“Cái gì?”
Phương Nhã kinh ngạc, sắc mặt tối sầm lại, không dám tin nổi tên bác sĩ khốn kiếp đó lại dám làm như vậy. Hắn... muốn giải thoát cô và Nhã Trúc sao?
“Đừng nói nhiều nữa, thoát khỏi đây rồi tính!!!”
“ Nhưng... thoát bằng cách nào?” - Sắc mặt cô tái mét, bàn tay vừa được cởi trói liền loay hoay tháo cho bằng được dây thừng trên chân mình, mắt nhìn lượt quanh phòng, ngoại trừ cửa sổ với những thanh gỉ sắt chắn ngang thì tuyệt đối không còn một kẽ hở nào để thoát ra bên ngoài nữa.
“Chúng ta phải ra khỏi đây! Theo tôi!” - Sau khi cắt đứt nốt sợi dây dưới chân cô, Nhã Trúc toàn thân đổ đầy mồ hôi, nắm tay cô đứng phắt dậy.
“Không được, bọn chúng đang ở bên ngoài đó!”
Phương Nhã hoảng hốt kéo giật lại, mắt lấm lét nhìn ra phía cửa. Quả thật cô không nghĩ rằng bước ra ngoài bây giờ là cách giải quyết tốt nhất, thế chẳng khác nào tự dâng mình vào miệng cọp.
Bàn tay Nhã Trúc ngày một lạnh hơn, run rẩy bấu chặt lấy cô, hồi hộp nói:
“Jessica, ban nãy tôi nghe bọn chúng nói một lát sẽ có cuộc chia chác số tiền nào đó, tôi nghĩ rằng giờ bọn chúng đang không để ý. Nhất định chúng ta phải nhân cơ hội này lẻn ra ngoài!”
Nhã Trúc thái độ vô cùng kích động, không để cô lên tiếng liền thận trọng hé mở cánh cửa, đến khi thật sự xác nhận rằng không thấy ai bên ngoài mới bớt đi nét căng thẳng trên gương mặt, sốt ruột lên tiếng:
“Không có ai, đi mau!”
“Khoan...” - Bị Nhã Trúc nắm tay lôi đi, cô vốn dĩ không có cơ hội để lên tiếng. Trong lòng thấy bất an, nghi ngờ chuyện này liệu có phải là sắp đặt.
Cả hai bấu víu nhau, khẽ khàng đi từng bước qua một căn phòng ẩm mốc đầy bụi bẩn. Đến khi đi đến phía cuối bức tường, Nhã Trúc đi đằng trước đã phải hét lên kinh hoàng khi một tên to con xuất hiện đằng sau bức tường, nhanh chóng chộp lấy cánh tay Nhã Trúc rồi cười phá lên:
“Haha, hai con chuột nhắt muốn chạy đâu đây?”
Tên chộp lấy tay Nhã Trúc vừa dứt lời, từ đằng sau lưng hắn liền xuất hiện đám người ban nãy, trong đó có cả Phi Vũ và Thái. Chẳng mấy chốc, bọn chúng đã đứng tụ lại xung quanh hai người, ngay cả một kẽ hở để thoát cũng không có.
Phương Nhã tim đập mạnh, trừng mắt nhìn Phi Vũ đầy căm hận. Hắn thật ra muốn gì? Cố tình để cô thoát, rồi bây giờ muốn bắt lại? Tên khốn kiếp này muốn chơi trò mèo vờn chuột với cô sao?
Phi Vũ nhếch môi, từng bước tiến lại gần cô, kề sát bên tai thì thầm:
“Cô nghĩ tôi thật sự muốn để cô thoát sao? Mai Phương Nhã!”
Sắc mặt cô đỏ au như người bị sốt cao, trong lòng như có ngàn con kiến lửa đang cắn đốt cả lục phủ ngũ tạng, hận đến mức không thể tận tay giết chết tên khốn trước mặt, không kịp suy nghĩ mà vung bàn tay lên cao và hạ xuống thật nhanh chóng.
Trong tích tắc, cánh tay rắn chắc của Phi Vũ còn nhanh hơn cả cô, chộp mạnh lấy bàn tay nhỏ bé kia, bóp chặt. Đồng thời bên cạnh phát ra giọng hả hê của Thái - tên đàn em của hắn ta:
“Tụi bây nghĩ rằng bản thân mình là giỏi, có thể thoát khỏi con mắt tinh tường của đại ca sao? Cố tình để cho thoát, vậy thì mới nắm được sự thật là tụi bây quen biết nhau chứ?”
Nhã Trúc tái mặt, mắt nhắm chặt lại vì hối hận sao lại quá bồng bột. Phương Nhã đứng bên cạnh, dường như vẫn không thể hiểu được rõ ý định của bọn chúng, nhưng vẫn cắn răng nói:
“Tôi thật sự không biết cô ta, vì cô ta kéo tôi đi nên chúng tôi mới cùng nhau chạy trốn. Thật sự...”
“Không quen biết mà hai người có thể gọi tên nhau thân mật thế sao, Jessica?” - Tên Thái lại cười lớn, lộ ra lúm đồng tiền sâu hoắc - “Nhã Trúc! Jessica! Hai cái tên này quả thật rất đẹp!!!”
Phương Nhã nắm chặt hai tay lại: “Rốt cuộc mấy người muốn gì? Muốn vạch mặt thì cần gì phải tốn sức bày ra nhiều trò như thế làm gì? Không phải gọi một cú điện thoại đòi tiền chuộc là xong rồi sao?”
Tiếng chít chít của lũ chuột kêu quanh ngôi nhà hoang khiến từng thớ thịt trên người cô nổi đầy da gà, rùng mình, tay chân chẳng mấy chốc nóng lên như lửa vì sợ hãi. Mọi chuyện đi quá xa đến mức cô không cách nào khống chế được nữa. Phải liên lụy đến Kevin, thật lòng cô không muốn!!!
“Chậc chậc, cô gái à! Đại ca là ai, có thể tùy tiện dùng thanh danh của mình để giải quyết chuyện đòi tiền nhăng nhít này sao? Thứ cỏn con như thế này mà phải cần đại ca ra mặt sao? Cô nghĩ sự nghiệp của đại ca bền vững bao nhiêu năm qua là vì cái gì hả? Là mượn tay kẻ thù giải quyết, tuyệt đối không hề động đến thanh danh của tổ chức một cách lộ liễu như bắt cóc đòi tiền chuộc thế này bao giờ.” - Phi Vũ chưa mở miệng, tên Thái lại một lần nữa cướp lời.
“Nghĩa là sao hả?”
Một Mắt cẩn thận đề phòng quá mức, không uổng trách bao năm qua lại không để lộ bất cứ sơ hở nào để cảnh sát bắt được. Phương Nhã không kìm được thầm mắng xả trong lòng. Tên cáo già!
“Không hiểu sao? Bọn tao muốn chính mày gọi điện - cho Kevin Nguyễn!” - Phi Vũ lạnh lùng cười một tiếng, đôi mắt sắc như dao nhìn cô nửa như giễu cợt, nửa như đe dọa.
Hắn chìa ra hai chiếc điện thoại ra trước mặt cô cùng một lúc, chẳng phải đó là điện thoại của cô và Nhã Trúc sao? Cô chột dạ nhìn về phía Nhã Trúc trân trối, một tay sờ vào túi quần mình kiểm tra. Đáy quần trống rỗng. Hắn lấy đi điện thoại cô từ lúc nào?
Cô không ngừng mắng nhiếc bản thân, chuyện này của cô sao lại làm liên lụy cùng một lúc cả hai người vô tội. Dính vào Một Mắt rất nguy hiểm. Cô đã làm hại Kevin mất rồi!!!
Đôi mắt cô tê dại vì đau khổ, nhưng sau cùng lại ương bướng giữ vững quyết định của mình, môi mím chặt đầy kiên định:
“Nếu tôi nói không thì sao?”
Phi Vũ cười gằn, không phải là khó để bắt ép cô chấp nhận gọi điện cho tên giám đốc đó, chỉ việc đem cô thư ký của tên đó làm bình phong thì cô buộc phải gọi ngay, đâu cần thiết phải bày ra nhiều trò làm gì. Thế nhưng nguyên tắc của tổ chức hắn đâu thể làm trái được. Mèo vờn chuột, mục đích chẳng qua là tạo áp lực lên tâm lý Phương Nhã, để cô phải đầu hàng hoàn toàn mà không thể giở trò thôi.
“Á!!!! Mấy người làm gì vậy, bỏ tay ra!!!!”
Xoẹt một tiếng, Phương Nhã giật mình bởi tiếng thét thất thanh của Nhã Trúc đằng sau lưng mình. Trong tích tắc, chiếc áo sơ mi công sở của cô thư ký liền bị bọn côn đồ xé toẹt ra đầy thô bạo, để lộ một phần ngực trắng ngần được che đậy bởi bộ áo lót mỏng màu hồng phấn. Nhã Trúc khóc thét lên, tay chân giãy giụa chống cự khi một tên trong số đó đưa tay chạm vào bên ngực của cô.
Phương Nhã tái mặt, không kịp nghĩ gì nữa mà lao đến đẩy tên khốn kiếp kia ra, hét lên điên cuồng:
“Mấy người làm gì vậy. Tránh ra, lũ đê tiện!!!!”
Mắt cô vằn đỏ, điên loạn nhào đến nắm lấy tay những tên đang giữ chặt cô lại, cắn thật mạnh đến bật cả máu. Tên côn đồ bị cô cắn mạnh trở nên phát rồ, dùng một tay nắm lấy đầu cô đập mạnh vào tường, máu tươi rỉ ra thành từng dòng trên trán. Phương Nhã đầu óc quay cuồng, thế nhưng vẫn cố dùng những móng tay của mình cào vào mặt hắn ta, chân đạp loạn xạ, nghiến răng hét lên:
“Lũ khốn nạn, đồ súc sinh!!!”
“Không!!!! Đừng mà, đừng!!!!”
Chiếc váy mỏng tanh trên đùi Nhã Trúc nhanh chóng bị tên Thái khốn kiếp kia xé toạc, trong nháy mắt chỉ còn lại mảnh đồ lót dán chặt trên người như thỏa mãn gần chục con mắt háu đói của lũ sói xung quanh. Phương Nhã uất nghẹn nhìn cảnh tượng trước mắt, mặt tái đến không còn giọt máu, nước mắt không nhịn được mà tuôn rơi lã chã.
“Dừng tay!”
Cơn dục vọng của bọn đàn em đang đến hồi lên đỉnh điểm, thì âm thanh lạnh lùng của Phi Vũ liền nhanh chóng chặn đứng mọi hành động của bọn chúng. Không khí xung quanh đột nhiên trở nên im phăng phắc, không một ai dám động đậy, chỉ riêng Thái chưng hửng nhìn thủ lĩnh của hắn bằng đôi mắt bất kham, lộ rõ sự phẫn nộ không phục của mình....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: