn tại bao lâu đây?
**********
Tại một bệnh viện ở Sài Thành...
“Quốc Thịnh, anh làm cái gì vậy?”
Cẩm Tú trên tay đang cầm hộp thức ăn, vừa bước chân vào phòng bệnh thì đã trông thấy anh đang chuẩn bị gói ghém đồ đạc, ngay cả đồ bệnh nhân cũng đã được thay ra, xếp lại gọn gàng và đặt ngay ngắn trên giường.
“Anh đang làm gì thế? Bệnh anh chưa khỏi hẳn còn tính đi đâu?”
Cẩm Tú vội vàng chạy đến, giật từ tay anh túi đồ, nhăn mặt gắt lên. Cả một tuần nay, bệnh phổi của anh ngày càng nặng, đến mức đành phải nhập viện điều trị. Anh đúng là người cứng đầu, có bệnh mà không chịu uống thuốc, đã vậy bác sĩ còn bảo rằng anh có dấu hiệu uống rượu, hơn nữa còn dầm mưa cả đêm nên mới ra nông nỗi này. Bây giờ bệnh tình chỉ mới có chuyến biển tốt lên một tí thì anh lại đòi xuất viện. Thế này là thế nào đây?
“Cẩm Tú, em nói đi, rốt cuộc em đã thấy gì trong điện thoại của tôi rồi???”
Anh cố kềm chế cơn ho, sẵng giọng nói với Cẩm Tú, tay chìa điện thoại của mình ra trước mặt cô, gầm ghè:
“Sao em có thể tự tiện động vào điện thoại của tôi hả???”
Cô cắn môi, thấy chột dạ, nhưng vẫn cố ra vẻ không hay biết gì:
“Anh nói gì thế?”
“Đừng làm ra vẻ vô tội như thế trước mặt tôi. Tôi luôn nghĩ rằng em không có ác ý, nên vẫn đợi sự thú nhận của em. Nhưng không, em không hề lên tiếng một câu nào cả. Em nghĩ tôi thật sự ngu ngốc không biết gì sao hả???”
Cơn thịnh nộ của anh bất ngờ bộc phát khiến Cẩm Tú như chết sững, chân lùi một bước theo quán tính, sắc mặt từ trắng bệch chuyển sang tím bầm. Cô trừng mắt nhìn anh, nỗi căm phẫn bấy lâu nay được dịp tuôn ra hết:
“Anh nổi giận cái gì chứ? Anh sợ em biết được hai người liên lạc với nhau sao? Anh sợ em sẽ thấy cái tên “Phương Nhã” xuất hiện trong danh bạ điện thoại của anh sao? Vũ Quốc Thịnh, rốt cuộc trái tim anh làm bằng sắt đá có phải không? Tình cảm em dành cho anh bao năm qua, chẳng lẽ không đủ để anh quên được cô ta??? Tại sao đã hai năm rồi, mà hai người còn có thể liên lạc được với nhau chứ hả???”
Đôi mắt anh tối sầm, dạ dày như cuộn lên, quặn thắt, trào lên cổ họng khiến anh không kềm được cơn ho bộc phát. Anh trừng mắt nhìn cô, hận đến mức không tự tay giết chết bản thân mình. Sao có thể ngu ngốc vậy chứ, nếu anh không quá chủ quan mà cho rằng Cẩm Tú đã hoàn toàn thay đổi, tuyệt đối không đụng chạm vào điện thoại của anh, và anh không ngây thơ đến mức để tên Phương Nhã lộ liễu như vậy, thì sẽ không có chuyện Cẩm Tú biết được chuyện này.
“Rốt cuộc cô đã làm gì Phương Nhã rồi hả? Từ lúc cô chịu trao lại điện thoại, thì tôi đã không cách nào liên lạc được với cô ấy rồi! Cẩm Tú, trong lúc tôi còn bình tĩnh, hãy mau khai thật cho tôi!!!”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: